Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 490: Ánh Mắt Dâm Tà

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:45:31
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Là..... Linh Nhi!?”

 

Trịnh Thế Kỳ bóng đen cao lớn mặt, thăm dò gọi một tiếng.

 

Trong các tiểu của ông, chỉ Linh Nhi là cao lớn hơn cả.

 

Ông cũng sợ nhất là bốc thăm trúng Linh Nhi, thể của ông thật sự chịu nổi sự giày vò của Linh Nhi.

 

Thấy bóng đen lên tiếng, Trịnh Thế Kỳ càng chắc chắn đây là Linh Nhi.

 

Ông mày lập tức nhíu ,

 

“Linh Nhi ngươi đến gì!?”

 

“Tối nay bốc thăm là ngươi, đừng phá quy củ, mau ch.óng....”

 

“Linh Nhi cái ông nội nhà ngươi!” Diêu Hải càng càng thấy ghê tởm.

 

Lão dê già coi ông là tiểu nào .

 

Tức giận đến mức Diêu Hải trực tiếp cắt ngang lời Trịnh Thế Kỳ, hai bước đến mặt Trịnh Thế Kỳ,

 

“Ngươi mở to đôi mắt dâm tà của ngươi mà xem, tiểu nào của ngươi hình vạm vỡ như lão t.ử!”

 

“Hả! Ngươi xem !”

 

Diêu Hải mặt hổ báo, trực tiếp dí mặt mắt Trịnh Thế Kỳ.

 

Trịnh Thế Kỳ đột ngột thấy giọng đàn ông, dọa ông một phen hú vía.

 

Chưa kịp gọi , thấy Diêu Hải đến mặt .

 

Trịnh Thế Kỳ ôm lấy trái tim đang đập thình thịch, vẻ mặt kinh ngạc Diêu Hải,

 

“Là.... Diêu tướng quân !”

 

“Diêu tướng quân cớ gì đêm khuya ghé thăm!?”

 

“Đây là hành vi của kẻ trộm”

 

“Trộm cái đầu nhà ngươi!” Diêu Hải những lời văn vẻ của Trịnh Thế Kỳ, đầu liền đau.

 

Ông đưa tay c.h.é.m thẳng gáy Trịnh Thế Kỳ, thô bạo ngăn chặn lời của Trịnh Thế Kỳ.

 

Trịnh Thế Kỳ nửa câu, mắt trợn ngược, liền ngã xuống.

 

Diêu Hải mặt đầy ghét bỏ đưa tay đỡ lấy Trịnh Thế Kỳ, ánh mắt về phía Tiêu Vân Hạo và Vạn Viễn Đông đang nấp trong bóng tối,

 

“Ra đây!”

 

Diêu Hải tức đến mức đ.á.n.h ngất cả Vạn Viễn Đông, lão già dám đá m.ô.n.g ông.

 

Vạn Viễn Đông bộ dạng ghét bỏ của Diêu Hải, đến run rẩy.

 

Hay thật, Trịnh Thế Kỳ đúng là kén ăn, tiểu loại nào cũng .

 

Thân hình vạm vỡ như Diêu Hải mà Trịnh Thế Kỳ cũng thể gọi tên tiểu , thể thấy trong phủ Trịnh Thế Kỳ thật sự loại tiểu .

 

Tiêu Vân Hạo mím môi , định qua, thì thấy tiếng của Trịnh phu nhân từ trong phòng vọng .

 

Vạn Viễn Đông mắt sáng lên, một tay kéo lấy cánh tay Tiêu Vân Hạo.

 

Có chuyện vui xem là đồ ngốc!

 

Xem thêm chút nữa!

 

Lúc thấy động tĩnh, Trịnh phu nhân vẻ mặt thắc mắc từ trong phòng ngủ ,

 

“Lão gia, ai đến !?”

 

thấy lão gia gọi “Linh Nhi”, tức giận định ngoài bắt đám tiểu vô pháp vô thiên đ.á.n.h một trận.

