Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 453: Cuồng Phong Bão Táp Song Trọng Kích

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:43:41
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đại ca, mau châm theo thứ tự....”

 

Tiêu Vân Trạm xếp pháo hoa theo thứ tự xuất hiện của chữ, hiệu cho Tiêu Vân Hạo bắt đầu châm từ cái đầu tiên.

 

Hôm nay gió quá lớn, lo mưa sẽ xuống sớm hơn khi, lỡ việc Thần Vương hiển linh thần dụ.

 

Tiêu Vân Hạo nhanh nhẹn lấy hỏa chiết t.ử , dứt khoát châm ngòi quả pháo hoa đầu tiên...

 

“Ầm~~ Tí tách tí tách....”

 

Lâm Trường Thọ chờ sẵn từ lâu, lập tức gân cổ hô to thần dụ mà Thần Vương hiển linh....

 

Khi pháo hoa b.ắ.n hơn một nửa, thành Thạch Tuyền nổi gió lớn, thổi cho bách tính đường mở nổi mắt.

 

Tiếng gào thét hết sức của Lâm Trường Thọ gió lớn thổi cho tan tác.

 

May mà lưng nhiều theo, tuy trọn vẹn giọng đứt quãng của Lâm Trường Thọ, nhưng với kinh nghiệm bao nhiêu , nhắm mắt cũng thể hô theo.

 

Khi pháo hoa b.ắ.n xong, bầu trời đột nhiên tối sầm .

 

Ngay đó, cuồng phong gào thét, vù vù càn quét thành Thạch Tuyền.

 

Tiêu Vân Hạo ngây , trạng thái mưa giống ở thành Bình Hòa.

 

Hình như gây họa .....

 

Tiêu Vân Trạm những vật nặng bay lượn khắp trời, đầu óc cứng đờ.

 

Chuyện đúng lắm.

 

Lâm Di Nhiên lan can đài cầu mưa thổi bay ngoài, trong lòng chợt thót một cái.

 

Nhìn những mảnh ngói và cỏ tranh bay loạn xạ trời, nàng lập tức dự cảm lành.

 

Gió lớn quá mức , trông cứ như ngày tận thế.

 

[Mau bảo bách tính tìm chỗ trú ẩn.....]

 

Nhìn cành cây, ngói vỡ và cả quần áo bay đầy trời, Lâm Di Nhiên sợ sẽ bách tính thương.

 

Tiêu Vân Trạm đài cầu mưa cũng ngơ ngác, gió lớn thổi khiến vững.

 

Nghe thấy tin nhắn của Lâm Di Nhiên trong đầu, lập tức trầm giọng hô lớn,

 

“Mưa lớn sắp đến, mau tìm chỗ trú ẩn....”

 

Tiêu Vân Hạo thấy tiếng hô của Tiêu Vân Trạm mới hồn cơn ngơ ngác.

 

Hắn điểm mũi chân, nhanh ch.óng bay xuống đài cầu mưa, chạy ngoài phủ....

 

Bách tính một giây còn đang vui mừng mong chờ trời ban mưa lành, giây thấy giọng Tiêu Vân Trạm, lập tức sợ hãi ôm đầu chạy tán loạn, la hét inh ỏi....

 

Trong cơn gió lớn, bách tính căn bản thể tự do, hình gầy yếu đều gió đẩy .

 

Sau vài giãy giụa vô ích, bách tính dứt khoát từ bỏ việc chống cự, mặc cho gió thổi , thổi đến nhà nào thì thuận thế nhà đó, ôm cổng, ôm cột.....

 

Lâm Di Nhiên và trong nhà họ Tiêu thấy tiếng la hét của bách tính ở cửa phủ Đồng tri, lập tức đội gió lớn chạy ngoài.

 

Chỉ thấy đường, ít bách tính gầy yếu gió thổi lăn lóc đất.....

 

“A~~~ Cứu mạng a~~”

 

“Cha~~ Cha cứu con~”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-453-cuong-phong-bao-tap-song-trong-kich.html.]

 

“A a a, , .....”

 

“......”

 

Không ít trẻ con chổng m.ô.n.g bò đất, lóc tìm cha .

 

Ngay lúc , những hạt mưa to như hạt đậu tí tách rơi xuống từ .

 

Bách tính đang than như quỷ sói gào bỗng nhiên phá lên ha hả,

 

“Mưa ~~ Ha ha~~”

 

“Mưalà mưa đó, thậtái chà~~ thật sự mưa ~~”

 

“Cảm tạ Thần Vương, cảm tạ Vĩnh Xương Vương..... Ha ha...”

 

“......”

 

Bách tính nhảy múa trong cuồng phong bão táp, ít gió thổi ngã nhào xuống đất, vẫn quên đất há to miệng hứng nước mưa.

 

Mặc kệ gió lớn thế nào, cứ uống no nước tính....

 

Lâm Di Nhiên con đường hỗn loạn, da đầu tê dại.

 

Gió lớn vẫn đang hoành hành, cành cây ngói vỡ bay trời chỉ nhiều hơn chứ ít, trông vô cùng nguy hiểm.

 

“Mọi mau tìm chỗ gần nhất trú ẩn , nhanh lên!”

 

“Đừng ngây đó, mau trốn .....”

 

Lâm Di Nhiên hét lên một tiếng, lập tức xông đường, xách mấy đứa trẻ gió thổi dậy nổi trong cổng phủ Đồng tri....

 

Người nhà họ Tiêu cũng lượt xông trong mưa to gió lớn, đưa những ngã dậy nổi những ngôi nhà gần đó.

 

Lâm Trường Thọ cũng sớm dẫn của Lâm Gia Quân, đội gió lớn, khó khăn giúp đỡ những bách tính ngã.

 

Thiên Thần Quân vẫn luôn canh giữ hai bên đường cũng tiện tay kéo bách tính nhà.

 

Tiếng gió rít gào, ngừng gầm thét bên tai , khiến kinh hãi.....

 

Bách tính tỉnh từ niềm vui trời ban mưa lành, những thứ bay lượn khắp trời, mày lập tức nhíu .

 

Lúc , bách tính đường trốn hết những ngôi nhà gần đó.

 

Mọi đồng lòng đóng c.h.ặ.t cửa, ôm thành một khối, cơn mưa như trút nước trong sân.

 

Những viên ngói mái nhà thổi kêu ken két, dọa cho tim đập thình thịch.....

 

Lâm Trường Thọ nhíu mày đám mây đen khổng lồ trời, còn cơn gió lớn đang hoành hành, càng càng thấy giống như trời giáng tai ương.

 

Đột nhiên~

 

Một tràng tiếng “tí tách tí tách~”, những tảng băng trong suốt to bằng quả trứng gà rơi xuống sân, kinh ngạc trợn tròn mắt.

 

“Mưamưa đá !?”

 

Lâm Trường Thọ ngẩng đầu lên, con ngươi co rút dữ dội.

 

Mẹ ơi, trời mưa mưa đá, ngẩng đầu lên bầu trời đen kịt, còn thể thấy tuyết bay lả tả.

 

Đây...... trông giống thiên tai thế....

 

 

Loading...