Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 380: Đây Còn Là Cô Vợ Hiền Thục Của Ta Sao?

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:39:27
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trịnh Vân Vân thấy cuộc trò chuyện của hai con, kích động mở mắt .

 

Nhìn đại tẩu và nhị tẩu cùng hai đứa nhỏ đang ngủ say sưa bên cạnh, nàng nhẹ nhàng dậy.

 

Nàng cũng dám tin, bọn Nhiên Nhiên thể đuổi kịp nhanh như , nhưng xem thử thì ngủ .

 

Nhìn Tiêu Vân Trạm và Tiêu lão phu nhân đang về phía đại bộ đội, Trịnh Vân Vân suy tư một lát, lập tức bò dậy theo...

 

...

 

Tiêu Vân Trạm càng về phía cuối hàng ngũ, tiếng Tam bính t.ử càng rõ ràng.

 

Bước chân của cũng theo đó mà ngừng nhanh hơn.

 

Trong Thủy Thiên Thành thể lái Tam bính t.ử , chỉ Lâm Di Nhiên.

 

Canh giữ Tam bính t.ử là của Lâm gia quân, khác chạm Tam bính t.ử là chuyện thể nào.

 

Tiêu lão phu nhân theo phía , mắt cũng sáng lên.

 

Thính lực của bà chỉ kém hơn Tiêu Vân Trạm một chút, nhưng tiếng Tam bính t.ử ở chỗ rõ ràng, bà còn đến mức thấy.

 

Thật ngờ, Nhiên Nhiên thế mà nhanh như đưa bọn họ trở về .

 

Cái ...

 

Tiêu lão phu nhân kích động hô hấp cũng nhanh hơn ít, bước chân càng là tự chủ chạy chậm .

 

“Mẹ, con thấy tiếng Tam bính t.ử .” Trịnh Vân Vân vẻ mặt đầy vui mừng chạy đến bên cạnh Tiêu lão phu nhân, kích động mắt sáng lấp lánh.

 

Tiêu lão phu nhân nghiêng đầu Trịnh Vân Vân , “Không sai, là tiếng Tam bính t.ử, cha con bọn họ... trở .”

 

Nói xong câu , Tiêu lão phu nhân và Trịnh Vân Vân đồng thời .

 

Ý nơi khóe miệng kìm , nước mắt trong mắt càng khống chế .

 

Người mà các nàng ngày nhớ đêm mong suốt bốn năm, thế mà thật sự trở .

 

Ba tháng , các nàng đều dám nghĩ sẽ ngày , ngờ, Nhiên Nhiên giúp các nàng thực hiện tất cả.

 

“Đừng , đây là chuyện .” Tiêu lão phu nhân nước mắt Trịnh Vân Vân từng giọt từng giọt lăn xuống, nghẹn ngào an ủi một câu.

 

“Vâng, con , con đây là vui vẻ, vui vẻ...”

 

Trịnh Vân Vân đưa tay lau nước mắt, khóe miệng cong lên thật cao:

 

“Mẹ, chúng nhanh thôi...”

 

Nàng mau ch.óng thấy Tiêu Vân Siêu.

 

Lăng Huệ cuối cùng cũng thể gặp cha ruột mà con bé tâm tâm niệm niệm .

 

“Được.” Tiêu lão phu nhân gật đầu.

 

Bước chân của hai con bước càng lúc càng nhanh, kích động suýt chút nữa tự vấp ngã.

 

Tiêu Vân Trạm ở phía , trực tiếp vận khí, dùng khinh công bay nhanh về phía ...

 

...

 

Lâm Di Nhiên từ xa thấy ba bóng đang nhảy nhót chạy tới đón đầu, nàng lập tức giảm tốc độ Tam bính t.ử .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-380-day-con-la-co-vo-hien-thuc-cua-ta-sao.html.]

Lúc sắc trời sáng một chút, đám ngủ đen kịt mặt đường phía cũng thể rõ ràng.

 

Bốn cha con Tiêu gia thấy tiếng ngáy đinh tai nhức óc, sớm từ trong thùng xe dậy, vươn cổ về phía .

 

Nhìn binh lính ngủ một cái thấy điểm cuối bên đường, tâm trạng bọn họ vô cùng kích động.

 

Thế mà nhanh như đuổi kịp đại bộ đội , lập tức thể gặp nhà .

 

“Cha!”

 

Tiêu Vân Hạo nheo mắt về phía , đầu vui mừng hô với Tiêu lão tướng quân một tiếng, “Con thấy chạy tới .”

 

Tiêu lão tướng quân kích động vèo một cái lên.

 

Ông hai tay vịn tấm chắn Tam bính t.ử, vươn dài cổ về phía :

 

“Là... là con, còn Vân Trạm...”

 

Tiêu lão tướng quân kích động giọng run rẩy.

 

Nhìn cái dáng của vợ ông xem, so với con dâu bên cạnh bà cũng chẳng kém là bao.

 

“Đó là vợ con!”

 

Tiêu Vân Siêu trừng lớn mắt nửa ngày, mắt thấy càng ngày càng gần, cuối cùng cũng bên cạnh là vợ .

 

Cô vợ nhỏ đoan trang ôn nhu của , vì gặp mà chạy như bay bất chấp hình tượng thế .

 

Hắn tài đức gì a, để vợ đến mức .

 

Tiêu Vân Siêu đưa tay lau nước mắt nơi khóe mắt, thấy tốc độ Tam bính t.ử chậm , kích động nhảy xuống.

 

“Vân Nhi!”

 

Tiêu Vân Siêu vợ đang chạy tới, kích động giọng nghẹn ngào, bước chân lảo đảo chạy về phía Trịnh Vân Vân.

 

“Vân... Vân Siêu!!!”

 

Tuy rằng Tiêu Vân Siêu gầy như khỉ, râu ria xồm xoàm che kín mặt khiến rõ diện mạo thật, nhưng giọng , Trịnh Vân Vân nhận ngay.

 

Là phu quân của nàng, sai.

 

Nước mắt Trịnh Vân Vân trong nháy mắt tuôn trào, kích động lao tới.

 

Nàng theo thói quen giơ nắm đ.ấ.m đ.ấ.m về phía n.g.ự.c , nghẹn ngào lóc kể lể:

 

“Chàng bao nhiêu năm nay...”

 

Tiêu Vân Siêu nhe cái miệng rộng, một phen ôm lấy thể mềm mại của vợ, đón nhận nắm đ.ấ.m nhỏ mềm mại của vợ đ.ấ.m n.g.ự.c .

 

Kết quả còn đợi vợ hết câu, đột nhiên cảm thấy n.g.ự.c đau nhói.

 

“Ưm~”

 

“Biu~”

 

Tiêu Vân Siêu rên lên một tiếng, trong nháy mắt giống như con diều đứt dây, bay vèo ngoài.

 

Giữa trung, Tiêu Vân Siêu khiếp sợ trừng lớn mắt, nụ khóe miệng đông cứng .

 

Đây... là cô vợ yếu đuối của ?

 

Dáng dấp thì y hệt, nhưng mà cái sức lực ...

Loading...