Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 297: Lâm Di Nhiên Thể Hiện Thần Uy, Mưa Lớn Như Kỳ Hạn Mà Đến

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:37:06
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Diêu Văn Hồng nhíu mày, vội vàng sải bước tới chân tế đàn cầu mưa, đưa tay đỡ lấy một cây cột trụ chính.

 

Vạn Tô Vân cũng vội vàng chạy đến đối diện Diêu Văn Hồng, nắm lấy cây cột trụ chính ở góc chéo.

 

Các đạo trưởng xung quanh thấy thế, nhao nhao tới, cùng đỡ lấy tế đàn cầu mưa đang lung lay sắp đổ.

 

.......

 

Tiêu Vân Trạm mới phóng xong bốn quả đạn pháo một đài phóng tên lửa, phát hiện tế đàn rung lắc dữ dội.

 

Hắn nhíu mày: “Không , tế đàn sợ là trụ nữa, nàng mau xuống .”

 

Lâm Di Nhiên nhíu mày đồ đạc tế đàn, liếc mắt tế đàn cầu mưa đang lắc lư:

 

“Chàng cứ phóng của , sẽ giữ tế đàn cầu mưa.”

 

Lâm Di Nhiên dứt lời, đợi Tiêu Vân Trạm chuyện, nhanh nhẹn lộn khỏi tế đàn cầu mưa.

 

Nàng lơ lửng bên cạnh tế đàn, hai tay đỡ lấy tế đàn, tế đàn trong nháy mắt còn rung lắc nữa.

 

“Tiếp tục phóng!”

 

Lâm Di Nhiên cao giọng giục một câu.

 

Tiêu Vân Trạm khiếp sợ Lâm Di Nhiên đang lơ lửng giữa trung mà vẫn thể giữ vững tế đàn.

 

Hắn chỉ kém một chút, quả thực là một trời một vực.

 

Cũng đúng, vốn dĩ bọn họ chính là một trời một vực, thần tiên tùy tiện phất tay một cái, cũng thể tiêu diệt .

 

“Được.” Tiêu Vân Trạm gật đầu, nữa tới bên cạnh đài phóng tên lửa mưa nhân tạo.

 

“Oanh!”

 

Tiếng nổ tế đàn vang lên, kéo đám bách tính đang kinh ngạc trở về thực tại.

 

Hạ Đông Ninh kinh ngạc trừng lớn mắt, nheo mắt chấm tím nhỏ đang trôi nổi bên ngoài tế đàn, vẻ mặt dám tin.

 

Cái .....

 

Không bất kỳ điểm tựa nào mà thể lơ lửng giữa trung, còn giữ vững tế đàn, đây còn là ?

 

Vừa nhiều như đỡ cột trụ chân tế đàn, gần như chẳng tác dụng gì.

 

Thế mà Long tướng quân đỡ bên ngoài như , tế đàn liền vững như bàn thạch......

 

Bách tính đều khiếp sợ đỉnh tế đàn, tiếng pháo vẫn nổ, nhưng tế đàn vững như lão ch.ó, bọn họ ngây .

 

Người Thần Vương trúng, quả nhiên tầm thường, cho dù là phụ nữ, đó cũng là sự tồn tại mà bọn họ thể với tới.

 

Đây chắc là bán tiên trướng Thần Vương .

 

Mắt của Diêu Văn Hồng hơn đám bách tính nhiều.

 

Nàng ngẩng đầu Lâm Di Nhiên nhẹ nhàng lơ lửng giữa trung giữ vững tế đàn, kích động đến mức môi run rẩy.

 

Quả nhiên hổ là sư phụ nàng trúng, cả buổi sáng nay suýt chút nữa tim nàng nhảy ngoài.

 

Nếu bây giờ thời gian thích hợp, nàng trực tiếp quỳ xuống bái sư, gì cũng ăn vạ Nhiên Nhiên.

 

Mắt Vạn Tô Vân trừng siêu lớn, nàng phát hiện năng lực của Lâm Di Nhiên quả thực sâu lường .

 

Vừa thể linh hồn xuất khiếu, còn thể lơ lửng , cái với bay gì khác .

