Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 460: Thị Sát Tình Hình Thiên Tai

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:43:48
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiêu Vân Hạo Lâm Di Nhiên, lập tức nghĩ đến viên giải độc đan mà Lâm Di Nhiên cho cha con họ ăn trong núi.

 

“Trong phủ tri phủ của mỗi thành đều một cái giếng sâu thông thành, cái giếng đó nối liền với phần lớn các con sông trong thành.”

 

“Giếng nước trong nhà bách tính, cơ bản đều nối với sông.”

 

Giếng nước trong nhà bách tính đào sâu lắm, đều là đào ở những nơi gần sông.

 

Đương nhiên cũng một nhà nguồn nước riêng, trực tiếp đào giếng sâu.

 

Tóm , chỉ cần là giếng nước của thành Thạch Tuyền, ít nhiều đều thông với dòng chảy của sông.

 

“Vậy thì .” Lâm Di Nhiên , tâm trạng lập tức lên, tiết kiệm tiền ,

 

“Lát nữa thỉnh cầu Thần Vương ban một viên giải độc đan bỏ giếng, hạn hán dễ xảy dịch bệnh, phòng ngừa một chút.”

 

Một viên là đủ , còn nhiều thành như , đều ném một viên Bách Độc Bất Xâm Đan giếng chính trong thành.

 

Mấy viên trong tay nàng, cũng chỉ miễn cưỡng đủ dùng đến kinh thành.

 

Không thể nào chiếm Đại Lương Quốc, cả nước bùng phát dịch bệnh khắp nơi chứ.

 

“Cảm tạ Thần Vương ban t.h.u.ố.c!”

 

Mọi trong nhà họ Tiêu vô cùng ăn ý đồng thanh một câu.

 

Mọi sững , một cái, đồng thời ăn ý cúi đầu.

 

Cảm tạ Thần Vương là điều nên , câu gì sai.....

 

“Vậy chúng chia hành động, nhà của bách tính gió lớn thổi hư hại nặng nề, nhanh ch.óng sửa chữa .”

 

Tiêu Vân Hữu vẻ mặt lảng tránh của , vội vàng chuyển chủ đề.

 

Ngoài đường còn bao nhiêu bách tính đang vui đùa.

 

Trời ban mưa lành biến thành trời giáng thiên tai, lợi ích là giảm bớt hạn hán ở thành Thạch Tuyền, bách tính bây giờ vẫn còn vui vẻ.

 

Tác hại là nhiều nhà để về, nhanh ch.óng xây dựng .

 

đúng đúng.....”

 

Lão phu nhân Tiêu gật đầu lia lịa, “Các con cha con năm dẫn Thiên Thần Quân sửa nhà cho bách tính.”

 

“Mấy con chúng dẫn của Lâm Gia Quân, khắp thành tìm xem ai thương nặng .”

 

Mưa là chuyện vô cùng, đừng để vì trận mưa mà mất mạng.

 

“Được!” Lão tướng quân Tiêu đồng ý ngay.

 

Ông lập tức gọi bốn con trai ngoài.....

 

.......

 

“A a a a, đau đau.....”

 

“Mẹ, chân con gãy , hu hu~~”

 

Thiết Đậu 8 tuổi, kéo lê một bên chân m.á.u me, đầu vùi lòng , .

 

Mẹ Thiết Đậu đau lòng đến mức nước mắt rơi lã chã,

 

“Khôngkhông ....”

 

“Thiết Đậu ráng chịu một chút, cõng con cầu Vĩnh Xương Vương cứu mạng.”

 

Nói , Thiết Đậu cúi đưa tay định bế Thiết Đậu lên.

 

“A!! A a a!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-460-thi-sat-tinh-hinh-thien-tai.html.]

 

Tay Thiết Đậu chạm chân Thiết Đậu, Thiết Đậu gân cổ gào lên.

 

“Thiết Đậu, , con đau ?”

 

Mẹ Thiết Đậu sợ hãi rụt tay .

 

Nhìn Thiết Đậu đang la hét ngừng, bà đau lòng quỳ phịch xuống đất, lóc,

 

“Cầu Thần Vương cứu con trai , cầu xin Thần Vương....”

 

“Cứ để vết thương chân , hu hu....”

 

“Thiết Đản của còn nhỏ như , nó thể què , a a a.....”

 

“.......”

 

Mẹ Thiết Đậu như cần mạng nữa, dập đầu cồm cộp xuống đất.

 

“Đại nương, bà đang .”

 

Trịnh Vân Vân loáng thoáng thấy tiếng lóc bên , tới thấy một phụ nữ mặt đầy m.á.u đang dập đầu cồm cộp.

 

Trên tóc phụ nữ vài sợi tóc bạc, trông vẻ còn trẻ.

 

Trịnh Vân Vân vội vàng chạy tới, một tay đỡ lấy phụ nữ,

 

“Đại nương, bà cứ dập đầu như nữa, sẽ mất mạng đó.”

 

Mẹ Thiết Đậu ngẩng đầu thấy Trịnh Vân Vân xinh như tiên nữ.

 

Bà kích động trợn tròn mắt, cầu xin Trịnh Vân Vân,

 

“Tiên nhân hiển linh , cầu tiên nhân cứu Thiết Đậu của .... hu hu....”

 

“Nó còn nhỏ như , mất cha , què chân, sống thế nào đây, a a a...”

 

Trịnh Vân Vân Thiết Đậu đến sắp tắt thở, vội vàng an ủi vỗ nhẹ lưng bà.

 

Nàng ngẩng đầu Thiết Đậu đang thút thít bên cạnh , liền thấy cái chân đẫm m.á.u của nó.

 

Trịnh Vân Vân nhíu mày, buông Thiết Đậu , về phía Thiết Đậu.

 

“Chân cái gì đập ?”

 

Trịnh Vân Vân xổm xuống, nhíu mày ống quần bạc màu m.á.u tươi thấm ướt.

 

Vừa , Trịnh Vân Vân rút con d.a.o găm bên hông , xoẹt một tiếng rạch toạc quần của Thiết Đậu.

 

Thiết Đậu trợn tròn đôi mắt nòng nọc, sợ đến mức chân nhịn mà run lên,

 

“Làlà ngói vỡ đập ....”

 

Lúc gió lớn nổi lên, nó chạy chậm một chút, một mảnh ngói từ bay tới đập thẳng đầu gối.

 

“Tiên nhân, concon sẽ què ?”

 

Thiết Đậu đôi mắt nòng nọc ướt sũng, run rẩy Trịnh Vân Vân.

 

Trịnh Vân Vân nhíu mày,

 

“Con ráng chịu một chút, xem”

 

Nàng đưa tay nhẹ nhàng nắm lấy cái chân nhỏ như que đũa của Thiết Đậu, thăm dò sờ nắn xương.

 

Mẹ Thiết Đậu quỳ bò đến bên cạnh Thiết Đậu, ôm lấy nửa của nó.

 

Bà hai mắt đẫm lệ, đưa tay bịt c.h.ặ.t miệng Thiết Đậu, chỉ sợ tiếng la của nó kinh động đến tiên nhân phép.

 

 

Loading...