Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 478: Ám Hiệu Nơi Triều Đường Và Cuộc Gặp Bí Mật

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:45:19
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vạn Viễn Đông nhíu mày bóng lưng Mã Hi Minh biến mất trong màn đêm, ánh mắt trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo.

 

Ông bên định sắp xếp nhà đến trang t.ử ở ngoại ô kinh thành tạm trú, Mã Hi Minh đột nhiên tới một tràng như .

 

Trong chuyện rốt cuộc thâm ý gì?

 

Nếu Mã Hi Minh là thật, ông quả thực để nhà mau ch.óng rút lui.

 

Tiêu gia tạo phản, Lương Vũ Đế đầu tiên sẽ bắt chính là những thông gia của Tiêu gia bọn họ con tin.

 

Vậy nếu Mã Hi Minh là giả thì ?

 

Nếu ông hành động, khi nào sẽ trực tiếp rơi cái bẫy của Lương Vũ Đế.

 

Vạn Viễn Đông hít sâu một , trầm giọng : “Người .....”

 

Rất nhanh, trong Vạn phủ lặng lẽ hơn mười thị vệ cải trang giả dạng lẻn ngoài.

 

Vạn Viễn Đông theo đám thị vệ rời , một ở trong phòng khách suy tư lâu, vẫn dám bước bước .

 

Bước một khi sai, chính là vạn kiếp bất phục....

 

“Ò ~ ó ~ o ~~~”

 

Từng tiếng gà trống gáy vang, khiến Vạn Viễn Đông đang ngẩn trong phòng khách hồi thần.

 

Ông vẻ mặt mệt mỏi sân, sắc trời hửng sáng, đến giờ lên triều sớm ....

 

......

 

“Diêu tướng quân.....”

 

Tan triều sớm, Vạn Viễn Đông cố ý sán gần Diêu Hải.

 

Lúc ông ngang qua Diêu Hải, từ kẽ răng nhẹ nhàng rít một tiếng.

 

Bước chân Diêu Hải khựng , nghiêng đầu Vạn Viễn Đông mắt thẳng lướt qua bên cạnh .

 

Hả!?

 

Diêu Hải đầy mắt nghi hoặc bóng dáng Vạn Viễn Đông, đó trái một chút.

 

Bên cạnh ông căn bản khác, chính là Vạn Viễn Đông đang gọi ông.

 

Họ Vạn giở trò gì !?

 

Lúc họ Vạn cướp mất con rể ưng ý nhất của ông, ông tức giận mấy năm trời họ Vạn thuận mắt.

 

Ngươi một quan văn, con gái ngươi phối với Tiêu Vân Hữu quân sư vặn .

 

Ông mới là võ tướng , con gái ông cũng thích múa đao múa thương, phối với Tiêu Vân Hạo là thích hợp nhất.

 

Ai ngờ ông còn kịp mở miệng, họ Vạn mặt dày một bước tìm ngỏ ý kết với Tiêu gia.

 

Trời mới , ông hiếm lạ một võ công của Tiêu Vân Hạo đến mức nào....

 

Diêu Hải trợn trắng mắt bóng lưng Vạn Viễn Đông, vung tay áo sải bước về phía , chẳng mấy chốc vượt qua Vạn Viễn Đông.

 

Trong khoảnh khắc ông vượt qua Vạn Viễn Đông, ông thấy tiếng kêu như muỗi kêu “Diêu tướng quân!”.

 

Bước chân Diêu Hải khựng , nhíu mày đầu Vạn Viễn Đông.

 

Lần ông vô cùng chắc chắn, chính là họ Vạn giở trò quỷ.

 

“Ngươi ”

 

Vạn Viễn Đông cái miệng rộng của Diêu Hải sắp mở , vội vàng nháy mắt hiệu với ông.

 

Đồ ngốc!

 

Ngàn vạn đừng chuyện với a.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-478-am-hieu-noi-trieu-duong-va-cuoc-gap-bi-mat.html.]

Cái nếu thấy, khéo lung tung mặt Lương Vũ Đế.

