Tiêu Vân Siêu cha ăn ngon lành, thèm đến chịu , vội vàng đưa tay chộp lấy con gà nướng, c.ắ.n một miếng lớn.
Hai cha con đối diện , một ôm vịt , một ôm gà nướng, cắm đầu ăn một trận no nê.
Bao nhiêu ngày chỉ uống nước ăn rau dại, hai sớm thèm đến chịu nổi.
Gặm đến hăng say, chỉ hận thể nhai nát cả xương nuốt xuống.
Tiêu Vân Siêu ăn nhịn , ngờ bản lĩnh bá đạo như .
Sau cha còn gì để uy h.i.ế.p nữa, đói thì tự biến đồ ăn .
Ngay lúc hai cha con sắp chén sạch đống đồ ăn, trong đầu Tiêu Vân Siêu đột nhiên vang lên giọng của một phụ nữ,
[Tam ca, em là tứ của , đang ở ?]
Đồng t.ử của Tiêu Vân Siêu co rút mạnh, cả ngây tại chỗ.
Sau một thoáng, hoảng hốt quanh,
“Ai, ai đang ?”
“Đừng giả thần giả quỷ lừa lão t.ử, tứ còn thành , tứ .”
Tiêu Vân Siêu nhặt chiếc rìu c.h.ặ.t cây đất lên, cảnh giác xung quanh.
Xung quanh ngoài tiếng lá cây xào xạc, một bóng .
“Ngươingươi thấy ? Nữ quỷ!?” Tiêu lão tướng quân kinh hãi đặt bát canh sườn xuống, vèo một cái bật dậy, trốn lưng Tiêu Vân Siêu.
Ông giơ nắm đ.ấ.m to như bao cát lên, đ.ấ.m thùm thụp lưng Tiêu Vân Siêu mấy cái,
“Lão t.ử với ngươi , nữ quỷ, ngươi còn xin đồ ăn của nữ quỷ, c.h.ế.t mất thôi!”
“Muốn bắt thì bắt thằng nhóc c.h.ế.t tiệt , là nó xin đồ ăn, lão t.ử xin....”
Tiêu lão tướng quân trốn lưng Tiêu Vân Siêu, gân cổ gào lên, tiếng kêu t.h.ả.m thiết đó tim Tiêu Vân Siêu đập thình thịch.
Trong lòng Tiêu Vân Siêu cũng hoảng loạn, chẳng lẽ thật sự giao dịch với quỷ?
Cha sở dĩ sợ hãi như , là vì quỷ đòi cha cái gì?
“Ngươi gì, thẳng !!”
Tiêu Vân Siêu hít một thật sâu, gân cổ gầm lên, “Đừng giả thần giả quỷ dọa .”
“Cái rìu trong tay lão t.ử, cái gì cũng c.h.é.m, mặc kệ ngươi là nữ quỷ nam quỷ, c.h.é.m tuốt.....”
......
Lâm Di Nhiên và Tiêu Vân Hạo tìm theo tiếng động đến, lúng túng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-349-man-tai-ngo-do-khoc-do-cuoi.html.]
Lâm Di Nhiên gượng, hai cha con đều ngốc chứ?
Vừa nàng đưa Tiêu Vân Hạo đến hang động gặp hai dã nhân đó, kết quả bên trong một bóng , hơn nữa qua lâu ở.
Lâm Di Nhiên nghĩ đến việc tam ca xin đồ ăn, liền gửi tin nhắn cho .
Kết quả tin nhắn gửi lâu, thấy tiếng gào thét từ xa trong rừng.
Họ men theo tiếng động tìm đến, liền thấy cảnh tượng .
Tiêu Vân Siêu tay cầm rìu, mặt đầy cảnh giác xung quanh, miệng vẫn ngừng đe dọa c.h.ử.i bới.
Sau lưng là một ông lão nhỏ gầy gò mặt đầy kinh hãi, nắm đ.ấ.m to như bao cát thỉnh thoảng đ.ấ.m lưng Tiêu Vân Siêu hai cái.
Tiêu Vân Siêu đ.á.n.h loạng choạng hết đến khác, vẫn cố gắng chịu đựng, ông lão nhỏ một câu nào.
Lâm Di Nhiên , đây đúng là một đứa con hiếu thảo mà.
Tiêu Vân Hạo bộ dạng hài hước của cha và tam , thấy đau lòng, trong lòng quặn thắt khó chịu.
Cha và tam trông như dã nhân, cứ thế mà ném kinh thành, sẽ ai nhận họ là ai.
Lâm Di Nhiên khẽ thở dài, nhẹ nhàng đáp xuống.
“.......” Tiêu lão tướng quân đang hoảng loạn thấy Lâm Di Nhiên đột nhiên bay , đôi mắt kinh hãi trợn trừng suýt rớt ngoài, khoảnh khắc đó ông trực tiếp mất tiếng.
Ông nghiến răng kèn kẹt, nắm đ.ấ.m sức đ.ấ.m Tiêu Vân Siêu hai cái, kéo chỉ về phía Lâm Di Nhiên, khó khăn lắm mới nặn một câu,
“Nữnữ quỷ!!!”
Tiêu Vân Siêu đột ngột đầu về hướng Tiêu lão tướng quân chỉ, chiếc rìu trong tay cũng giơ lên chỉ về phía Lâm Di Nhiên,
“Ngươi là ai?”
“Đừng ngươi là nữ quỷ, ban ngày ban mặt, quỷ, giả thần giả quỷ thì .....”
Giữa trưa nắng chang chang, quỷ xuất hiện .
Tiêu Vân Siêu liếc chân của Lâm Di Nhiên, thấy chân nàng chạm đất, lưng bóng, trong lòng lập tức thở phào nhẹ nhõm.
là , là thì , thể thương lượng.
Lâm Di Nhiên ánh mắt phòng của Tiêu Vân Siêu, định mở miệng , thì thấy giọng thở hổn hển của Tiêu Vân Hạo truyền đến,
“Tam , mau dừng tay.”
Tiêu Vân Hạo nặng nề nhảy từ cây xuống, bước chân loạng choạng hai bước.
Hắn vững , giả vờ thở định, từng bước tiến về phía Tiêu Vân Siêu.