 

Kết quả bà xỏ giày hai bước, thì thấy giọng đàn ông xa lạ.

 

Đêm hôm khuya khoắt, bà hình như thấy tiểu tư nha đến báo ghé thăm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-490-anh-mat-dam-ta.html.]

Quan trọng là nhà ai t.ử tế đến lúc nửa đêm, lẽ xảy chuyện gì?

 

Trịnh phu nhân dứt lời, vẻ mặt lo lắng ở cửa.

 

“Các

 

Trịnh phu nhân trợn to mắt một đàn ông cao lớn ôm Trịnh Thế Kỳ, mắt từng đợt tối sầm.

 

Lão gia đây là mất hết danh tiết tuổi già !

 

Nạp nhiều tiểu nhiều nhất cũng chỉ là phong lưu, bây giờ còn chơi cả nam sủng!

 

Trịnh phu nhân nghiến răng,

 

“Tiểu bạch kiểm ở , mau đặt lão gia xuống cho !”

 

Bất kể lão gia vui vẻ đến , thấy, bà tuyệt đối thể chấp nhận.

 

Lão gia thật sự càng ngày càng hổ, chẳng trách đứa con trai duy nhất cũng là một kẻ vô dụng.

 

May mà đứa con trai vô dụng đó do bà sinh , nếu bà c.h.ế.t cũng nhắm mắt.

 

Diêu Hải trực tiếp tức đến bật .

 

Hai vợ chồng thật sự độc.

 

Một coi ông là tiểu , một coi ông là tiểu bạch kiểm....

 

Diêu Hải Trịnh phu nhân đang lao nhanh về phía , hét về phía Tiêu Vân Hạo,

 

“Còn mau tay, trời sắp sáng !”

 

Trịnh phu nhân đang lao về phía Diêu Hải bước chân khựng , đồng t.ử lập tức trợn to,

 

“Người”

 

Trịnh phu nhân gân cổ, một chữ “Người” còn kịp bật khỏi miệng, gáy c.h.é.m một cái.

 

Bà mắt trợn ngược, cơ thể mềm nhũn ngã xuống.

 

Trong khoảnh khắc , bà chút hối hận đuổi hết tiểu tư nha ngoài ngủ.

 

Thế nào cũng nên giữ một trong phòng, bây giờ thì , một mẻ hốt gọn......

 

Tiêu Vân Hạo một tay đỡ lấy Trịnh bá mẫu,

 

“Đắc tội !”

 

Tiêu Vân Hạo lẩm bẩm một câu, trực tiếp vác Trịnh bá mẫu lên vai,

 

“Diêu bá phụ, đưa Trịnh bá phụ cho con.”

 

Diêu Hải ngẩn một lúc, Tiêu Vân Hạo vác một cách nhẹ nhàng, ông vội vàng đặt Trịnh Thế Kỳ lên vai bên của Tiêu Vân Hạo.

 

Tiêu Vân Hạo điều chỉnh hai vai, từ trong bọc rút một sợi dây thừng, buộc c.h.ặ.t hai .

 

Sau đó đầu Vạn Viễn Đông, “Cha, qua đây!”

 

Vạn Viễn Đông kinh ngạc trợn to mắt, ngơ ngác Tiêu Vân Hạo,

 

“Tata thì cần buộc nhỉ.”

 

“Để Diêu bá phụ của con cõng .”

 

Vạn Viễn Đông hai đang treo vai Tiêu Vân Hạo, lo lắng mệt con rể, vội vàng đầu Diêu Hải,

 

“Diêu

 

“Lúc mới gọi Diêu !” Diêu Hải lườm Vạn Viễn Đông một cái.

 

Ông hai gối khuỵu xuống, trong tư thế trung bình tấn, hét về phía Vạn Viễn Đông,

 

“Lên !”

 

“Đến đây đến đây!” Vạn Viễn Đông nhanh ch.óng từ bên cạnh Tiêu Vân Hạo chạy lưng Diêu Hải, tung một cái, nhảy lên lưng Diêu Hải.

 

 

Loading...