Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 329: Đêm Trăng Máu, Tiêu Vân Hạo Ra Tay Tàn Độc

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:37:38
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nữ quan sún răng bước những bước chân nhẹ nhàng, lặng lẽ phòng Tiêu Vân Hạo.

 

Lúc nàng xoay , n.g.ự.c lóe lên một tia sáng bạc.

 

Nữ quan sún răng nhe răng , tay cầm con d.a.o găm sắc bén chắn n.g.ự.c, từng bước từng bước về phía giường của tên ăn mày điên.

 

“Hừ!”

 

Nữ quan sún răng tên ăn mày điên đang thẳng cẳng ngủ say, lạnh một tiếng.

 

Nếu tên ăn mày điên còn nhiệm vụ quan trọng, con d.a.o găm của nàng sẽ trực tiếp đ.â.m n.g.ự.c .

 

Ánh mắt nữ quan sún răng di chuyển lên mái tóc rậm rạp của tên ăn mày điên, trong mắt lóe lên hàn quang.

 

Nàng chỉ cạo cho tên ăn mày điên cái đầu lở loét, đau ngứa chắc chắn sẽ kinh động .

 

Nữ quan sún răng hít sâu một , đến bên đầu giường tên ăn mày điên.

 

Nàng nương theo ánh trăng chiếu từ cửa sổ, tay cầm d.a.o găm từng chút từng chút di chuyển về phía đầu tên ăn mày điên.

 

Dao găm quá sắc bén, nàng sợ thương tên ăn mày điên, kích thích tỉnh , chỉ đành cẩn thận một chút.

 

Ngay lúc d.a.o găm của nữ quan sún răng sắp chạm da đầu tên ăn mày điên, cổ tay nàng đột nhiên nắm lấy.

 

“Ngươi...”

 

Nữ quan sún răng kinh hãi trừng lớn mắt, một chữ “ngươi” còn kịp thốt khỏi cổ họng, điểm huyệt câm, trong miệng phát chút âm thanh nào.

 

Nhìn tên ăn mày điên đang dậy, nàng kìm run rẩy, trái tim đập thình thịch liên hồi, dường như sắp nhảy khỏi cổ họng.

 

Đầu gối nàng mềm nhũn, thuận theo mép giường quỳ rạp xuống, ngay cả ý nghĩ phản kháng cũng .

 

Tên ăn mày điên năng lực gì, nàng từng thấy.

 

Nàng chỉ hy vọng sự yếu thế của thể khiến tên ăn mày điên tha cho nàng một mạng.

 

Ám Ngũ, Ám Lục, Ám Thất đều c.h.ế.t hết ?

 

Động tĩnh bên một chút cũng thấy ?

 

Nữ quan sún răng nuốt nước bọt, ánh mắt lóe lên, đầu sức dập xuống đất.

 

Tiếng dập đầu của nàng đủ lớn, chắc là thể thu hút sự chú ý của đám ám vệ , thuận tiện còn thể mê hoặc tên ăn mày điên.

 

Ngay trong khoảnh khắc đầu nữ quan sún răng sắp chạm đất, một bàn chân đá trán nàng , nàng buộc ngửa đầu lên.

 

Ngay đó, cái cổ định mệnh của nàng trong nháy mắt bóp c.h.ặ.t.

 

Tiêu Vân Hạo một tay bóp cổ nữ quan sún răng, trực tiếp nhấc bổng lên.

 

“Rắc~”

 

Sự kiên nhẫn của Tiêu Vân Hạo cạn kiệt, trực tiếp bẻ gãy cổ nữ quan sún răng.

 

Hắn vẫn hiểu nổi, nhị trêu đùa như khoái cảm gì.

 

Hắn vẫn cảm thấy trực tiếp bẻ c.h.ế.t, tay hơn.

 

Tiêu Vân Hạo buông tay ném nữ quan sún răng xuống đất.

 

“Bịch” một tiếng.

 

Trong đêm khuya, âm thanh rõ ràng như , quả nhiên thu hút sự chú ý của đám ám vệ.

