Tiêu Vân Trạm giữ cho mỗi nữ quyến Tiêu gia một rương châu báu.
Hắn vốn mang hết châu báu cho Lâm Di Nhiên, nhưng những đặc biệt nhắc tới là tặng cho nữ quyến Tiêu gia.
Nếu để chút gì cho nữ quyến Tiêu gia thì cũng .
Tiếp đó Tiêu Vân Trạm gọi Lâm Trường Thọ , bảo dẫn của Lâm Gia Quân khiêng những cái rương đến viện của Lâm Di Nhiên.
Còn hai cái rương Vương Bồi Cương riêng biệt hiếu kính cho Lâm Di Nhiên, Tiêu Vân Trạm trực tiếp tự ôm tìm nàng.
“Nhiên Nhiên, đây là quà Vương thị nhất tộc tặng nàng, nàng xem thích ?”
Tiêu Vân Trạm thấy Lâm Di Nhiên đang uống trong phòng khách, hớn hở đặt hai cái rương lớn lên bàn.
“Oa~” Lâm Di Nhiên hai cái rương lớn chạm khắc tinh xảo, lập tức đặt ly xuống, đưa tay sờ sờ hoa văn lầu các sơn thủy tinh xảo chạm khắc bên .
“Công nghệ chạm khắc đơn giản nha.”
“Lại còn là gỗ kim tơ nam mộc, thật tồi.”
Chưa cần mở rương, Lâm Di Nhiên chỉ cái rương thôi thấy thích .
Ổ khóa rương cũng chạm khắc vân mây tinh tế, là thấy mắt.
Tiêu Vân Trạm dáng vẻ vui vẻ của Lâm Di Nhiên, liền món quà của Vương Bồi Cương coi như tặng trúng ý nàng :
“Nàng mở xem ...”
Lâm Di Nhiên nhướng mày, mắt sáng lên, gật đầu mở nắp rương.
“Oa~~~”
(Biểu cảm khi thấy bảo bối)
“Cái cũng quá ...”
Ngọc lục bảo lớn như , nàng từng thấy qua.
là thế gia đại tộc, đồ sưu tầm đúng là khiến mở rộng tầm mắt.
“Thích ?” Tiêu Vân Trạm Lâm Di Nhiên, “Vương tộc trưởng ngóng nàng thích đồ to lớn, cho nên đặc biệt tặng nàng hai món đồ bài trí bằng ngọc phỉ thúy .”
“Tốt ...” Lâm Di Nhiên vui vẻ dời mắt nổi, liên tục gật đầu:
“ , chính là thích đồ bài trí lớn, càng lớn càng , khí phách lắm.”
“Đồ bài trí lớn thế , thôi thấy cảnh ý vui, tinh thần sảng khoái!”
Ngọc lục bảo lớn thế , thể bảo vật truyền quốc .
Màu sắc thực sự quá , xanh đến mức khiến lòng rạo rực.
Tiêu Vân Trạm , nghĩ đến cái sân lớn đặc biệt xây cho Lâm Di Nhiên, trong lòng lập tức thấy mỹ mãn.
Hắn coi như tặng quà trúng ý Lâm Di Nhiên .
“Các thế gia đại tộc và thương hộ thành Bình Hòa còn gửi tới ít vàng bạc châu báu, đều bảo Lâm Trường Thọ khiêng đến viện của nàng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-404-lam-di-nhien-me-tit-ngoc-luc-bao-khong-lo.html.]
“Ăn mặc ở của tướng sĩ đều là do nàng lo liệu, những đồ hiếu kính lý nên đều đưa cho nàng.”
Bây giờ vẫn tới lúc ban thưởng cho thủ hạ, đợi đ.á.n.h hạ Đại Lương quốc, sẽ luận công ban thưởng cho các thủ hạ.
Cũng những vàng bạc châu báu ở Tiên giới tác dụng gì .
dáng vẻ vui mừng của Nhiên Nhiên, ít nhiều chắc cũng chút tác dụng.
Lâm Di Nhiên mắt sáng lên, đầu Tiêu Vân Trạm:
“Người thành Bình Hòa cũng điều đấy chứ.”
“Quà tặng tồi, lòng ...”
Dọc đường tới đây, mới thấy thành Bình Hòa còn đồ hiếu kính dâng lên.
Bỏ nhiều như , cuối cùng cũng thấy vật đầu.
Không tồi, tồi!
Quả nhiên thành trì càng xa biên giới càng giàu .
Lâm Di Nhiên dứt lời, Lâm Trường Thọ dẫn khiêng rương ...
...
Bên phía Lâm Di Nhiên đang vui vẻ kiểm kê bảo bối cho gian, mấy cặp vợ chồng Tiêu gia hiếm khi giây phút nghỉ ngơi.
“Phu quân, rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, chúng tới so chiêu một chút !”
Trịnh Vân Vân liếc bộ quần áo sặc sỡ Tiêu Vân Siêu, ánh mắt khẽ lóe lên.
Cái tên rốt cuộc quần áo là do Nhiên Nhiên , nàng nhất thời hỏi thế nào.
Nhịn mãi cũng khó chịu, nàng quyết định xử lý Tiêu Vân Siêu một trận , đỡ cho mặc đồ ngũ sắc lòe loẹt khoe khoang lung tung.
“A~” Tiêu Vân Siêu suýt chút nữa phun ngụm nước ngoài, vẻ mặt khiếp sợ Trịnh Vân Vân:
“Nương t.ử, phu thê chúng khó khăn lắm mới ở bên , là đừng đ.á.n.h đ.á.n.h g.i.ế.c g.i.ế.c .”
Hắn mới qua hai ngày yên , nương t.ử thuận mắt .
Cái gì gọi là so chiêu, thà thẳng là chỉnh đốn cho .
Hắn bây giờ đ.á.n.h Trịnh Vân Vân chứ.
“Luận bàn một chút, là đ.á.n.h đ.á.n.h g.i.ế.c g.i.ế.c.”
Trịnh Vân Vân lườm một cái, đưa tay trực tiếp túm lấy cổ áo Tiêu Vân Siêu, kéo sân:
“Tới , cứ mạnh dạn đ.á.n.h tới.”
Tiêu Vân Siêu ngẩn , phản kháng cũng kịp, cứ thế nương t.ử kéo sân một cách “mượt mà”.
Hắn đang ở , là ai, bây giờ nhẹ thế ?
“Nương t.ử~~~”