Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 337: Tiêu Vân Trạm Mất Hết Địa Vị

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:38:43
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cảm ơn!” Tiêu Vân Hạo thấy giọng quen thuộc, lập tức càng thêm chắc chắn chính là năng lực đặc biệt gửi đồ cho .

 

Hắn Lâm Di Nhiên với ánh mắt đầy cảm kích, nhiều lời hơn tiện .

 

Năng lực đáng sợ của tứ , vẫn là nên để nhiều .

 

Cho dù ở đây của , cũng thể .

 

Không bí mật nào cũng chia sẻ với của , đôi khi ít, đối với họ cũng là một loại bảo vệ.

 

“Nghe , Thần Vương phù hộ, đường cùng chạy trốn, chịu ít khổ cực.”

 

“Ta đại ca cũng lời gì ho.”

 

“Chỉ một điều, nếu tứ dám với , nó sẽ của Tiêu gia.”

 

“Điểm vẫn thể quyết định , tứ , chính là tứ , vẫn là đại ca của .”

 

Tiêu Vân Hạo vẻ mặt trịnh trọng với Lâm Di Nhiên.

 

Đây đều là những lời từ tận đáy lòng của .

 

Nữ quyến Tiêu gia nếu tứ , chắc chắn đều sống nổi.

 

Đặc biệt là , trông còn trẻ hơn cả Trường Tôn Đông Tài, chắc chắn là tứ lén điều dưỡng cho .

 

Trước khi cùng cha và hai xuất chinh, còn thấy hai bên thái dương tóc bạc, trán cũng mấy nếp nhăn.

 

Khi tin tức bốn cha con họ t.ử trận truyền về, chắc vì đau buồn mà sẽ già nhanh hơn.

 

bây giờ trông nhiều nhất cũng chỉ là một phụ nữ bốn mươi tuổi.

 

Vóc dáng thẳng tắp của , còn mái tóc đen nhánh, quen , e là đều tưởng mới ngoài ba mươi.

 

Hắn còn nhận công phu của so với đây bước tiến vượt bậc....

 

Đặc biệt là tam , đây là võ công, bây giờ bản lĩnh đó trong hàng vạn tướng sĩ cũng là hàng đầu.

 

Tất cả những điều , cần ai , đều chắc chắn là tứ tay giúp đỡ.

 

Bản lĩnh xuất thần nhập hóa của bây giờ, chẳng là do hai viên đan d.ư.ợ.c của tứ giúp nâng cao .

 

Tiêu Vân Trạm ngây Tiêu Vân Hạo.

 

Đại ca cần nữa ?

 

Tình họ ôm lóc, cứ thế bay theo gió ?

 

Trong mắt đại ca, là một bội tín bạc nghĩa như ?

 

“...... Đại ca!”

 

Tiêu Vân Trạm ấm ức Tiêu Vân Hạo, “Sao thể với Nhiên Nhiên .”

 

Đại ân đại đức của Nhiên Nhiên, cả đời báo đáp thế nào.

 

Kiếp cũng trâu ngựa cho Nhiên Nhiên .

 

Tiếc là Tiêu Vân Hạo ngay cả một cái liếc mắt cũng cho Tiêu Vân Trạm, chỉ vẻ mặt nghiêm túc Lâm Di Nhiên.

 

Lâm Di Nhiên nhếch nhếch khóe miệng, “Người một nhà hòa thuận là , đây đều là chuyện nhỏ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-337-tieu-van-tram-mat-het-dia-vi.html.]

 

Aiya, đừng nảy sinh quá nhiều tình cảm với nàng.

 

Nàng thành nhiệm vụ là chạy trốn, thể nảy sinh tình cảm với bất kỳ ai.

 

Nếu đến lúc đó những bên cạnh từng một già , c.h.ế.t , nàng sẽ nỡ.

 

Nàng vẫn thích hợp một phú bà ăn sung mặc sướng, đời đời kiếp kiếp chu du khắp thế giới, tận hưởng đủ loại cuộc sống từng trải nghiệm.

 

Đây mới là đại nữ chủ sảng văn, cuộc đời phóng khoáng.

 

Tiêu lão phu nhân tiến lên nắm lấy tay Lâm Di Nhiên,

 

“Ý của đại ca con, cũng là ý của , chỉ nhận con là con dâu thứ tư.”

 

“Nếu Vân Trạm lòng khác, sẽ là đầu tiên đuổi nó khỏi nhà.”

 

Lúc Tiêu lão phu nhân những lời , còn đầu Tiêu Vân Trạm với ánh mắt đe dọa.

 

Đừng tưởng bà , con gái của Điền tri phủ vẫn từ bỏ ý định.

 

Thằng nhóc c.h.ế.t tiệt, ở biên cương đ.á.n.h trận mà trêu chọc con gái nhà .

 

Tiêu Vân Trạm ngượng ngùng giơ tay xoa xoa mũi, “Mẹ, con loại đó.”

 

Tiêu Vân Trạm vành tai đỏ ửng liếc Lâm Di Nhiên, khi thấy khuôn mặt xinh dịu dàng của Lâm Di Nhiên, trái tim nhỏ bé lập tức đập loạn xạ.

 

Hắn nuốt nước bọt, nhanh ch.óng cụp mắt xuống, sợ Lâm Di Nhiên điều khác thường.

 

Hắn chỉ là phận phàm, thể mơ tưởng đến tiên nữ trời.

 

Nhiên Nhiênlà hy vọng xa vời cả đời của .

 

Tiêu Vân Trạm lời , một đám đàn ông to lớn lập tức ngẩng đầu ha hả.

 

Vẫn là đại tướng quân khí chất nam tính hơn, so sánh như , ngược khiến Tiêu Vân Trạm luôn mặt lạnh, trở nên dịu dàng hơn ít.

 

Mọi đều vui vẻ, Trịnh Vân Vân ban đầu cũng vui vẻ.

 

Cười , nàng bất giác nhớ đến phu quân của .

 

Tiếc làLâm Di Nhiên đang gượng cùng , khóe mắt liếc qua, bắt gặp vẻ mặt chút thất vọng của Trịnh Vân Vân.

 

Đại ca từ Tây Lương quốc trở về, ba còn cũng ở Tây Lương quốc .

 

Thật là đau đầu c.h.ế.t , mấy cha con ai thể thêm mấy câu.

 

Sao , mấy lời đó vướng cổ họng .

 

Lâm Di Nhiên khẽ nhíu mày, Tiêu Vân Hạo,

 

, đại ca, năm đó ở đây rốt cuộc xảy chuyện gì?”

 

Thật nàng hỏi là chạy trốn .

 

nàng thể hỏi như .

 

Hỏi như , Tiêu Vân Trạm chẳng sẽ nghi ngờ năng lực của nàng .

 

Thần tiên thể sai, sai cũng dối cho tròn .

 

 

Loading...