 

Ba tên ám vệ đang mơ màng buồn ngủ, mắt lập tức sáng lên dọa .

 

Ám Ngũ hiệu tay với Ám Thất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-329-dem-trang-mau-tieu-van-hao-ra-tay-tan-doc.html.]

 

Bản nhanh ch.óng chạy đến bên giường Vu Mã Triều Phú, cảnh giác bảo vệ bên cạnh giường.

 

Ám Lục lập tức nghiêng ẩn nấp bên cạnh cửa sổ.

 

Ám Thất mở cửa phòng, nhẹ chân nhẹ tay về phía phòng tên ăn mày điên.

 

Âm thanh truyền đến từ phòng tên ăn mày điên, chắc chắn là đột nhập phòng .

 

Ám Thất nấp bên cạnh cửa, đưa tay nhẹ nhàng đẩy cửa phòng .

 

Trong phòng chút động tĩnh nào.

 

Ám Thất nín thở đợi một lát, từ bên cạnh di chuyển đến cửa, nhấc chân trong phòng.

 

Chân trái bước phòng, một con d.a.o găm từ bay tới một tiếng động, cứ thế cắm thẳng vị trí tim .

 

Ám Thất kinh hoàng trừng lớn mắt, cảm nhận rõ ràng sự sống đang trôi .

 

Cao thủ, đây là cao thủ đỉnh cấp tay .

 

Hắn há miệng, hét lên một tiếng nhắc nhở Ám Ngũ Ám Lục.

 

Chưa đợi mở miệng, một đôi tay lạnh lẽo trong nháy mắt bóp c.h.ặ.t cổ họng .

 

“Rắc” một tiếng, cơ thể Ám Thất mềm nhũn.

 

Tiêu Vân Hạo rút con d.a.o găm n.g.ự.c Ám Thất, lấy thanh bảo kiếm đeo , nhấc chân về phía phòng Vu Mã Triều Phú.

 

Ám Ngũ Ám Lục thấy tiếng bước chân truyền đến từ cửa, trong tay lập tức lấy ám khí, hai mắt chằm chằm cửa .

 

Hỏng , bọn họ gặp cao thủ , Ám Thất gặp bất trắc.

 

Trong khoảnh khắc cửa đẩy , bọn họ đồng thời phóng ám khí trong tay về phía cửa.

 

Tiêu Vân Hạo ám khí bay tới như bướm lượn, nhếch môi , giơ thanh bảo kiếm trong tay lên, vung một cái.

 

Hai mũi ám khí to bằng đầu mũi tên, trong nháy mắt bay ngược trở theo đường cũ.

 

“Phập~ Phập~”

 

“Ặc~”

 

Ám Ngũ Ám Lục kinh hoàng trừng lớn mắt, ám khí cắm n.g.ự.c .

 

Tốc độ của nhanh như , là thứ bọn họ thể đối phó.

 

“Cung thủ!”

 

Ám Ngũ gân cổ lên hét lớn một tiếng.

 

Tiếng hét , quả thực dọa đám cung thủ canh giữ bên ngoài trạm dịch tỉnh cả ngủ.

 

Đám cung thủ hoảng loạn cầm lấy cung tên, ánh mắt mờ mịt về phía trạm dịch.

 

Hồi lâu, trong trạm dịch cũng thấy chút động tĩnh nào nữa.

 

Mà lúc , Ám Ngũ Ám Lục ngã xuống đất, một chút thở cũng còn.

 

Vu Mã Triều Phú cũng tiếng hét của Ám Ngũ dọa cho bật dậy.

 

Sớm , dậy sẽ thấy cảnh , thà giả vờ ngủ tỉnh để lừa gạt cho qua chuyện.

 

Khoảnh khắc mở mắt , liền thấy trong phòng một bóng đen, với tốc độ nhanh như chớp lao đến bên giường .

 

“Rắc” một cái bẻ gãy cổ một .

 

 

Loading...