Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 479: Lời Tiên Tri Thần Bí Liệu Có Đáng Tin?

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:45:20
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ngồi ~”

 

Vạn Viễn Đông giơ tay về phía cái ghế, nhấc chân đến bên bàn ghế xuống.

 

Diêu Hải lập tức theo, đối diện Vạn Viễn Đông, vội vàng hỏi: “Nói , xảy chuyện gì , đột nhiên tóc cũng bạc cả .”

 

Vạn Viễn Đông ngước mắt Diêu Hải, thở dài thật sâu: “Tối qua lão già Mã Hi Minh đêm khuya tới tìm .”

 

“Hắn T.ử Vi Đế Tinh suy tàn, thọ trời định tận, Đại Lương triều vô phương cứu chữa.”

 

“Bảo lập tức sắp xếp nhà, trốn khỏi kinh thành.”

 

“Cái gì cơ!?” Diêu Hải kinh ngạc trừng lớn mắt, “Lão già họ Mã cả ngày thần thần đạo đạo, lời thể tin ?”

 

“Còn nữa, mới tính ngày cầu mưa cho Hoàng thượng ?”

 

“Bản chạy, bảo chúng chạy?”

 

Diêu Hải khẩy một tiếng: “Hắn bụng thế? Lão t.ử thấy trong chuyện tất trá!”

 

Vạn Viễn Đông nhíu mày gật đầu: “Ta cũng nghi ngờ trong đó trá.”

 

“Có điều..... Ngộ nhỡ Mã Hi Minh là thật....”

 

“Hắn chỉ là bán cái ân tình cho chúng thì ?”

 

Diêu Hải nhướng mày Vạn Viễn Đông: “Vậy bản chạy? Hắn trung thành với Hoàng thượng như , sẽ bụng bảo riêng chúng chạy?”

 

“Ta thấy chắc chắn là họ Mã và Hoàng thượng cùng bày mưu...”

 

“Hoàng thượng hừ!”

 

“Kể từ khi sét đ.á.n.h, Hoàng thượng càng ngày càng điên khùng, bây giờ là ngay cả thông gia của Tiêu gia cũng đều dung thứ nổi nữa.”

 

“Ép lão t.ử nóng nảy, lão t.ử trực tiếp..... Hừ!”

 

Diêu Hải nghiến răng hàm, hai chữ “tạo phản” xoay một vòng trong miệng, cuối cùng vẫn nuốt trở về.

 

“Hắn chạy !” Vạn Viễn Đông ngước mắt Diêu Hải.

 

Diêu Hải sững sờ, vẻ mặt nghi hoặc Vạn Viễn Đông: “Ai chạy ? Sáng nay lúc thượng triều, họ Mã vẫn còn ở đó ?”

 

“Người nhà của Mã Hi Minh, sáng nay cửa thành mở bộ cải trang giả dạng khỏi thành.”

 

Vạn Viễn Đông gõ ngón tay lên bàn, tiếp tục : “Tối qua khi Mã Hi Minh tìm những lời đó, cho theo dõi Mã phủ.”

 

“Người khác dễ nhận , nhưng tiểu tôn t.ử của Mã Hi Minh vẫn dễ nhận....”

 

Lông mày Diêu Hải lập tức nhíu : “Việc khi nào là Mã Hi Minh cố ý cái bẫy , nếu việc gì vẽ rắn thêm chân, rõ ràng thể tự lén lút chạy.”

 

Diêu Hải giơ tay gãi đầu, cái ông thấy mơ hồ .

 

Mã Hi Minh tên rốt cuộc giở trò quỷ gì.

 

Vạn Viễn Đông suy tư một lát, chậm rãi thở dài: “Hắn khả năng bán cái ân tình cho Tiêu gia.”

 

“Dù chạy về hướng Tây Bắc, thì chỉ thể là nương nhờ tư binh Tiêu gia...”

 

Nếu Tiêu Vân Trạm thuận lợi đến Phạm Thiên Thành, thì Phạm Thiên Thành chắc chắn sẽ tư binh Tiêu gia chiếm lĩnh.