 

Đạp cũng chỉ đến thế thôi nhỉ.

 

Xem , nàng nỗ lực luyện công hơn nữa, thể kéo chân quá nhiều .

 

Hiện tại võ công của tam cũng sắp đuổi kịp nàng , nàng thể lười biếng, tranh thủ luyện tập thôi.

 

Tiếng pháo vẫn vang lên bầu trời, đạn tăng mưa vù vù b.ắ.n trong mây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-297-lam-di-nhien-the-hien-than-uy-mua-lon-nhu-ky-han-ma-den.html.]

 

Đợi đến khi b.ắ.n hết đạn tăng mưa, Tiêu Vân Trạm lật xem chữ pháo hoa, gầm lớn một tiếng: “Thần Vương chỉ thị!”

 

Tiếp đó dựa theo thứ tự b.ắ.n pháo hoa , lượt bắt đầu b.ắ.n pháo hoa.

 

“Biu ~ Biu biu ~ Biu ~~”

 

“Bùm bùm bùm ~~”

 

Pháo hoa b.ắ.n , bách tính thành cũng gào thét theo:

 

“Sơn hà rách nát, bách tính lầm than, khởi nghĩa vũ trang, Tiêu phản hôn quân!”

 

“Ban: Tiêu Vân Trạm Vĩnh Xương Vương!”

 

“Thiên thần giáng lâm, giải cứu thương sinh!”

 

“Thần Vương ban phong, tuế tại Giáp Tý, lật đổ hôn quân, kiến lập tân triều!”

 

“Thiên Thần Quân!”

 

“.......”

 

Thiên Thần Quân hô đặc biệt to: “Thiết huyết Thiên Thần Quân, vinh diệu quân uy !”

 

Bách tính gào thét theo pháo hoa, hét đến rách cả cổ họng, dường như quên mất cam lâm còn giáng xuống.

 

Trong tiếng hô xé gan xé phổi của bách tính, cam lâm như kỳ hạn mà đến.

 

“Tí tách ~ Tí tách ~”

 

Những hạt mưa to bằng hạt đậu từ trung rơi xuống nhanh ch.óng, rơi cái miệng rộng của bách tính.

 

Bách tính dám tin trừng lớn mắt, mím mím nước mưa trong miệng.

 

Ngay đó nước mưa rơi mặt bách tính càng lúc càng nhiều.

 

Hạ Đông Ninh giống như một đứa trẻ già đầu, gào thét:

 

“Thần Vương hiển linh !”

 

“Mưa !! Ha ha ha!”

 

“Thật sự mưa , cảm tạ Thần Vương!! Hu hu ~~”

 

“.......”

 

Trong nháy mắt, đám bách tính đang ngẩn đều hồn, tất cả đều kích động gào .

 

Lúc , bọn họ cũng chẳng quan tâm bên cạnh quen , trực tiếp ôm chầm lấy , đến mức suýt thở nổi.

 

Hạt mưa to bằng hạt đậu rơi lộp bộp xuống đất, bụi đất bay lên mang theo mùi tanh của đất.

 

“Lộp bộp ~ Xẹt ~”

 

Vài tia chớp cực lớn xẹt qua trung.

 

“Oanh oanh oanh ~~”

 

Tiếp đó là một trận sấm rền.

 

Bách tính xong, tất cả đều ngẩng đầu há to miệng hứng nước mưa.

 

quỳ trong sân nhà , liên tục dập đầu cảm tạ Thần Vương, đó nhanh nhẹn chạy nhà lôi hết nồi niêu xoong chậu thể đựng nước , bày đầy sân để hứng nước.

 

Bách tính thấy thế, nhao nhao dập đầu cảm tạ theo, đó vội vội vàng vàng đội mưa lớn chạy về nhà, lấy đồ hứng nước.

 

Lũ trẻ con khanh khách trong mưa lớn, sấm sét nổ vang đầu, bọn chúng một chút cũng sợ hãi.

 

So với sợ sấm sét, bọn chúng càng sợ những ngày tháng nước uống hơn.

 

 

Loading...