Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 468: Muốn Chăm Sóc Cũng Chẳng Có Cơ Hội

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:43:56
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nói , Tiêu Lăng Yến đặt ống nhòm lên mắt, chỉ về phía xa,

 

“Tiểu thẩm, xem bên , con thấy tam thẩm đang băng bó vết thương cho ....”

 

Mấy ngày nay mỗi nàng trèo lên ngọn tháp , dùng ống nhòm xung quanh, đều thấy tam thẩm xách hộp t.h.u.ố.c cứu .

 

Hộp t.h.u.ố.c của tam thẩm thật sự đặc biệt, khiến nàng mà cũng chút thèm thuồng.

 

Nàng thấy tam thẩm quý hộp t.h.u.ố.c, ngay cả tam thúc xem tam thẩm cũng cho, nên nàng dám hỏi mượn tam thẩm xem một chút.

 

nàng cũng y thuật, sức hấp dẫn của hộp t.h.u.ố.c đối với nàng còn bằng chiếc ống nhòm trong tay.

 

Lâm Di Nhiên theo hướng tay Tiêu Lăng Yến chỉ, quả nhiên thấy tam tẩu đang cầm cồn xịt chỗ trầy xước của bá tánh.

 

Nàng biểu cảm đau đớn méo mó của bá tánh mà khỏi bật .

 

Mấy ngày nay tam tẩu lượt xin hơn ba mươi chai cồn khử trùng 75 độ.

 

Những bá tánh thương ở thành Thạch Tuyền thấy Trịnh Vân Vân đều khỏi run rẩy.

 

Có những trầy xước nhẹ nhất quyết cho Trịnh Vân Vân xem.

 

giãy giụa thế nào cũng vô ích, mặt Trịnh Vân Vân, chút giãy giụa đó đủ để nàng tay.

 

Chỉ cần Trịnh Vân Vân thấy ai vết trầy xước, nàng qua là trực tiếp ấn giữ, một câu “Ráng chịu” còn dứt lời, cồn xịt lên vết thương của bá tánh.

 

Ngay đó là một tiếng hét t.h.ả.m của bá tánh.

 

Tuy nhiên cơn đau cũng chỉ trong chốc lát, quả thực ráng chịu một chút là qua.

 

“Tiểu thẩm, xem, cha con giống một thầy đồ .”

 

Tiêu Lăng Yến dời tầm mắt đến Tiêu Vân Hữu đang bên bàn, đăng ký thông tin tân binh.

 

Nhìn cha nàng bá tánh vây quanh đến nhíu c.h.ặ.t mày, nàng khỏi bật ,

 

“Khà khà khà~~”

 

“Cha sắp bá tánh nhấn chìm .....”

 

Tiêu Vân Trạm về phía Tiêu Vân Hữu, mày khẽ nhíu ,

 

“Ta qua chỗ nhị ca xem , nhị ca chút chống đỡ nổi ....”

 

Bá tánh quá vội vàng, tốc độ tay của nhị ca chút theo kịp.

 

Vốn tưởng thành Thạch Tuyền nhiều bá tánh, kết quả một trận mưa xong, những bá tánh như từ đất chui lên, cả con đường đều chật ních.

 

Bá tánh từ các thôn làng trong phạm vi quản lý của thành Thạch Tuyền đều chạy đến.

 

“Được!” Lâm Di Nhiên dáng vẻ bận rộn của nhị ca, vội vàng gật đầu đáp.

 

Bá tánh của thành Thạch Tuyền thật sự đông, con đường dài như vây kín một kẽ hở.

 

Bọn họ vẫn đ.á.n.h giá thấp mong trở thành Thiên Thần Quân của bá tánh.

 

Sớm nhiều như , nên đặt địa điểm thu nhận ở bãi cỏ ngoài thành.

 

Tiêu Vân Trạm liếc ba , lời dặn dò quan tâm lượn một vòng trong miệng, cuối cùng vẫn .

 

Trong thành Thạch Tuyền, thể thương Lăng Yến và Lăng Huệ còn chắc , huống chi là thương Lâm Di Nhiên.

 

Hắn chăm sóc cũng chẳng cơ hội chăm sóc....

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-468-muon-cham-soc-cung-chang-co-co-hoi.html.]

 

Tiêu Vân Trạm bất đắc dĩ hít sâu một , trực tiếp từ tháp cao bay xuống, nhảy mấy cái vững vàng đáp xuống bên cạnh Tiêu Vân Hữu.

 

Ngay khoảnh khắc Tiêu Vân Trạm bay khỏi tháp cao, Lâm Di Nhiên đặt ba ly sữa từ cửa hàng giao đồ ăn.

 

Tiêu Vân Trạm bay , đồ ăn trực tiếp rơi xuống chỗ .

 

“Ủa~~”

 

Tiêu Lăng Huệ Tiêu Vân Trạm bay ngoài, khóe mắt chợt thấy chiếc túi đột nhiên xuất hiện,

 

“Tiểu thẩm, tiểu thúc rơi đồ gì ?”

 

“Ồ!? Để xem.”

 

Lâm Di Nhiên vẻ cầm lên, mở túi xem,

 

“Yo, là sữa, ba ly.”

 

Lâm Di Nhiên từ trong túi lấy một ly sữa xem chữ đó,

 

“Là sữa hạt sen hoa quế....”

 

“Trà sữa!?” Tiêu Lăng Yến và Tiêu Lăng Huệ trợn to mắt, đồng thanh hô lên.

 

Hai chị em toe toét , vội vàng vây quanh Lâm Di Nhiên.

 

“Nào nào nào, mỗi một ly, cắm ống hút cho các con nhé.”

 

Lâm Di Nhiên lấy sữa , “phập” một tiếng cắm ống hút ,

 

“Lăng Yến cầm lấy....”

 

“Cảm ơn tiểu thẩm....” Tiêu Lăng Yến nhe răng đưa hai tay nhận lấy sữa.

 

Tiếp đó, Lâm Di Nhiên lấy một ly cắm ống hút, “Lăng Huệ, cầm chắc nhé, còn ấm đó.”

 

“Cảm ơn tiểu thẩm.” Tiêu Lăng Huệ vui vẻ nhận lấy sữa, đến híp cả mắt.

 

Ly sữa cuối cùng cắm ống hút xong, Lâm Di Nhiên đưa lên miệng hút hai ngụm,

 

“Ừm~~ Không tệ!”

 

Trà sữa mẫu mới mùa thu, vị cũng khá ngon.

 

Thực nàng còn uống một loại sữa mới khácViên nhỏ rượu nếp hoa quế.

 

Chỉ là bên trong rượu nếp, hai đứa trẻ còn nhỏ, uống rượu nếp lắm.

 

Nàng vẫn nên tìm cơ hội, cùng ba vị tẩu tẩu và nương, cùng thưởng thức viên nhỏ rượu nếp hoa quế.

 

Ba thong thả dựa lan can, uống sữa, ngắm con đường náo nhiệt của thành Thạch Tuyền.

 

Nhìn dáng vẻ vui mừng của tân binh khi nhận bổng lộc, bọn họ cũng theo.

 

Tiêu Lăng Huệ uống một ngụm sữa, đặt ống nhòm lên mắt xung quanh một vòng.

 

Nhìn một hồi, đôi mày nhỏ của Tiêu Lăng Huệ chợt nhíu .

 

Nàng cẩn thận một lúc, càng càng cảm thấy đúng,

 

“Tiểu thẩm!”

 

 

Loading...