Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 475: Cải Trang Vi Hành, Lại Một Lần Nữa Chia Ly

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:45:16
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiêu Vân Hạo Tiêu Vân Siêu mím môi : “Ta một tốc độ sẽ nhanh hơn.”

 

“...... Ặc!” Tiêu Vân Siêu tắc nghẹn Tiêu Vân Hạo.

 

Đại ca cũng quá nể mặt , ý chính là là gánh nặng đây mà.

 

Trời đất chứng giám, ám vệ của Lương Vũ Đế cũng đ.á.n.h mà.

 

Tất nhiên là đơn đấu một chọi một mới .

 

Tiêu Vân Trạm nhíu mày Tiêu Vân Hạo, suy nghĩ mãi cũng cách nào hơn.

 

Hắn võ công của Tiêu Vân Hạo cao hơn nhiều, đại ca một quả thực là nhanh nhất.

 

“Đại ca, cải trang một chút, dọc đường cẩn thận.”

 

Tiêu Vân Hạo Tiêu Vân Trạm, gật đầu: “Yên tâm, trong lòng hiểu rõ.”

 

Người Tiêu gia nhíu mày Tiêu Vân Trạm và Tiêu Vân Hạo.

 

Hai đều quyết định, bọn họ cũng cách nào hơn.

 

Trong cả nhà, ngoại trừ Lâm Di Nhiên thì Tiêu Vân Hạo là võ công cao nhất.

 

Quan trọng nhất là, Tiêu Vân Hạo việc cũng quả quyết nhất, xử lý sự việc bao giờ để đuôi cho khác nắm.

 

Vạn Tô Vân hít sâu một , Diêu Văn Hồng đang thư, đầu Tiêu Vân Hạo: “Vân Hạo, chút đồ ăn cho , mang theo ăn đường.”

 

“...... Được!” Tiêu Vân Hạo đôi mắt đỏ hoe của Vạn Tô Vân, lời từ chối xoay một vòng trong miệng nuốt xuống.

 

Tấm lòng của thê t.ử, thể từ chối, nếu trong lòng nàng sẽ càng khó chịu hơn.

 

“Ta giúp con nhóm lửa...” Tiêu lão phu nhân thở dài dậy, theo Vạn Tô Vân.

 

Cả nhà vất vả lắm mới đoàn tụ, đùng một cái chia xa, đừng Vạn Tô Vân trong lòng khó chịu, trong lòng bà cũng thoải mái.

 

Lần chia ly , bà cứ nhịn mà nhớ tới cảnh tượng năm xưa bốn cha con chiến trường, đó một ai trở về.

 

Tuy Vân Hạo còn như xưa, nhưng bà vẫn nhịn mà lo lắng...

 

Lâm Di Nhiên ngước mắt Tiêu Vân Hạo: “Đại ca một bộ quần áo thường dân .”

 

Mặc áo khoác gió quá nổi bật, chắc chắn .

 

Lâm Di Nhiên dứt lời, Lâm Trường Thọ vẫn luôn bên cạnh nàng lập tức tháo tay nải đang đeo tay xuống: “Chủ t.ử, trong tay nải hai đôi giày vải, còn hai bộ quần áo thường dân, đều cũ.”

 

Lâm Di Nhiên gật đầu: “Đưa cho đại ca!”

 

“Vâng!” Lâm Trường Thọ đáp một tiếng, hai tay nâng tay nải, nhanh nhẹn đưa cho Tiêu Vân Hạo.

 

“Tứ phí tâm !” Tiêu Vân Hạo nhận lấy tay nải Lâm Trường Thọ đưa tới, xoay noãn phòng bên cạnh phòng khách.

 

Một lát , Tiêu Vân Hạo ăn mặc như một lão nông dân, lưng còng xuống bước khỏi noãn phòng.

 

Mí mắt vẻ rũ xuống vô lực, tinh quang trong mắt che giấu sạch sẽ.

 

Lâm Di Nhiên kinh ngạc Tiêu Vân Hạo.

 

Khá lắm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-475-cai-trang-vi-hanh-lai-mot-lan-nua-chia-ly.html.]

Bản lĩnh ngụy trang của đại ca cũng nhỏ nha.

 

Nói thật, nếu nàng thấy đại ca đồ, nàng thật sự nhận .

 

Chủ yếu là đại ca diễn cái hình tượng nạn dân tiều tụy khổ sở quá giống.

 

Người bình thường ngụy trang đều là ngụy trang khuôn mặt, quen vẫn thể một hai phần từ dáng .

 

đại ca là ngụy trang diện từ khuôn mặt đến dáng đến thần thái.

 

Chiều cao gần 2 mét, bây giờ qua chỉ tầm một mét bảy tám.

 

Đôi vai rũ xuống vô lực, ấn đường nhíu vẻ khổ đại thù thâm, qua là thấy khổ sở.

 

“Đại ca, thế cũng nhận nổi.”

 

Lâm Di Nhiên kinh ngạc cảm thán một câu.

 

Tiêu Vân Trạm : “Bản lĩnh ngụy trang của đại ca xưa nay vẫn lợi hại.”

 

“Trước đây ở trong phủ, đại ca cải trang thành cha, và các ca ca đều nhận , cứ thế gọi đại ca là cha suốt cả ngày.”

 

Bây giờ nhớ lúc ba bọn họ cha do đại ca giả mạo huấn luyện cho một trận suốt cả ngày là .

 

Tiêu Vân Hạo nhấc mí mắt rũ xuống lên, Lâm Di Nhiên: “Tứ học, dạy .”

 

“Được!” Mắt Lâm Di Nhiên sáng lên, lập tức đồng ý...

 

........

 

Rất nhanh, Vạn Tô Vân chiên xong một chậu bánh bột mì mặn đầy dầu mỡ, bưng phòng khách.

 

Làm màn thầu bánh bao đủ thời gian, nàng chỉ thể chút bánh chiên.

 

Hơn nữa đây cũng loại bánh quẩy, thời gian ủ bột, nàng chiên chính là bánh bột mì cục.

 

Cũng mong ăn ngon bao nhiêu, chỉ cần thể no bụng là .

 

Lúc , thư của Diêu Văn Hồng cũng xong.

 

Nàng gấp thư , trực tiếp đưa cho Tiêu Vân Hạo: “Vất vả cho đại ca !”

 

“Ừ!” Tiêu Vân Hạo gật đầu, nhận lấy thư nhét thẳng trong n.g.ự.c.

 

Ánh mắt về phía Vạn Tô Vân bên cạnh bàn.

 

Lúc , Vạn Tô Vân đang trải từng tờ giấy dầu cắt sẵn lên bàn, chia đều bánh chiên trong giấy dầu.

 

Cả nhà đều vây , cầm lấy bánh chiên Vạn Tô Vân chia sẵn, bắt đầu gói .

 

Một chậu bánh chiên tổng cộng chia thành 12 gói giấy dầu.

 

Vạn Tô Vân bỏ bánh chiên gói xong trong tay nải của Tiêu Vân Hạo: “Mấy thứ mang theo ăn đường, dầu muối...”

 

“Chắc là miễn cưỡng thể kiên trì đến kinh thành...”

 

“Đồ chiên dầu thể để lâu, nhưng cũng đừng tiếc dám ăn...”

 

Vạn Tô Vân mãi mãi, giọng nhịn chút nghẹn ngào: “Còn túi nước...”

 

 

Loading...