Tiêu Vân Siêu run rẩy đưa tay chỉ đống xương cốt mặt đất cách đó xa, run rẩy dời ngón tay về phía Lâm Di Nhiên,
“Ngươi ngươi ngươi ngươi......”
“Làngươi!?”
Trời đất ơi, giọng của tứ giống hệt giọng trong đầu .
Vậy chẳng là nữ quỷ mà cha một mực mang đồ ăn đến cho họ ?
Chẳng trách mỗi cha xin đồ ăn, đều sợ hãi la hét om sòm.
Thì là, mỗi tứ đều chuyện với cha, nên cha mới sợ hãi đến mức đó.
Mẹ ơi, tứ rốt cuộc là ?
Sao bản lĩnh kinh đến thế.
Cái gọi là gì nhỉ!?
Tiêu Vân Siêu nhíu mày suy nghĩ kỹ.
Thiên lý truyền âm!
, chính là thiên lý truyền âm.
Tiêu Vân Siêu kinh ngạc sùng bái Lâm Di Nhiên.
Võ công của tứ đạt đến cảnh giới nào , chỉ thể thiên lý truyền âm, mà còn thể thiên lý truyền thức ăn.
Lâm Di Nhiên gật đầu, “, là .”
Biểu cảm của tam ca thật đặc sắc, chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi mà đổi muôn vàn.
Từ sợ hãi đến kinh ngạc sùng bái, chuyển đổi mượt mà như , hổ là tiểu công chúa bỏ trốn của Tiêu gia.
“A!!!”
Tiêu lão tướng quân thấy giọng quen thuộc , sợ đến mức đồng t.ử sắp giãn .
Lâm Di Nhiên thấy Tiêu lão tướng quân sắp ngất , trong lòng chợt dâng lên một tia áy náy.
Sớm , hôm đó ở trong sơn động dọa ông .
Nghĩ đến trong gian còn bảy viên Bách Độc Bất Xâm Đan, Lâm Di Nhiên liền lấy một viên.
Liếc Tiêu Vân Siêu đang vẻ mặt hưng phấn , nàng lấy một cái bát từ trong gian , đổ đầy nước , đó bỏ viên Bách Độc Bất Xâm Đan trong bát,
“Để cha uống nửa bát, nửa bát còn cho tam ca uống.”
Lâm Di Nhiên về phía Tiêu Vân Hạo.
Nàng thể đến gần Tiêu lão tướng quân , lỡ dọa lão gia t.ử xảy chuyện gì thì .
Tiêu Vân Hạo thấy viên đan d.ư.ợ.c quen thuộc, ánh mắt lóe lên, liên tục gật đầu,
“Được, cảm ơn tứ .”
Đan d.ư.ợ.c quý hiếm như , tứ chút do dự lấy , khiến cảm ơn thế nào cho .
Tiêu Vân Siêu hóa đá tại chỗ.
Hắn trợn mắt, chằm chằm thứ đột nhiên xuất hiện trong tay Lâm Di Nhiên, hoài nghi nhân sinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-352-tri-lieu-cho-lao-tuong-quan.html.]
Cái khác gì thần tiên .
Tứ chỉ thiên lý truyền âm, thiên lý truyền thức ăn, mà còn thể tùy ý lấy đồ từ trung.
Đây rốt cuộc là bản lĩnh kinh thiên động địa do môn phái nào truyền .
Tiêu lão tướng quân căng thẳng ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay đang giơ lên của Tiêu Vân Hạo,
“Đại ca, lão t.ử uống, uống ....”
Nữ quỷ hạ độc ngay mặt ông, hại ông.
Lâm Di Nhiên thấy Tiêu lão tướng quân phản ứng kịch liệt như , bèn nhướng mày hiệu cho Tiêu Vân Hạo.
Trực tiếp điểm huyệt ngủ của ông , cứ la hét thế khéo rách cả họng.
Tiêu Vân Hạo bắt gặp ánh mắt của Lâm Di Nhiên, lập tức hiểu ý.
Hắn giơ tay điểm hai cái lưng Tiêu lão tướng quân.
Tiêu lão tướng quân cứng đờ , ngã thẳng lòng Tiêu Vân Hạo.
Lâm Di Nhiên bưng bát tới,
“Cạy miệng cha .”
Tiêu Vân Hạo gật đầu, giơ tay bóp lấy cằm của Tiêu lão tướng quân.
Lâm Di Nhiên thấy tư thế nửa ngửa của Tiêu lão tướng quân, bèn lấy một cái ấm từ gian , đổ thẳng nước hòa tan Bách Độc Bất Xâm Đan trong bát ấm.
Lâm Di Nhiên nhét thẳng vòi ấm miệng Tiêu lão tướng quân, nhấc ấm lên đổ nước miệng ông.
Tiêu Vân Hạo lo thần d.ư.ợ.c chảy ngoài lãng phí, bèn dùng tay bóp c.h.ặ.t miệng Tiêu lão tướng quân.
Tiêu Vân Siêu môi cha bao c.h.ặ.t lấy vòi ấm, bất giác nhíu mày.
May quá, bây giờ đang tỉnh táo, cần đại ca bóp miệng thô bạo như .
“Ực ực~”
Lâm Di Nhiên thấy Tiêu lão tướng quân uống một nửa, bèn rút vòi ấm khỏi miệng ông.
“Tam ca, uống hết phần còn , nước tác dụng giải độc.”
Nhìn những nốt muỗi đốt khắp Tiêu Vân Siêu, chắc chắn chịu ít khổ sở.
Muỗi trong núi độc, con nào con nấy to như ruồi, đốt một phát cứ như hút m.á.u .
Cũng chẳng trách hai cha con gầy trơ xương, nuôi chút m.á.u nào đều muỗi hút hết, mà gầy cho .
“A, .” Tiêu Vân Siêu toe toét nhận lấy ấm , chút do dự tu ừng ực.
Đồ của tứ cho thì thể sai , cứ uống là đúng.
Sau khi uống xong, Tiêu Vân Siêu còn ngửa cổ lắc mạnh ấm mấy cái, quyết bỏ sót một giọt.
Uống hết nước trong ấm, cũng cảm thấy cơ thể đổi gì lớn.
những nốt muỗi độc đốt hình như còn ngứa nữa.
“Cảm ơn tứ .” Tiêu Vân Siêu đưa chiếc ấm lắc cạn cho Lâm Di Nhiên bằng cả hai tay.