Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 406: Các Chị Dâu Thi Nhau Tra Khảo Các Ông Chồng

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:41:35
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiêu Vân Siêu mím môi, tròng mắt xoay chuyển:

 

“Thì tứ , ngẫm nghĩ, chắc là tứ cầu xin Thần Vương, cảm ơn tứ cũng chẳng gì sai.”

 

Đại ca cảnh cáo bọn họ, chuyện thể thiên lý truyền âm với tứ , cũng tứ thể thiên lý truyền tống đồ ăn thức uống cho bọn họ.

 

Chuyện quá mức khó tin, dễ dàng mang tai họa đến cho tứ .

 

Hắn cũng cảm thấy loại chuyện quá vượt khỏi nhận thức của thường, vẫn là giữ bí mật thì hơn.

 

Tứ giúp đỡ bọn họ vượt qua cửa ải khó khăn trong lúc sinh t.ử, bọn họ nên đem chuyện riêng tư của tứ ngoài lung tung.

 

Cho dù là nhà, cũng thể truyền bậy.

 

Ngươi truyền , truyền ngươi, dễ dàng sẽ khiến ai ai cũng , đến lúc đó đều dùng ánh mắt soi mói quái dị tứ , công bằng với .

 

Chủ yếu cũng sẽ gây rắc rối cho tứ .

 

Lòng là khó lấp đầy nhất, màn thầu bánh bao, vĩnh viễn điểm dừng.

 

Năng lực của tứ sẽ kẻ tâm nhòm ngó, nhất định giữ bí mật.

 

“...” Trịnh Vân Vân quan sát kỹ Tiêu Vân Siêu, ánh mắt lảng tránh của , nàng Tiêu Vân Siêu thật.

 

“Ừm, xác thực là Thần Vương ban thưởng, quần áo chúng cũng đều là Thần Vương ban thưởng.”

 

“Thần Vương thật sự chính là thần hộ mệnh của Tiêu gia chúng , Tiêu gia chúng cả đời cũng thể chuyện phản bội Thần Vương.”

 

“Phu quân, thấy ?”

 

đúng đúng...” Tiêu Vân Siêu liên tục gật đầu, “Chắc chắn thể phản bội Thần Vương, nếu thì khác gì cẩu tặc vong ân phụ nghĩa...”

 

Ngay lúc Trịnh Vân Vân cẩn thận từng li từng tí thăm dò lời của Tiêu Vân Siêu, của Lâm Gia Quân khiêng một rương châu báu đưa tới.

 

“Đây là!?”

 

Trịnh Vân Vân cái rương gỗ, nhướng mắt về phía của Lâm Gia Quân.

 

“Bẩm Uy Vũ tướng quân, đồ trong rương là do thế gia đại tộc và thương hộ thành Bình Hòa gửi tới, Vĩnh Xương Vương tặng cho mỗi vị tướng quân một rương.”

 

Trịnh Vân Vân mỗi đều , lời từ chối liền nuốt xuống.

 

Nhìn của Lâm Gia Quân rời , Trịnh Vân Vân trực tiếp xách cái rương đặt lên bàn.

 

Tiêu Vân Siêu tò mò cái rương, đưa tay định xách thử.

 

Khá lắm, nặng thật đấy.

 

Thôi, đừng mất mặt hổ nữa.

 

Nương t.ử xách nhẹ tênh, xách một cái thì nghiến răng nghiến lợi, sự tương phản quá t.h.ả.m khốc.

 

“Mở xem là cái gì.”

 

Tiêu Vân Siêu hì hì Trịnh Vân Vân, đồ tặng cho nương t.ử , đương nhiên để nương t.ử tự mở.

 

Trịnh Vân Vân gật đầu, đưa tay mở rương .

 

Rương mở, đập mắt là đủ loại trang sức châu báu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-406-cac-chi-dau-thi-nhau-tra-khao-cac-ong-chong.html.]

 

Trịnh Vân Vân rương đầy ắp trang sức châu báu, hoảng hốt trong giây lát.

 

Đột nhiên thấy những món trang sức chế tác tinh xảo thế , trong thoáng chốc nàng cảm giác như thời còn ở Trấn Quốc Công Phủ.

 

Kể từ khi lưu đày, nàng từng thấy những trang sức châu báu tinh xảo nữa.

 

Nhìn thấy những cây trâm cài tóc hoa lệ mà các tiểu thư khuê các đeo, nội tâm nàng chẳng chút gợn sóng.

 

Những vật ngoài , nàng sớm xem nhẹ.

 

Trên đường lưu đày, trong những năm thiên tai, những thứ chẳng chút tác dụng nào.

 

Trịnh Vân Vân vẻ mặt bình tĩnh lật xem trang sức châu báu trong rương, từ bên trong chọn những viên đông châu lớn, đồ trang sức bằng vàng lớn...

 

Tiêu Vân Siêu thấy nương t.ử chỉ chọn những món to mà lấy , kinh ngạc nàng một cái:

 

“Nương t.ử, nàng bây giờ thích trang sức châu báu kiểu khí phách thế ?”

 

Năng lực mạnh lên , mắt thẩm mỹ cũng đổi theo ?

 

Hắn nhớ nương t.ử đều thích trang sức tinh xảo nhỏ nhắn mà.

 

Trịnh Vân Vân nhạt: “Những thứ đều là tứ thích.”

 

“Ta thích trang sức nhỏ nhắn, những món khí phách tặng cho tứ , sẽ thích.”

 

Tứ hào sảng phóng khoáng, đồ vật yêu thích cũng khí phách.

 

Cái viện của tứ ở thành Thủy Thiên, đến giờ nàng vẫn dám đặt chân .

 

Thực sự là... tứ mắt .

 

Tiêu Vân Siêu gật đầu, chọn một cây trâm vàng nhỏ nhắn:

 

“Nào, phu quân giúp nàng cài lên đầu xem thử...”

 

“...”

 

...

 

“Nói, tại cầm quần áo cảm ơn tứ ?”

 

Diêu Văn Hồng một tay véo tai Tiêu Vân Hữu, nheo mắt trừng .

 

Cái tên rốt cuộc đoán tứ chính là Thần Vương bản vương?

 

Nàng quan sát lâu mới phát hiện , Vân Hữu mới về phát hiện, chuyện thực sự quá đả kích nàng.

 

“Ái chà~~ ái ái ái~~”

 

“Hít hà~~~”

 

Tiêu Vân Hữu nghiêng đầu, hai tay nắm c.h.ặ.t lấy tay Diêu Văn Hồng:

 

“Nương t.ử, mau... mau buông tay...”

 

“Đau đau đau~~”

 

 

Loading...