Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 439: Đánh

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:43:27
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm Di Nhiên cũng đầy vẻ phấn khích, chiếc ná cao su lớn như , b.ắ.n lên quả thực .

 

“Đã qua giờ Ngọ .”

 

Lâm Di Nhiên sắc trời, liếc lầu cổng thành Thạch Tuyền.

 

“Ta thấy Đổng Văn Phong cũng đang chuẩn , lầu thành là khiên và cung thủ.”

 

Dưới ánh nắng mặt trời, những chiếc khiên sắt lầu cổng thành phản quang ch.ói mắt.

 

“Bảo các binh sĩ đừng phạm vi b.ắ.n của cung thủ, mũi tên đó chắc chắn độc.”

 

Lâm Di Nhiên liếc trận độc ở cổng thành, mày khẽ nhíu .

 

Đổng Văn Phong cho họ sống, cũng định cho thuộc hạ của sống.

 

Lỡ như lầu thành binh sĩ cẩn thận rơi xuống, rơi trận độc, trực tiếp c.h.ế.t chắc.

 

Tiêu Vân Trạm gật đầu.

 

“Trước tiên cứ để các binh sĩ đợi tại chỗ, đều xem kỹ cung thủ và máy b.ắ.n đá công thành như thế nào.”

 

Trong Thiên Thần Quân, phần lớn đều kinh nghiệm thực chiến, tiên cứ học hỏi là chính.

 

Tấn công từ xa tạm thời cần nhiều như , 2000 cung thủ cộng thêm 2000 binh sĩ vận chuyển đá, là đủ .

 

“Nhiên Nhiên, bốn máy b.ắ.n đá, nàng và cùng các tẩu tẩu dùng ba chiếc là , để một chiếc cho các binh sĩ luyện tập.”

 

Tiêu Vân Trạm những nhà đang bên cạnh Lâm Di Nhiên với ánh mắt phấn khích chằm chằm máy b.ắ.n đá, vội vàng nhắc nhở một câu.

 

Sức lực lớn dùng máy b.ắ.n đá tự nhiên là dễ dàng, nhưng các binh sĩ cũng cần luyện tập sử dụng, thể tất cả các cuộc chiến đều do nhà họ Tiêu đích tay chứ.

 

Tiêu lão phu nhân mấy , gật đầu.

 

Hai một máy b.ắ.n đá, vẫn thể ứng phó .

 

“Không vấn đề.” Lâm Di Nhiên nhanh nhẹn đáp lời, “Khi nào khai chiến?”

 

Ánh mắt của đều đổ dồn về phía Tiêu Vân Trạm.

 

Tiêu Vân Trạm và Tiêu Vân Hạo , “Ngay bây giờ!”

 

Tiêu lão tướng quân xong, lập tức vung lá cờ trong tay.

 

Các tướng sĩ thấy phất cờ, lập tức chia hành động.

 

Các cung thủ chia thành từng tốp leo lên cột.

 

Tiêu lão phu nhân và Trịnh Vân Vân phụ trách một máy b.ắ.n đá.

 

Vạn Tô Vân và Diêu Văn Hồng phụ trách một máy b.ắ.n đá.

 

Lâm Di Nhiên dẫn Lâm Trường Thọ và mấy binh sĩ Lâm Gia Quân, cùng phụ trách một máy b.ắ.n đá.

 

Triệu Hổ dẫn ba mươi binh sĩ phụ trách một máy b.ắ.n đá.

 

“Nhiên Nhiên, nàng kinh nghiệm, nàng bắt đầu !”

 

Tiêu Vân Trạm bên cạnh Lâm Di Nhiên, đưa cho nàng một tảng đá nặng hai trăm cân.

 

“Được, sẽ b.ắ.n phát s.ú.n.g đầu tiên cho cuộc chiến!”

 

Lâm Di Nhiên nhận lấy tảng đá, nhanh nhẹn kẹp dây co dãn của chiếc ná cao su cỡ lớn.

