Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 330: Diệt Gọn Kẻ Thù, Đại Ca Tiêu Gia Trở Về!

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:37:39
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiếp đó cái tên chạy bên cửa sổ, cũng bóng đen nhanh nhẹn tóm , trực tiếp rắc một cái, cứ thế bẻ c.h.ế.t.

 

Người bên cạnh thủ như chỉ Ám Ngũ, hẳn là Ám Ngũ đang bảo vệ .

 

“Là...”

 

Trong lòng Vu Mã Triều Phú an ủi, Nữ Đế đưa cho quả nhiên lợi hại.

 

Hắn mở miệng hỏi một câu, một chữ “là” còn xong, cổ bóng đen trong nháy mắt bóp c.h.ặ.t.

 

Mãi đến lúc , đôi mắt ngái ngủ của Vu Mã Triều Phú mới rõ, bóp cổ thế mà là tên ăn mày điên.

 

Hắn kinh hoàng trừng lớn mắt, đưa tay trong n.g.ự.c móc miếng ngọc bình an dùng để khống chế tên ăn mày điên.

 

Còn đợi sờ tới, cổ bẻ gãy.

 

Vu Mã Triều Phú trong khoảnh khắc tắt thở, trong lòng c.h.ử.i ầm lên.

 

Không võ đức a, chuyện g.i.ế.c hỏi hai câu, thả hai câu tàn nhẫn, cho thời gian thở dốc, mà trực tiếp hạ độc thủ chứ.

 

Đáng tiếc những lời , cùng với việc tắt thở, theo xuống địa phủ.

 

Tiêu Vân Hạo lạnh một tiếng, đưa tay vơ vét hết bạc vụn, ngân phiếu, ngọc bình an Vu Mã Triều Phú, còn hai lọ t.h.u.ố.c nữa, tất cả đều gói ghém mang .

 

Bảo kiếm và các loại ám khí mê d.ư.ợ.c ba tên ám vệ, cũng vơ vét sạch sẽ một mẻ.

 

Phạm Thiên Thành hiện tại tình hình thế nào, gì cả, đồ đạc chuẩn nhiều một chút chắc chắn sai.

 

Đám cung thủ bên ngoài, đợi hồi lâu cũng đợi trong trạm dịch phát âm thanh gì nữa, tất cả đều cạn lời nhếch khóe môi, từ từ hạ cung tên trong tay xuống, nheo mắt nghỉ ngơi.

 

Đám bọn họ còn mệt hơn cả ám vệ, ăn uống tự giải quyết , còn ngày đêm canh giữ bọn họ.

 

Chuyến , ai nấy đều mệt đến hốc hác, khó khăn lắm mới nghỉ ngơi một chút, nửa đêm còn hét một tiếng trêu đùa bọn họ.

 

Ngay trong khoảnh khắc đám cung thủ hạ cung tên xuống, Tiêu Vân Hạo lao đến lưng bọn họ.

 

Lúc đám cung thủ đang nheo mắt, cổ ngoẹo sang một bên, giấc ngủ ngàn thu.

 

Chỉ trong chốc lát, Tiêu Vân Hạo nhẹ nhàng giải quyết xong đám cung thủ mệt mỏi rã rời .

 

Hắn ngẩng đầu kích động về hướng Phạm Thiên Thành của Đại Lương quốc, nhấc chân chạy như bay về phía Phạm Thiên Thành.

 

“Vợ ơi, về !!”

 

...

 

“Kẻ nào lảng vảng ở cổng thành, mau ch.óng rời !”

 

Lính giữ thành lầu cổng thành, lớn tiếng quát đang chân thành.

 

Lúc hô lên câu , từng hàng cung thủ giương cung lắp tên, nhắm ngay chân thành.

 

Gần đây Thủy Thiên Thành trong vòng nửa tháng hai trận mưa lớn, hạn hán giảm bớt, đồng thời cũng thu hút ít dân tị nạn Tây Lương quốc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-330-diet-gon-ke-thu-dai-ca-tieu-gia-tro-ve.html.]

 

Thường xuyên bách tính Tây Lương tìm nước ở các vũng nước gần đó.

 

ở cổng thành chịu , bọn họ đúng là đầu tiên gặp .

 

Nhiều cung thủ nhắm như , thế mà vẫn bất động như núi, đây là gặp kẻ cứng đầu .

 

Lính giữ thành nhíu mày, lớn tiếng hô:

 

“Còn mau rời , nếu rời , sẽ trực tiếp b.ắ.n c.h.ế.t!”

 

Bây giờ vẫn lúc phát động chiến tranh hai nước, nội ưu còn giải quyết xong, lòi thêm cái ngoại hoạn, dễ phân tán binh lực, bất lợi cho việc Vĩnh Xương Vương tạo phản.

 

Quân sư năm bảy lượt nhấn mạnh với bọn họ, trong tình huống mối đe dọa, đừng xung đột với Tây Lương quốc.

 

Tình hình mắt cũng tính là mối đe dọa , hổ báo cáo chồn lắm, ở cổng thành cứ như cái cọc gỗ .

 

Lúc , Tiêu Vân Hạo ở cổng thành Phạm Thiên Thành, sớm kích động đến nước mắt lưng tròng, cổ họng nghẹn nên lời.

 

Trận chiến t.h.ả.m khốc của bốn cha con bọn họ ở cổng thành năm xưa, một nữa hiện lên trong đầu .

 

Hắn cuối cùng cũng sống sót trở về , phụ và hai thì ?

 

Bọn họ sống sót trở về ?

 

Tiêu Vân Hạo hít sâu một , khi mặt trời từ từ mọc lên, tia nắng ban mai đầu tiên chiếu rọi lên cổng thành.

 

Ba chữ lớn “Phạm Thiên Thành” cổng thành, từ lúc nào biến thành “Thủy Thiên Thành”.

 

Tiêu Vân Hạo thấy sự đổi tên thành trì, trong mắt cũng chỉ lóe lên một tia kinh ngạc.

 

Hắn suy nghĩ một chút liền hiểu cái tên là đặt để cầu mưa.

 

Xem , tên thành trì đổi hiệu quả.

 

Ngay lúc Tiêu Vân Hạo đang cảm thấy an ủi như , lầu cổng thành truyền đến lời đe dọa của lính giữ thành.

 

Nhìn từng hàng cung thủ lầu cổng thành đang nhắm , Tiêu Vân Hạo vui mừng nhếch môi .

 

Tứ cuối cùng cũng trưởng thành , Phạm... Thủy Thiên Thành cai quản .

 

Lúc Tiêu Vân Hạo cũng bình tâm trạng kích động, cao giọng hô lên với cổng thành:

 

“Đi bẩm báo với Tiêu tướng quân của các ngươi, đại ca của trở về !”

 

Tứ theo bên cạnh tứ , tứ chắc chắn còn sống.

 

Huynh bọn họ nhiều năm gặp mặt, cũng thấy nhớ nhung phết.

 

“Cái gì!?” Lính giữ thành kinh ngạc trừng lớn mắt, tiến lên một bước nhoài mép tường thành, vươn cổ đ.á.n.h giá nam t.ử đang ở cổng thành.

 

Nhìn nam t.ử râu ria xồm xoàm ở cổng thành, chút nghi ngờ tính chân thực trong lời của .

 

Đại ca của Vĩnh Xương Vương, đó chẳng là Tiêu Vân Hạo tướng quân .

Loading...