Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 334: Mẫu Tử Tương Phùng

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:38:40
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đại ca, đừng lo, và các tẩu tẩu đều cả.”

 

Tiêu Vân Trạm dáng vẻ lo lắng của đại ca, vội vàng giải thích,

 

“Chúng khỏi kinh thành bao lâu thì g.i.ế.c luôn quan sai áp giải bỏ trốn.”

 

“Đại ca đó thôi......”

 

Tiêu Vân Trạm đang chuẩn một chút về chuyện của Lâm Di Nhiên, thì lưng đột nhiên truyền đến tiếng gầm của Triệu Hổ,

 

“Lão đại!!!”

 

“Lão đại của ơi~~ hu hu~~”

 

Triệu Hổ ôm luôn quân sư bay xuống từ lưng ngựa.

 

“Bịch” một tiếng, tay buông lỏng, ném Trường Tôn Đông Tài đang xóc đến bảy vía lên mây xuống đất, co giò chạy về phía Tiêu Vân Hạo.

 

“Lão đại ơi!!!”

 

Triệu Hổ chạy gào.

 

Trường Tôn Đông Tài xoa xoa xương cụt đau nhức, đau đến mức vẻ mặt cũng chút méo mó.

 

Ông thật sự quá may mắn khi đến đây, Triệu Hổ vớt ông lên phía .

 

Nếu ông Triệu Hổ, tên thể tự bay xuống, ném ông ngựa.

 

Tuy ông cưỡi ngựa, nhưng dây cương cũng đưa cho ông , còn trong tình trạng ngựa đang phi nước đại, ông thật sự cách nào.

 

“Vân Hạo!”

 

Trường Tôn Đông Tài màng đến cơn đau ở xương cụt, nhe răng dậy, kích động hô một tiếng, loạng choạng chạy về phía Tiêu Vân Hạo.

 

Ông thật dám tin, c.h.ế.t nhiều năm như , đột nhiên còn sống trở về.

 

“Lão đại!”

 

Triệu Hổ gầm lên một tiếng, ôm c.h.ặ.t lấy Tiêu Vân Hạo, “Lão đại, bao nhiêu năm nay, mới trở về!”

 

“Lão đại, những ngày , sống bằng c.h.ế.t, hu hu~~”

 

Tư binh Tiêu gia là quân đông đảo lợi hại, dường như ai cũng kính sợ ba phần, nhưng từ khi Tiêu lão tướng quân và bốn cha con c.h.ế.t, thật sự là khắp nơi chèn ép.

 

Cũng may thành Thủy Thiên là đại bản doanh của họ, Điền tri phủ sợ Tây Lương quốc đ.á.n.h tới, nên vẫn luôn đàn áp họ.

 

khi các tướng quân khác đến thành Thủy Thiên đồn trú, ít lời châm chọc mỉa mai họ.

 

Hắn một chút cũng nuốt trôi những cơn tức uất ức đó, thế mà quân sư cho gây sự, chuyện gì cũng bắt nhịn.

 

Làm nghẹn c.h.ế.t, thích cái tính của lão đại, ý là trực tiếp tay.

 

Lúc theo lão đại, từng chịu một chút ấm ức nào.

 

“Được , cái gì , ẻo lả như đàn bà.”

 

Tiêu Vân Hạo khinh bỉ liếc Triệu Hổ một cái, giơ tay vỗ vỗ lưng , đó hai tay nắm lấy vai , kéo Triệu Hổ khỏi lòng .

 

“Trước mặt lão đại, nguyện đàn bà!”

 

Triệu Hổ bĩu môi, đến mức chảy cả bong bóng mũi, một cách ngây ngô.

 

“Cút , lão t.ử sở thích .” Tiêu Vân Hạo liếc Triệu Hổ một cái.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-334-mau-tu-tuong-phung.html.]

“Vân Hạo!”

 

Lúc , Trường Tôn Đông Tài loạng choạng đến bên cạnh Triệu Hổ, hai mắt đỏ hoe Tiêu Vân Hạo,

 

“Huynh chịu khổ !”

 

Với bản lĩnh của Tiêu Vân Hạo, nếu t.r.a t.ấ.n giam cầm, thì sớm trốn ngoài dẫn dắt họ tạo phản .

 

Kéo dài nhiều năm như mới trở về, thể thấy là chịu đủ khổ cực mới thoát .

 

Vừa lúc Tiêu Vân Hạo vỗ lưng Triệu Hổ, ông thấy mu bàn tay của Tiêu Vân Hạo là sẹo do các loại vết thương để .

 

Vết sẹo sâu nông chi chít khắp mu bàn tay, thì vết sẹo chỉ thể nhiều hơn.

 

Vân Hạo tướng quân của ông , thật sự chịu quá nhiều khổ cực.

 

May mà, bây giờ khổ tận cam lai .

 

“Quân sư, ngài cũng vất vả .”

 

Tiêu Vân Hạo mấy sợi tóc bạc hai bên thái dương của Trường Tôn Đông Tài, trong lòng lập tức chua xót.

 

Mới mấy năm mà quân sư tóc bạc , thể thấy lo lắng ít.

 

Vóc vốn nhỏ bé, còn lo lắng nhiều như , đây là đang rút cạn sinh mệnh nhỏ bé của quân sư mà.

 

“Trở về là , trở về là !”

 

Trường Tôn Đông Tài run rẩy môi, kích động đến mức nước mắt rơi tại chỗ.

 

Tiêu Vân Hạo gật đầu, “Không Vĩnh Xương Vương của thành Thủy Thiên là ai?”

 

Nếu tứ đại nghịch bất đạo đến mức hô cả hai chữ “hôn quân” , thì lập tức chiếm lấy thành Thủy Thiên, bắt ngay Vĩnh Xương Vương, cho Lương Vũ Đế thời gian phản ứng.

 

Triệu Hổ và Trường Tôn Đông Tài Tiêu Vân Trạm.

 

Tiêu Vân Trạm chút ngại ngùng nhếch môi,

 

“Đại ca, là thế .....”

 

Tiêu Vân Trạm chuẩn , thì cổng thành đột nhiên truyền đến giọng run rẩy của Tiêu lão phu nhân,

 

“VânHạo~~~”

 

Tiêu lão phu nhân xông đến cổng thành, đang chuẩn mắng ai mạo danh con trai , một cái, lập tức kích động đến đầu óc choáng váng.

 

con trai , Tiêu lão phu nhân liếc mắt một cái là thể nhận .

 

Làm nào chuyện nhận con trai .

 

Lúc Tiêu lão phu nhân kích động hô chữ “Hạo”, âm cuối đều lạc .

 

Hô xong một tiếng , Tiêu lão phu nhân trong lòng nghẹn , một lên , cứ thế ngất .

 

Trịnh Vân Vân kinh ngạc Tiêu Vân Hạo, bên cạnh đột nhiên một bóng đen ngã tới.

 

Nàng theo phản xạ đưa tay đỡ lấy Tiêu lão phu nhân đột nhiên ngất , kinh hãi hét lớn,

 

“Mẹ, !?”

 

Trịnh Vân Vân lúc trong đầu rối bời, kích động đến mức chút mơ màng.

 

Nàng ngờ, thật sự là đại ca.

 

 

Loading...