Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 449: Phát Cháo Cứu Tế

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:43:37
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Báo, bách tính thành Thạch Tuyền đều đang quỳ cửa phủ tri phủ, cầu xin Thần Vương ban mưa!”

 

Lâm Trường Thọ mặt đầy phấn khích, sải bước tiền sảnh.

 

Bách tính thành Thạch Tuyền giống như đám Đổng Văn Phong và Đồng tri phủ, hề mong Thiên Thần Quân đến.

 

Vừa tin thành Thạch Tuyền Thiên Thần Quân chiếm lĩnh, bách tính đều kích động vây quanh cửa phủ tri phủ.

 

Họ mong mong trăng, cuối cùng cũng mong Thiên Thần Quân đến.

 

Tiêu Vân Trạm đầu Lâm Di Nhiên một cái,

 

“Lần cần dựng đài cầu mưa cao bao nhiêu?”

 

Trước đây đài cầu mưa ở mỗi thành đều độ cao khác , trong lòng cũng tiêu chuẩn so sánh.

 

Hơn nữa lượng đạn mưa b.ắ.n khá nhiều, đài cầu mưa dựng chắc chắn hơn.

 

Lâm Di Nhiên nhíu mày suy nghĩ một lúc,

 

“Ta thấy trong phủ của Đồng tri phủ một ngọn tháp cao sẵn, chỉ cần dỡ bỏ phần đỉnh, dọn dẹp một chút là thể dùng đài cầu mưa.”

 

Ngọn tháp cao trong phủ của Đồng tri phủ khá nổi bật, từ xa thể thấy.

 

Hơn nữa vị trí của phủ Đồng tri phủ gần như ở trung tâm thành Thạch Tuyền, lệch về phía bắc một chút.

 

Vị trí , lệch về phía bắc thể mang một ít mưa cho cả bên Bình Hòa Thành.

 

Tiêu Vân Trạm ngẩn , trong đầu lập tức hiện ngọn tháp mà Nhiên Nhiên chỉ cho xem đường thành.

 

Hóa Nhiên Nhiên sớm tìm vị trí cho đài cầu mưa.

 

“Không tệ, vị trí đó , như cũng thể tiết kiệm ít nhân lực vật lực.”

 

Tiêu Vân Trạm gật đầu, ánh mắt về phía Tiền Lương Hồng,

 

“Ngươi lập tức dẫn dọn dẹp ngọn tháp cao trong phủ Đồng tri phủ.”

 

Mắt Tiền Lương Hồng sáng lên vì kích động, lớn tiếng đáp,

 

“Vâng, đảm bảo thành nhiệm vụ!”

 

Cuối cùng cũng đất dụng võ cho .

 

Tiền Lương Hồng ưỡn n.g.ự.c, mặt đầy phấn khích liếc Lâm Trường Thọ một cái, sải bước ngoài.

 

Vẻ mặt Lâm Trường Thọ chút đổi, trong lòng giơ ngón giữa với Tiền Lương Hồng.

 

Kiêu ngạo cái gì, của Vĩnh Xương Vương, thèm tranh công lao .

 

Lâm Trường Thọ lén lút di chuyển đến bên cạnh Lâm Di Nhiên, hai tay chắp lưng, ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c thẳng ngoài sảnh.

 

Tiêu Vân Trạm liếc bóng lưng của Tiền Lương Hồng, lông mày nhíu .

 

Bản bằng Lâm Di Nhiên thì thôi, tên tiểu cùng kiểu với Lâm Trường Thọ mà thu nhận, dường như cũng bằng Lâm Trường Thọ.

 

Haiz, về sẽ chọn thêm vài theo Tiền Lương Hồng, từ từ dạy dỗ .

 

“Nhiên Nhiên, chúng cùng ngoài xem bách tính.”

 

Tiêu Vân Trạm dậy, Lâm Di Nhiên, đưa lời mời.

 

Bách tính cứ quỳ cửa phủ tri phủ mãi cũng là cách.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-449-phat-chao-cuu-te.html.]