 

Chỉ là, ông Mã Hi Minh khẳng định như , Tiêu Vân Trạm thể tạo phản thành công.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-479-loi-tien-tri-than-bi-lieu-co-dang-tin.html.]

Đại Lương triều trăm vạn quân đội, Tiêu gia ba bốn vạn tư binh.

 

Tiêu gia đ.á.n.h thắng Lương Vũ Đế độ khó lớn bình thường a.

 

Tất nhiên, chỉ cần Bạch tướng quân tay, Tiêu gia vẫn một chút phần thắng.

 

“Hừ!” Diêu Hải khẩy một tiếng, “Họ Mã như , nghĩa là Đổng Văn Phong chắc chắn bại trong tay Tiêu Vân Trạm, tăng sĩ khí cho tư binh Tiêu gia.”

 

“Chỉ là Đổng Văn Phong thể nhanh như đuổi tới Phạm Thiên Thành ?”

 

Nói đến đây, Diêu Hải thêm một nghi vấn.

 

Vạn Viễn Đông lập tức ngẩn .

 

!

 

Đổng Văn Phong cho dù ngày đêm ngừng lên đường, cũng thể trong thời gian ngắn như đến Phạm Thiên Thành a.

 

Bây giờ cùng lắm cũng chỉ đến Bình Hòa Thành thôi.

 

Vạn Viễn Đông nhíu mày Diêu Hải.

 

Diêu Hải cũng trừng hai mắt to như cái chén Vạn Viễn Đông.

 

Hai ánh mắt chạm , trong lòng lập tức run lên.

 

Vạn Viễn Đông cụp mắt xuống, suy tư một lát : “Thế , chúng tiên sắp xếp lão phu nhân trong nhà đến trang t.ử ở ngoại ô kinh thành tạm trú.”

 

“Vợ con cũng cách ba năm hôm đưa qua đó, đừng cùng một lúc là .”

 

“Nếu là Hoàng thượng cái bẫy, chúng chỉ là để nhà trang t.ử ở một chút, Hoàng thượng cũng thể lấy cái hỏi tội chúng .”

 

“Nếu kinh thành thật sự loạn lên, cũng thể ngay lập tức để nhà nhanh ch.óng chạy trốn.”

 

“Dù kinh thành hiện tại thiếu nước trầm trọng, ít lão nhân trong phủ đều đến trang t.ử ở ngoại ô kinh thành.”

 

“Thêm hai nhà chúng trang t.ử, cũng chẳng gì kỳ lạ.”

 

Diêu Hải gật đầu: “Ngươi cũng lý....”

 

“Có điều, theo thấy, chúng chi bằng trực tiếp để nhà Quảng Phong Thành hoặc Đông Môn Thành.”

 

“Nhà đẻ vợ ở Quảng Phong Thành, nhà nhạc mẫu ở Đông Môn Thành, hai thành dựa núi, cũng ít.”

 

“Trong núi nguy hiểm thì nguy hiểm, nhưng dù cũng hơn là c.h.ế.t khát, bây giờ giếng nước trong các thành đều còn một giọt nước .”

 

Diêu Hải mím đôi môi khô khốc, oán giận Vạn Viễn Đông.

 

Giống như ông đến đây nãy giờ, Vạn Viễn Đông cũng bưng cho ông ngụm nước uống.

 

Còn vì trong phủ sớm hết nước .

 

Cả kinh thành giếng nước còn nước, đếm đầu ngón tay cũng , trong đó một nửa giếng nước đều ở trong hoàng cung.

 

Mỗi ngày sáng sớm ông đều xách thùng nước, lén chạy giếng nước của Trấn Quốc Công Phủ xách nước.

 

Trấn Quốc Công Phủ dán niêm phong, đó truyền bên trong ít treo cổ c.h.ế.t, ai dám , ngược khiến những giếng nước đó đều hời cho ông.

 

Ông chuyện thẹn với lòng, chẳng sợ.

 

Nếu ông mỗi ngày Trấn Quốc Công Phủ xách một thùng nước , nhà ông sớm chịu nổi .

 

 

Loading...