 

Kể từ khi Tiêu gia tịch thu tài sản lưu đày, những thông gia của Tiêu gia bọn họ, giữa các nhà với cũng dám qua nữa.

 

Nhất là khi Tiêu Vân Trạm mang theo nữ quyến Tiêu gia g.i.ế.c c.h.ế.t quan sai áp giải bỏ trốn, mấy nhà bọn họ triều đình vẫn luôn cẩn trọng lời việc .

 

Riêng tư tuyệt đối dám nửa điểm liên hệ với , chỉ sợ gây sự nghi ngờ của Lương Vũ Đế.

 

Lần nếu vạn bất đắc dĩ, ông cũng ngàn vạn dám tìm đến Diêu Hải.

 

Ông thậm chí dám cho gã sai vặt đến Diêu phủ đưa thư, chuyện chỉ thể để ông .

 

Diêu Hải dáng vẻ gấp đến mức tròng mắt sắp lồi của Vạn Viễn Đông, lập tức ngậm miệng .

 

Ông là võ tướng sai, nhưng ông ngốc.

 

Nhìn biểu cảm của Vạn Viễn Đông, chắc là theo dõi ông , tiện chuyện với ông mặt .

 

“Khụ khụ ~”

 

Diêu Hải hắng giọng, ngẩng đầu trời: “Mặt trời to thế , e là đêm nay đầy đây....”

 

Diêu Hải cảm thán xong, sải bước lớn, nhanh ch.óng biến mất trong tầm mắt Vạn Viễn Đông.

 

Thời gian ông hẹn, Vạn Viễn Đông chắc chắn thể hiểu, điểm ông tuyệt đối nghi ngờ.

 

Vạn Viễn Đông nhếch khóe môi, cụp mắt xuống che nụ chút bất lực trong mắt.

 

Cũng may là gần bọn họ ai, giọng Diêu Hải nhỏ.

 

Nếu với cái ám chỉ của Diêu Hải, đầu óc vấn đề thì ít nhiều cũng đoán một chút.

 

Vạn Viễn Đông thở dài một tiếng, bất lực lắc đầu về phía phủ.

 

Thôi bỏ !

 

Ông cũng thể quá nhiều yêu cầu với tên thô kệch Diêu Hải , như vượt quá dự đoán của ông ....

 

......

 

“Họ Vạn , ngươi tìm lão t.ử gì?”

 

Diêu Hải một đường thông suốt mò đến thư phòng Vạn Viễn Đông, đẩy cửa , quả nhiên thấy Vạn Viễn Đông đang đợi ông trong thư phòng.

 

Lão già , cái gì mà thần thần bí bí.

 

Cả cái Vạn phủ vắng tanh vắng ngắt, ngay cả một gã sai vặt thị vệ trực đêm cũng .

 

Đây là cái gì, vẻ bí mật như .

 

Vạn Viễn Đông đang ngẩn , đột nhiên thấy giọng của Diêu Hải, trong lòng run lên.

 

Ông vội vàng dậy đến cửa thư phòng, thò đầu ngoài quanh bốn phía một vòng, đó nhanh nhẹn đóng cửa .

 

“Lúc ngươi tới, ai theo ngươi chứ?”

 

Vạn Viễn Đông đầu Diêu Hải, vẻ mặt đầy căng thẳng.

 

Nếu theo, tối nay bọn họ cái gì cũng thể bàn.

 

Diêu Hải dáng vẻ căng thẳng của Vạn Viễn Đông, trong lòng cũng bất giác chút căng thẳng.

 

Ông nhíu mày suy nghĩ kỹ càng: “.... Chắc là , lúc tới cẩn thận.”

 

“Xảy chuyện gì ?”

 

Diêu Hải trừng lớn mắt Vạn Viễn Đông, liếc mắt một cái thấy hai bên tóc mai đột nhiên bạc trắng của Vạn Viễn Đông.

 

Đây là thật sự gặp chuyện lớn .

 

Ông nhớ cách đây lâu hai bên tóc mai của Vạn Viễn Đông còn sợi tóc bạc nào.

 

 

Loading...