“Mã đại nhân đêm khuya ghé thăm, chuyện gì?”
Vạn Viễn Đông vẻ mặt nghi hoặc Mã Hi Minh.
Ông ngủ , đột nhiên gia đinh bẩm báo Mã Hi Minh Mã đại nhân tới.
Nửa đêm canh ba, Mã Hi Minh thế mà tự bộ tới.
Đây là chuyện gì thể để khác ?
Vạn Viễn Đông vẻ mặt ngưng trọng của Mã Hi Minh, trong lòng cũng thót lên một cái.
Mã Hi Minh trái một chút: “Vạn đại nhân, mượn một bước chuyện!”
“...... Được!” Vạn Viễn Đông do dự một chút, phất tay cho lui hạ nhân xung quanh phòng khách, “Các ngươi đều lui xuống .”
“Vâng!”
Đám hạ nhân đáp một tiếng, nhanh nhẹn lui khỏi phòng khách.
Mã Hi Minh yên tâm đến cửa phòng khách, trái kỹ càng một lượt.
Vạn Viễn Đông thấy Mã Hi Minh cảnh giác như , tim lập tức treo lên cao, nhíu mày bước nhanh đến bên cạnh Mã Hi Minh: “Mã đại nhân....”
Mã Hi Minh đầu kéo tay Vạn Viễn Đông, lôi trong phòng khách, thẳng đến chính giữa phòng khách mới dừng bước.
“Vạn đại nhân....”
Mã Hi Minh nhíu mày Vạn Viễn Đông, khẽ : “Ta đêm xem tinh tượng, phát hiện T.ử Vi Đế Tinh suy tàn, thọ trời định tận, Đại Lương vô phương cứu chữa.....”
“Cái gì!!?” Vạn Viễn Đông kinh ngạc trừng lớn mắt, “Bạch tướng quân bại trong tay Triệu Trình?”
Chuyện thể chứ?
Triệu Trình và Bạch tướng quân vốn cùng một đẳng cấp.
Chẳng lẽ Triệu Trình là thiên t.ử mệnh định, cho nên mới......
“Không .....” Mã Hi Minh chút cạn lời Vạn Viễn Đông, “Triệu Trình đối thủ của Bạch tướng quân, tên hề nhảy nhót mà thôi....”
“Vậy là ai?” Vạn Viễn Đông nhíu mày Mã Hi Minh.
Ông chỉ Triệu Trình tạo phản ở phương Nam, Lương Vũ Đế phái Bạch tướng quân trấn áp .
Còn nơi nào tạo phản nữa?
Chẳng lẽ là tư binh Tiêu gia?
Sao thể!
Tiêu Vân Trạm thương nặng như , thể vẹn đến Phạm Thiên Thành còn khó .
Lương Vũ Đế giống như phát điên, liên tục phái truy sát Tiêu Vân Trạm, bọn họ lấy cơ hội tạo phản....
Nghĩ đến việc Lương Vũ Đế nhất định đuổi tận g.i.ế.c tuyệt Tiêu gia, trong mắt Vạn Viễn Đông lóe lên một tia lạnh lẽo.
Lúc trong nhà đột nhiên trộm sạch, trong phủ loạn thành một đống, dẫn đến việc ông và phu nhân thể tiễn con gái, trong lòng vẫn luôn qua cái dớp .
Mã Hi Minh mím môi Vạn Viễn Đông, chút cảm giác như đ.ấ.m bông.
Ông tin Vạn Viễn Đông là ai sẽ tạo phản.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-477-dem-khuya-bao-tin-tim-mot-duong-song.html.]
Đây là đang giả ngu với ông đây mà.
Thôi , ai bảo ông bán cái ân tình cho Tiêu gia chứ.
Mã Hi Minh hít sâu một : “Ta bấm độn tính tân đế vương sinh ở hướng Tây Bắc....”
“..... Ồ!?” Ánh mắt Vạn Viễn Đông khẽ lóe lên, “Chắc là Tây Bắc hạn hán quá dữ dội, bách tính cũng chịu nổi, loạn một chút cũng là bình thường.”
Mã Hi Minh thật sự tức, ông nhếch khóe môi: “Vạn đại nhân, đêm khuya ghé thăm, sẽ chơi trò đ.á.n.h đố với ông nữa.”
“Việc ông và đều rõ trong lòng, tới đây, chỉ là cho ông , để nhà ông sớm chuẩn , nhân lúc còn sớm rút khỏi kinh thành.”
“Rút khỏi kinh thành!?” Vạn Viễn Đông lạnh một tiếng, “Thiên hạ to lớn, cũng là đất của vua, thể rút .”
Hừ!
Lão già họ Mã moi tin từ miệng ông, đó là tuyệt đối thể nào.
Ai lão già tai mắt của Lương Vũ Đế, cố ý tới thử thăm dò ông .
Kinh thành hiện tại bề ngoài sóng yên biển lặng, lưng loạn như nồi cháo heo.
Ông tự nhiên thể đề phòng.
Mã Hi Minh hai mắt khẽ híp , khan một tiếng: “Tự nhiên là về hướng Tây Bắc, thiên hạ to lớn, chia hai nửa, vương thổ mới, tự lượng dung !”
Lão già , tâm phòng còn nặng.
Không !
Lời ông truyền đạt đúng chỗ, cái ân tình nên bán cũng bán , còn thì xem ý trời.
Dù ông xem tướng mạo Vạn Viễn Đông, đoản mệnh.
Hơn nữa tướng mạo Vạn Viễn Đông ẩn ước còn khí phú quý.
Không phú quý , Tiêu gia thành tân hoàng, ông chính là hoàng quốc thích, tự nhiên sẽ phú quý hơn bây giờ nhiều.
Hy vọng Tiêu gia đến lúc đó thể chừa cho cả nhà bọn họ một con đường sống....
Vạn Viễn Đông chắp hai tay lưng, khóe miệng mỉm , trong mắt đầy vẻ lạnh lùng: “Ta gần đất xa trời , lăn lộn nữa, hầu hạ Hoàng thượng thật mới là chính đạo.”
“Hoàng thượng trăm vạn hùng binh, khác loạn thế nào, cũng động tĩnh lớn gì....”
Ông cho dù chạy, thì cũng thể với Mã Hi Minh .
Lòng trung thành nên biểu hiện, ông vẫn biểu hiện .
Ai Lương Vũ Đế mỗi ngày phát điên, khi nào phát điên mà để Mã Hi Minh đến thử thăm dò ông, đó dùng ông để g.i.ế.c gà dọa khỉ .
“.......” Mã Hi Minh chằm chằm Vạn Viễn Đông, đó nhếch môi , “Trong lòng Vạn đại nhân tự tính toán, sẽ nhiều nữa....”
“Sương đêm lạnh lẽo, Vạn đại nhân cần tiễn, sớm sắp xếp thôi....”
Khóe miệng Mã Hi Minh mang theo nụ nhàn nhạt, chắp tay hướng về phía Vạn Viễn Đông lắc lắc, xoay ngoài.
Vừa hai bước, Mã Hi Minh dừng bước, đầu cũng : “Diêu tướng quân và Trịnh đại nhân bên .... Vạn đại nhân quen thuộc hơn ....”
“Cáo từ!”
Có một lời, điểm đến là dừng, ông nhiều thêm, ngược sẽ khiến càng an tâm.