“Hừ!” Bạch Hồng lạnh một tiếng.
“Ngươi lấy cái gì để tạo phản?”
Bạch Hồng liếc đám nạn dân đang run lẩy bẩy lưng Triệu Trình: “Dùng những nạn dân chẳng chút quyền cước nào ?”
Đi theo Triệu Trình tạo phản, thà ông theo Tiêu gia tạo phản còn hơn.
Tiêu gia dù cũng còn ba bốn vạn tư binh, hơn nữa nào nấy đều thiện chiến.
Binh lính bình thường hai ba cũng đủ cho một tư binh Tiêu gia đ.á.n.h.
Vậy thì ông theo còn chút lòng tin lật đổ Lương Vũ Đế.
Nói thật, ông cũng khó chịu với cái bộ mặt tiểu nhân của Lương Vũ Đế từ lâu .
Đặc biệt là khi Lương Vũ Đế sét đ.á.n.h trụi lông, cả tính khí thất thường, lật mặt như lật bánh tráng.
Một cảm xúc định như , thể vua một nước.
“... Đương nhiên !” Nụ của Triệu Trình gượng gạo.
“Đây chỉ là tạm thời thôi.”
Ngừng một chút, Triệu Trình tiếp tục :
“Bạch tướng quân đường đến đây chắc hẳn thấy, Đại Lương quốc vì sự bất tài của hôn quân mà dẫn đến thiên hạ đại hạn, bách tính lầm than...”
“Ta cũng là thấy hôn quân ông trời cảnh cáo, sét đ.á.n.h, mới hạ quyết tâm tạo phúc cho dân, phản hôn quân...”
“Ngài chẳng lẽ hạn hán sớm kết thúc ?”
Bạch Hồng nhếch khóe môi, nhàn nhạt liếc Triệu Trình một cái:
“Ngươi nhảy nhót lâu như , cũng thấy phương Nam giáng xuống cam lâm.”
Thiên hạ đại hạn, đạo sĩ cầu mưa dùng bao nhiêu cách, đều cầu một giọt mưa.
Đây là sự trừng phạt của trời cao, thời gian đến, sự trừng phạt thể kết thúc.
Ông Triệu Trình chẳng thấy chút khí độ thiên t.ử nào.
Triệu Trình thấy Bạch Hồng hề lay chuyển, kiên trì tiếp tục khuyên nhủ:
“Nếu chúng tạo phản thành công, nhất định sẽ lập tức nam thủy bắc điều, để bách tính phương Bắc đang hạn hán nghiêm trọng thể sống sót.”
“Chứ giống như hôn quân, chỉ lo cho hai cọng lông đầu , chỉ đuổi cùng g.i.ế.c tận Tiêu Vân Trạm, một chút cũng màng sống c.h.ế.t của bách tính...”
“Tội Kỷ Chiếu ban xuống thì tác dụng gì, hạn hán vẫn tiếp diễn, bách tính cần là nước, chứ vài câu xin suông của hôn quân...”
“...”
Bạch Hồng một tràng ngôn luận của Triệu Trình, ngược nhịn mà đ.á.n.h giá cao thêm một chút xíu.
Tại chỉ cao hơn một chút xíu, đó là vì những gì Triệu Trình cũng chỉ dừng ở lời suông, cái nào thực hiện .
Phương Nam chỉ là trong hồ nước giếng nước còn chút nước, thực hạn hán cũng nghiêm trọng .
Ông suốt dọc đường, những ruộng đều phơi nắng nứt toác từng khe hở, trong ruộng mất mùa trắng tay.
Gánh bao nhiêu nước tưới lên cũng vô dụng, mặt trời gay gắt như , phơi một buổi sáng là héo rũ.
“Được !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-423-khuyen-bao-that-bai-trieu-trinh-cho-cung-rut-giau.html.]
Thấy Triệu Trình đến sùi bọt mép, Bạch Hồng trực tiếp ngắt lời :
“Kiếm trong tay chĩa nạn dân, ngươi cũng khả năng đ.á.n.h một trận với .”
Bạch Hồng quét mắt đám nạn dân đang run rẩy:
“Nạn dân tự giải tán , bản tướng quân truy cứu!”
Bạch Hồng dứt lời, những nạn dân thấy binh lính sợ c.h.ế.t khiếp , lập tức vứt bỏ v.ũ k.h.í trong tay, lăn lê bò toài chạy tứ tán.
Triệu Trình đầu thủ hạ chạy trốn khắp nơi, tức giận đến đỏ ngầu cả mắt:
“Kẻ nào dám chạy, lão t.ử g.i.ế.c kẻ đó đầu tiên!”
Đám nạn dân khựng , vẻ mặt kinh hoàng đầu Triệu Trình.
“Ngươi dám!” Bạch Hồng rút kiếm chỉ Triệu Trình quát lớn một tiếng.
Triệu Trình nghiến c.h.ặ.t răng hàm, ánh mắt hung dữ trừng trừng đám nạn dân bỏ chạy, để ý đến lời đe dọa của Bạch Hồng phía .
Hắn đầu hàng thì cả nhà đều sống nổi, liều một phen còn một tia hy vọng.
Nghĩ đến đây ánh mắt Triệu Trình tối .
Hắn vỗ lưng ngựa, trực tiếp nhảy xuống khỏi lưng ngựa.
Bạch Hồng thấy thế, xách kiếm cũng tung xuống ngựa, đuổi theo Triệu Trình.
Triệu Trình hai bước lao đến bên cạnh mấy nạn dân gần nhất, túm lấy hai , trực tiếp kề kiếm lên cổ hai đó.
Hắn ngẩng đầu Bạch Hồng đang lao tới, trầm giọng :
“Bước thêm một bước nữa, sẽ g.i.ế.c những nạn dân !”
Nạn dân sợ đến mềm nhũn chân, trực tiếp quỳ xuống, lóc cầu xin: “Tha mạng, đại nhân tha mạng...”
“Dừng tay!” Bạch Hồng vết m.á.u rỉ cổ nạn dân, sắc mặt lập tức âm trầm:
“Vốn tưởng ngươi là đại nghĩa một lòng vì dân, ngờ lão phu đ.á.n.h giá cao ngươi ...”
“Ngươi tưởng ?”
“Đều là hôn quân ép !”
Triệu Trình gân cổ lên gầm thét.
Ánh mắt sắc bén quét về phía đám đại nội thị vệ vẫn luôn theo :
“Các ngươi đều về tru di cửu tộc !?”
Đám đại nội thị vệ đang ngẩn , theo phản xạ túm lấy một nạn dân bên cạnh, kề kiếm lên cổ nạn dân đó.
Bọn họ nhất thời cũng chút mờ mịt.
Cái vụ tạo phản mà như trò đùa trẻ con thế .
Bạch Hồng mỗi đại nội thị vệ trong tay đều khống chế một hai nạn dân, tức đến đỏ bừng cả mặt.
Cái dạng mà còn đòi tạo phản, tạo phản cái b.úa.
Cũng , một thủ lĩnh đại nội thị vệ quanh năm trong hoàng cung, thì bản lĩnh cầm quân gì chứ.