“Lăng Yến, là cha con!” Tiêu Vân Hữu đỏ hoe mắt Tiêu Lăng Yến, bước một bước về phía nàng.
Hắn giơ bàn tay run rẩy lên, sờ tóc Tiêu Lăng Yến.
, sợ con gái sợ, bàn tay lơ lửng giữa trung run như cầy sấy, dám đặt lên tóc Tiêu Lăng Yến.
“Cha~!?”
Ánh mắt Tiêu Lăng Yến từ Diêu Văn Hồng chuyển sang khuôn mặt Tiêu Vân Hữu, đôi môi run rẩy với giọng điệu thể tin nổi, khẽ gọi một tiếng.
Đây là thật ?
Tiêu Lăng Yến chằm chằm khuôn mặt Tiêu Vân Hữu, hốc mắt đầy nước.
Nàng nghiến c.h.ặ.t răng hàm, mí mắt dám chớp, chỉ sợ chớp mắt một cái, nàng sẽ tỉnh .
“Ai~~~”
Tiêu Vân Hữu kích động đáp một tiếng, tiếng “ai” luyến láy thành mấy âm điệu.
Bàn tay run rẩy của cuối cùng cũng nhẹ nhàng đặt lên đầu Tiêu Lăng Yến, khẽ bước lên một bước, ôm Tiêu Lăng Yến lòng, giống như hồi nhỏ, nhẹ nhàng vỗ lưng nàng...
“Cha~~!!”
Tiêu Lăng Yến nép vòng tay quen thuộc, hình ảnh cha xa trong tâm trí lập tức hòa một với cha ruột xương xẩu mắt.
Nước mắt trong hốc mắt nàng lập tức tuôn trào như thác đổ n.g.ự.c Tiêu Vân Hữu, nàng và hét lớn một tiếng.
“Ai ai ai~ cha về , con gái !”
Nước mắt Tiêu Vân Hữu lã chã rơi, tay ôm Tiêu Lăng Yến siết c.h.ặ.t hơn một chút.
Đứa con gái mà ngày đêm mong nhớ suốt bốn năm, cuối cùng cũng ôm lòng.
Tiêu Lăng Yến đến thở nổi, tiếng gọi “cha” vang lên ngớt, dường như gọi hết tất cả những tiếng “cha” gọi trong bốn năm qua.
Tiêu Vân Hữu hề thấy phiền mà đáp từng tiếng, kiên nhẫn dỗ dành đứa con gái ruột đang đến run rẩy.
Diêu Văn Hồng hai cha con đang như mưa, nước mắt cũng bất giác chảy theo.
Nàng che c.h.ặ.t miệng, tiếng nức nở đứt quãng vang lên qua kẽ tay, nước mắt tuôn trào lã chã rơi xuống mu bàn tay.
Tiêu lão phu nhân cảnh , vành mắt cũng đỏ hoe.
Năm đầu tiên, đứa trẻ Lăng Yến đêm nào ngủ cũng gọi “cha”, thường xuyên tỉnh giấc giữa đêm.
Một đứa trẻ nhỏ như , ban ngày tỏ như chuyện gì, theo Diêu Văn Hồng luyện võ.
Mới mấy tuổi, mặt nụ , trông như một lớn.
Cũng chỉ mấy tháng gần đây ở cùng Nhiên Nhiên, mới sự hoạt bát của một đứa trẻ.
Tiêu lão tướng quân thấy mà khóe miệng cong lên, nhưng khóe miệng cong lên đó khẽ run rẩy.
Trên mặt ông đầy nụ , nhưng trong hốc mắt sớm đẫm lệ.
Đứa trẻ kìm nén quá nhiều, cứ để nó gọi thêm vài tiếng.
Lâm Di Nhiên cảnh cũng khỏi đỏ mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-390-tieu-van-sieu-theo-gio-dap-min.html.]
Cảm động quá.
Đứa trẻ nào mà cha, đặc biệt là Lăng Yến vô cùng sùng bái cha .
Lăng Yến khai sáng nhận chữ, đều do Tiêu Vân Hữu tay cầm tay chỉ dạy.
Những điều đều là Lăng Yến lén với nàng, những lời Lăng Yến dám mặt Diêu Văn Hồng, sợ nàng buồn.
Mọi mặt đều khỏi rơi lệ theo, tiếng nức nở vang lên ngớt.
Tiêu Vân Siêu t.h.ả.m nhất.
Hắn toe toét miệng, quanh:
“Lăng Huy ~ con trai của , cha về !”
“Mau đến đây cho cha ôm nào...”
Tiếng hét của Tiêu Vân Siêu vang lên, các nữ quyến nhà họ Tiêu đồng loạt sững sờ, đều đầu kinh ngạc .
Gã nhớ con trai đến phát điên !?
Tiêu Lăng Huệ đang ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm, đỏ hoe mắt ngưỡng mộ hai cha con Tiêu Lăng Yến.
Tiêu Vân Siêu đột ngột hét lên, nàng giật .
Đôi mắt to tròn của Tiêu Lăng Huệ Tiêu Vân Siêu trông như rừng, khẽ nhíu mày.
Đâychắc gọi nàng nhỉ?
Nàng là con gái mà.
“Lăng Huy” và “Lăng Huệ” giống quá, chẳng lẽ nàng còn một song sinh?
Tiêu Lăng Huệ trợn to mắt nghi hoặc Trịnh Vân Vân.
Trịnh Vân Vân thấy hai cha con Tiêu Vân Hữu đang cảm động, đột nhiên thấy tiếng hét của Tiêu Vân Siêu, lập tức tức đến nghiến răng kèn kẹt.
Nhìn ánh mắt nghi hoặc của con gái, Trịnh Vân Vân tức đến một quyền đ.ấ.m bay Tiêu Vân Siêu.
Vừa nàng vẫn còn đ.ấ.m quá nhẹ.
Gã về chọc nỗi đau của con gái, thật là tức c.h.ế.t .
Tiêu Vân Trạm sững sờ một lúc, vội vàng đến bên cạnh Tiêu Vân Siêu, kéo tay :
“Tam ca, linh tinh gì , vui quá hóa ngốc ?”
“Lăng Huệ ở ngay mắt , ?”
“Mau đến ôm tiểu điệt nữ , Lăng Huệ sinh lâu như , còn ôm nào...”
Nói , Tiêu Vân Trạm đẩy Tiêu Vân Siêu về phía Tiêu Lăng Huệ.
Tam ca đúng là cái đầu gỗ, tam tẩu vì chuyện đến con trai mà tức giận, kết quả vẫn cứ một mực tìm con trai.
Hắn thấy tam ca đang tìm đòn .
Không thấy ánh mắt tức giận của tam tẩu , đúng là tam ca sợ c.h.ế.t.