Đổng Văn Phong hít sâu một , ánh mắt trầm xuống, vung roi quất mạnh m.ô.n.g ngựa một cái, vèo một cái cả lẫn ngựa lao v.út .
Tên lính đưa tin đổi ngựa xong, đầu ăn một miệng đầy bụi đất.
Rốt cuộc ai mới là đưa tin tám trăm dặm khẩn cấp a.
Tên lính đưa tin vẻ mặt ngơ ngác phỉ phui mấy cái, thúc ngựa chạy về hướng Kinh thành...
...
“Hí~”
Vu Mã Triều Phú gầy một vòng lớn, kéo dây cương, hai mắt sáng rực Tân Nguyệt Thành mắt.
Lúc cổng thành Tân Nguyệt Thành tụ tập nhiều dân tị nạn, đều Tân Nguyệt Thành.
Tân Nguyệt Thành ch.ó cũng thèm ngó, lúc trở thành miếng bánh thơm ngon trong mắt .
Những nơi khác đều mưa, chỉ nơi giao giới giữa Tân Nguyệt Thành và Đại Lương quốc là mưa.
Tuy rằng chủ thành Tân Nguyệt Thành mưa, nhưng hạn hán ở Tân Nguyệt Thành cũng giảm bớt ít.
Hai trận mưa xối xả đó, khiến ít giếng cạn ở Tân Nguyệt Thành đều ứa nước.
Vu Mã Triều Phú hít sâu một , cảm giác đến Tân Nguyệt Thành, trong khí đều mang theo chút ẩm ướt.
Hắn nhẹ nhàng kẹp bụng ngựa, dẫn theo mấy phong trần mệt mỏi về phía cổng thành.
“Mở cửa!”
Ám Ngũ Vu Mã Triều Phú một bước, thúc ngựa đến cổng thành, giơ lệnh bài về phía binh lính lầu cổng thành.
Lính giữ thành thấy lệnh bài, lập tức báo cáo lên .
Rất nhanh, cánh cổng thành nặng nề kẽo kẹt một tiếng, từ từ mở .
Đám dân tị nạn đang liệt đất hai mắt vô thần thấy tiếng mở cổng thành, tròng mắt đờ đẫn khẽ động, lập tức tất cả đều lắc lư cơ thể yếu ớt, bò dậy từ mặt đất.
Dân tị nạn lảo đảo chen chúc về phía cổng thành.
Tiêu Vân Hạo đám dân tị nạn đông nghịt, trong lòng chút lo lắng, cũng vợ ở Kinh thành thế nào .
Dọc đường ít thương nhân ở trạm dịch , hạn hán ở Đại Lương quốc cũng vô cùng nghiêm trọng.
Cũng may Phạm Thiên Thành gần đây hai trận mưa, khiến trái tim đang treo lơ lửng của thả lỏng một chút.
Tứ dẫn theo tư quân Tiêu gia ảnh hưởng là , những là vốn liếng để bọn họ lật .
May mà Vu Mã Triều Phú đường đặc biệt tích cực, nếu kìm nén mà tay .
Chỉ là như sẽ khá phiền phức, nhiều cung thủ vây quanh như , khó bảo cá lọt lưới.
Như qua mỗi thành sẽ tốn khá nhiều thời gian.
Ngay lúc Tiêu Vân Hạo đang suy tư, cổng thành mở .
Trong khoảnh khắc cổng thành mở , lập tức ùa một đám quan binh lớn.
Quan binh tản hai bên cổng thành, tất cả đều lạnh mặt, tay cầm đao sắc bén, đề phòng chằm chằm đám dân tị nạn .
“Đại nhân mau mời !”
Tổng binh giữ thành vội vàng hiệu cho Vu Mã Triều Phú thành, sự căng thẳng trong mắt hiện rõ mồn một.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-328-dong-van-phong-dien-cuong-tieu-van-hao-ap-sat-bien-gioi.html.]
Hắn cũng chặn hết đám dân tị nạn ở bên ngoài, chỉ là gần đây dân tị nạn ở Tân Nguyệt Thành tăng đột biến, thả nữa thì Tân Nguyệt Thành sẽ loạn mất.
Tân Nguyệt Thành là thành biên phòng quan trọng của Tây Lương quốc, loạn lên thì còn thể thống gì.
Vu Mã Triều Phú nhíu mày liếc đám dân tị nạn đang kêu gào yếu ớt, thở dài một , thúc ngựa lập tức thành.
Tiêu Vân Hạo theo sát phía , thuận lợi tiến Tân Nguyệt Thành...
...
“Tối nay nghỉ ngơi cho !”
Vu Mã Triều Phú sâu mắt Tiêu Vân Hạo một cái.
Vốn dĩ định tối nay sẽ hạ lệnh, thừa dịp đêm tối gây chuyện chẳng dễ dàng hơn .
thực sự rõ thị lực của tên ăn mày điên ban đêm thế nào.
Nếu ban đêm mà như mù dở, lỡ đại sự của Nữ Đế thì xong.
Đi đường bao nhiêu ngày nay, tối nay cứ để nghỉ ngơi cho , ngủ ngon mới việc .
Nữ quan sún răng lạnh lùng tên ăn mày điên, tối nay là cơ hội cuối cùng.
Lại bỏ lỡ nữa, nỗi uất ức nàng chịu đựng trong tay tên ăn mày điên chỉ đành nuốt xuống bụng.
Nàng cũng tính như .
“Ngươi đực đó gì, ngủ , bớt loạn cho .”
Vu Mã Triều Phú đầu thấy nữ quan sún răng đang trừng mắt tên ăn mày điên, tức giận lườm nàng một cái.
Hắn phát hiện nữ quan sún răng từ khi cạo trọc đầu lở loét, liền trở nên thần thần bí bí, lúc nào cũng âm u chằm chằm tên ăn mày điên.
Cũng may, sự cảnh cáo nghiêm khắc của , nữ quan sún răng cũng dám chuyện gì quá đáng.
Hiện tại bọn họ đang ở trạm dịch ngay cổng thành Tân Nguyệt Thành giáp ranh với Đại Lương quốc.
Sáng mai chỉ cần lệnh một cái, tên ăn mày điên thể trong vòng một canh giờ đến Phạm Thiên Thành.
Đại tướng quân trấn thủ Tân Nguyệt Thành bên chào hỏi , chỉ cần hạ độc thành công, bất cứ lúc nào cũng thể chiếm lấy Phạm Thiên Thành.
Nghĩ đến đây, nội tâm Vu Mã Triều Phú khó giấu sự kích động.
“Mau !”
Vu Mã Triều Phú nhấc chân ngoài, thuận thế đuổi nữ quan sún răng một câu.
Nữ quan sún răng hừ lạnh một tiếng, xoay ngoài.
Đêm khuya...
Tiêu Vân Hạo đột ngột mở mắt, đến lúc tay .
Giải quyết xong đám , bộ đến Phạm Thiên Thành vặn trời sáng.
Mọi thứ đều vặn.
Tiêu Vân Hạo mới dậy giường, liền thấy cửa phòng nữ quan sún răng bên cạnh nhẹ nhàng mở .
Hắn nhếch môi lạnh một tiếng, trực tiếp xuống giường.
Hắn cũng trải nghiệm cảm giác trêu đùa kẻ địch mà nhị xem .