Tiêu Vân Hạo mặt mày trắng bệch, liều mạng kẹp bụng ngựa phi nước đại, quan tâm đến những mũi tên lưng.
Trong đầu chỉ một niềm tin, thoát khỏi tầm b.ắ.n của cung tên, bọn họ mới thể sống sót.
Hắn thà dùng mạng của để bảo vệ mạng của nhị .
Đầu óc của nhị cả nhà ai sánh bằng.
Chỉ cần nhị còn sống, nhất định thể dẫn dắt Tiêu gia đông sơn tái khởi, diệt trừ hôn quân.
Bên , Tiêu Vân Siêu đang liều mạng thúc ngựa phi nước đại, cũng khá hơn Tiêu Vân Hạo là bao.
Sau lưng và cánh tay cũng cắm mấy mũi tên.
Dưới sự truy đuổi của cơn mưa tên, binh lính Tây Lương quốc rút lui còn nhanh hơn cả ma.
Chạy chậm một chút, sẽ cắm thành nhím.
Binh lính Tây Lương quốc tan tác như ong vỡ tổ, ai đội mưa tên để giao chiến với cha con Tiêu gia.
Tuy g.i.ế.c những đại tướng quân lừng danh của Tiêu gia là đại công, nhưng mạng của còn giữ , đại công ai thích thì cứ lấy.
Binh lính Tây Lương quốc rút lui như thủy triều.
Điều cũng tạo điều kiện thuận lợi cho việc cha con Tiêu gia chạy trốn.
Nếu , bọn họ g.i.ế.c địch, chống đỡ né tránh những mũi tên từ phía , bọn họ sẽ nhanh chống đỡ nổi.
Theo tiếng ngựa phi nước đại, tiếng mưa tên lưng dần nhỏ , cho đến khi còn tiếng tên xé gió bay tới....
Dù còn mưa tên truy đuổi, Tiêu Vân Hạo cũng dám ngừng chạy trốn.
Hắn bây giờ dừng , cơ hội sống sót gần như , đặc biệt là nhị còn tay tấc sắt.
Tiêu Vân Hạo dãy Hắc Ám Sơn Mạch liên miên dứt ở phía xa, nghiến răng, thúc ngựa xông thẳng về phía Hắc Ám Sơn Mạch.
Chỉ cần xông ngọn núi lớn ai dám sâu , bọn họ sẽ thể sống sót,
Mãnh thú trong núi lợi hại đến mấy, cũng thể đối phó .
Tiêu Vân Hạo cũng cưỡi ngựa phi nước đại bao lâu, con đường mắt từ con đường đất lầy lội, dần dần biến thành đường núi.
Những hàng cây xanh tươi ngừng bỏ phía .
Tiêu Vân Hạo thương quá nặng ở lưng, mắt mờ .
Hắn vẫn luôn c.ắ.n răng chịu đựng, m.á.u ở khóe miệng chảy thành chuỗi xuống, rơi lưng Tiêu Vân Hữu xóc đến hôn mê....
Con ngựa hoang từ lúc trời còn sáng, chạy mãi đến khi sâu trong núi còn thấy ánh mặt trời, trái tim căng thẳng của Tiêu Vân Hạo mới thả lỏng.
Vừa thả lỏng, lập tức cảm thấy đầu óc vô cùng choáng váng.
Dù , Tiêu Vân Hạo vẫn c.ắ.n nát đầu lưỡi, kiên trì phi nước đại một lúc nữa.
Cho đến khi cảm nhận nguy hiểm xung quanh, mới nghiêng ngã xuống khỏi lưng ngựa.
Khoảnh khắc ngã xuống đất nhắm mắt , thấy con ngựa hoang chở nhị chạy thẳng sâu trong núi.....
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-339-gia-tri-hac-hoa-lai-bung-no.html.]
Sau khi tỉnh thì ở trong ổ ăn mày của Tây Lương quốc......
........
Nghe xong lời kể của Tiêu Vân Hạo, cả đám nước mắt đều tuôn rơi như chuỗi hạt đứt dây.
Tiêu lão phu nhân nắm c.h.ặ.t t.a.y Tiêu Vân Hạo, run rẩy đến mức gần như nên lời.
Phu quân và các con trai của bà, thật sự chịu đựng những tao ngộ mà thường thể tưởng tượng nổi.
Lòng trung thành của Tiêu gia chúng đối với Đại Lương quốc, cuối cùng đặt nhầm chỗ.
Tiêu Vân Trạm tức giận nghiến răng ken két,
“Tên hôn quân ch.ó c.h.ế.t, nhất định dùng đầu của ngươi để tế vong linh những của Tiêu gia hy sinh vì nước.”
(Giá trị hắc hóa của Tiêu Vân Trạm... 86... 92.. 94... 96... 97... 98... 99...)
Tiêu Vân Trạm tức giận đến mức gân xanh cổ nổi lên, mỗi khi nhớ cảnh tượng t.h.ả.m khốc khi phụ truy sát, hận thể phanh thây Lương Vũ Đế.
Tiểu Điềm Điềm đang trò chuyện, lập tức xuất hiện, phát tiếng hét ch.ói tai như gà,
[A a a a]
[Ký chủ, mau ngăn , sắp nổ tung !!!]
[Tiểu thế giới sụp đổ, ký chủ ngươi cũng sẽ mất mạng đó!]
Trời ạ, nó mới khoe khoang với các hệ thống rác rưởi khác, rằng nó sắp thăng cấp .
Kết quả đột nhiên cho nó một cú sốc như .
Lâm Di Nhiên nhíu mày, vội vàng gửi tin nhắn cho Tiêu Vân Trạm, gián đoạn suy nghĩ của ,
[Cha và các ca ca đều còn sống, cần tìm mới tấn công kinh thành ?]
Sau khi xong lời của Tiêu Vân Hạo, trong lòng nàng sớm nổ tung như sấm.
Tiêu lão tướng quân và Tiêu Vân Siêu ở cùng , còn Tiêu Vân Hữu cũng ngựa hoang đưa đến Hắc Ám Sơn Mạch.
Vậy thì hoang dã mà nàng thấy trong Hắc Ám Sơn Mạch, chín phần mười chính là Tiêu lão tướng quân và một trong các ca ca.
Nhớ trạng thái của lão dã nhân lúc đó, điên điên khùng khùng, chẳng chính là lão đầu ngốc .
Tên hôn quân ch.ó c.h.ế.t, hành hạ hai vị đại tướng quân, đại hùng thành hoang dã.
Quả nhiên, hùng quyền lực chỉ là công cụ.
Cần dùng thì đặt ở tiền triều, cần dùng thì đặt trong mộ.
Cảm xúc căm hận của Tiêu Vân Trạm lập tức kéo .
Hắn mắt sáng lên, kích động Lâm Di Nhiên.
Chưa kịp gửi tin nhắn cho Lâm Di Nhiên hỏi về tung tích của phụ .
Bên tai vang lên một tiếng mắng giận dữ như sấm.