 

Nàng về phía lầu cổng thành Thạch Tuyền, thấy vẻ là chủ soái đang giữa lầu thành, đoán mười phần thì đến tám chín phần là Đổng Văn Phong.

 

Lâm Di Nhiên nhắm Đổng Văn Phong, dùng sức kéo dây co dãn bọc tảng đá lùi về phía .

 

Tất cả đều đầy vẻ phấn khích và căng thẳng Lâm Di Nhiên kéo căng dây co dãn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-439-danh.html.]

“Biu~”

 

Lâm Di Nhiên buông tay, tảng đá khổng lồ như con ngựa hoang thoát cương, nhanh ch.óng bay về phía lầu cổng thành Thạch Tuyền...

 

Thiên Thần Quân đồng loạt trợn to mắt, đồng loạt chằm chằm quỹ đạo bay của tảng đá...

 

.......

 

“Không , địch tấn công!”

 

Đổng Văn Phong đang quan sát đám phản quân vẫn luôn dừng ở xa.

 

Đột nhiên bất thình lình thấy một tảng đá lớn bay nhanh về phía .

 

Đổng Văn Phong gầm lên một tiếng, một tay chộp lấy chiếc khiên trong tay binh sĩ bên cạnh, hai tay nắm c.h.ặ.t khiên, dùng sức húc về phía tảng đá.

 

“Uỳnh~”

 

Một tiếng vang lớn, vang vọng khắp lầu thành.

 

“Ầm~”

 

Đổng Văn Phong tảng đá khổng lồ húc bay ngoài, trực tiếp đập tường thành.

 

“Đùng~”

 

Tảng đá khổng lồ từ chiếc khiên lõm mặt Đổng Văn Phong trực tiếp lăn xuống đất.

 

“Phụt~”

 

Đổng Văn Phong tảng đá khổng lồ chấn động đến thần hồn kịch liệt, cả đầu óc choáng váng trong giây lát.

 

Hắn cúi đầu dám tin đôi tay đang ngừng run rẩy vì tảng đá chấn động.

 

Đây là máy b.ắ.n đá gì, đá ném từ xa như , mà vẫn còn lực đẩy lớn đến thế.

 

“Loảng xoảng~”

 

Đổng Văn Phong ném chiếc khiên biến dạng trong tay, đưa tay lau vết m.á.u ở khóe miệng, ánh mắt âm trầm đám phản quân ở xa.

 

“Mẹ kiếp nó, chơi trò đ.á.n.h lén...”

 

Đổng Văn Phong còn dứt lời, một tảng đá khổng lồ đập tường ngoài của lầu cổng thành, phát tiếng va chạm cực lớn.

 

Lần đối phương nhắm chuẩn bằng .

 

“Mẹ kiếp~”

 

Đổng Văn Phong mắng lớn, “Cung thủ chuẩn , nhắm ở máy b.ắ.n đá, g.i.ế.c hết cho lão t.ử!”

 

“Ầm ầm ầm~~”

 

Khi Đổng Văn Phong hét lên câu , tường ngoài của lầu cổng thành đá đập thêm mấy phát.

 

Liên tiếp những tảng đá khổng lồ đập tới, chấn động đến mức lầu thành cũng rung lên mấy cái.

 

Đổng Văn Phong nghiến răng hàm, cầm lấy nỏ, bên tường chắn, nhắm hướng máy b.ắ.n đá b.ắ.n .

 

“Mẹ kiếp nó...”

 

Thấy tên nỏ thể b.ắ.n tới bên cạnh máy b.ắ.n đá, Đổng Văn Phong chuyển ánh mắt sang mấy cây cột mà đám phản quân dựng bên ngoài thành.

 

Những cây cột đó dựng gần hơn nhiều so với những máy b.ắ.n đá .

 

“Tất cả b.ắ.n cột cho lão t.ử...”

 

Đổng Văn Phong hét lớn một tiếng, dẫn đầu b.ắ.n về phía cột...

 

......

 

 

Loading...