“Được, cùng xem .”

 

Lâm Di Nhiên vốn định từ chối, nhưng thấy ánh mắt cầu xin như cún con của Tiêu Vân Trạm, liền nỡ từ chối.

 

Nàng cũng nhân tiện xem thử, Đinh tri huyện của thành Thạch Tuyền trốn .

 

Đinh tri huyện cũng là một tên tham quan cực lớn, con trai còn c.h.ế.t trong tay nàng nữa.

 

Tiêu Vân Trạm gật đầu, mím môi , bước chân chậm , song song với Lâm Di Nhiên ngoài phủ tri phủ.

 

Bách tính thành Thạch Tuyền quỳ đất lóc cầu xin, giọng khàn đặc.

 

Khi thấy Tiêu Vân Trạm và Lâm Di Nhiên , bách tính kích động lóc gào thét,

 

“Cầu xin Vĩnh Xương Vương, cứu thảo dân với....”

 

“Nước..... thảo dân chỉ nước... nước..”

 

“Thảo dân cầu Vĩnh Xương Vương chủ trì công đạo, duy trì định cho thành Thạch Tuyền, thảo dân nguyện theo Vĩnh Xương Vương....”

 

“Cầu Vĩnh Xương Vương mở kho cứu tế, cứu bách tính thành Thạch Tuyền với.....”

 

“.......”

 

Ánh mắt Tiêu Vân Trạm lướt qua khuôn mặt của vài học trò, giơ tay hiệu cho bách tính im lặng.

 

Một lát , tiếng cầu xin của bách tính dần nhỏ .

 

Tiêu Vân Trạm quét mắt một vòng, những bách tính gầy gò như que củi, mặt mũi bẩn thỉu như ăn mày, trong lòng cũng vô cùng khó chịu.

 

“Mọi yên tâm, thành Thạch Tuyền từ giờ phút do bản vương tiếp quản.”

 

“Bản vương sẽ lập tức sắp xếp phát cháo.”

 

“Đài cầu mưa dựng, ngày mai chọn giờ lành cầu xin Thần Vương ban mưa lành.....”

 

“.......”

 

Dưới sự an ủi của Tiêu Vân Trạm, bách tính thành Thạch Tuyền mặt đầy nước mắt, cảm kích rời khỏi cửa phủ tri phủ.

 

Lâm Di Nhiên những bách tính loạng choạng, vành mắt khỏi chút đỏ lên.

 

“Lâm Trường Thọ, lập tức sắp xếp dựng lều cháo, phát cháo cứu tế, dựng thêm nhiều lều cháo một chút....”

 

“Lương thực và nước ở trong kho của phủ tri phủ, cháo nấu đặc một chút.....”

 

Lâm Di Nhiên lệnh cho Lâm Trường Thọ, cất bước về phía kho của tri phủ.

 

Lương thực trong gian của nàng lấy một ngọn núi nhỏ, là thể lấp đầy kho của phủ tri phủ.

 

Còn về nước, nàng mua một ít từ cửa hàng ngoại bán để ứng phó.

 

Tiêu Vân Trạm theo bên cạnh Lâm Di Nhiên,

 

“Chỉ cần phát cháo cho bách tính là , đợi ngày mai mưa xuống, Thiên Thần Quân sẽ tự nấu cơm.”

 

Thiên Thần Quân khi công thành ăn một bữa no, lúc cần thiết tranh giành thức ăn với bách tính.

 

Quan trọng nhất là, nhiều Thiên Thần Quân như ăn uống cần lượng nước lớn, Nhiên Nhiên lấy nhiều nước như dễ tổn hao tinh lực.

 

May mà trong kho của phủ tri phủ còn lương thực, Nhiên Nhiên cần lo lắng.

 

(Lâm Di Nhiên thầm đảo mắt: Ngươi nghĩ bà đây bây giờ chỉ lấy nước thôi , trong kho của tri phủ cái b.úa gì mà lương thực chứ.....)

 

 

Loading...