Lương Vũ Đế âm trầm các đại thần,
“Người của Công bộ ăn kiểu gì thế!?”
“Hả!?”
Ánh mắt lạnh như băng của Lương Vũ Đế rơi mặt Công bộ Thượng thư Hạng Khánh Nghiệp.
Hạng Khánh Nghiệp sợ đến run rẩy, vội vàng dập đầu,
“Bẩm hoàng thượng, lầnlần dựng tế đàn đều dùng gỗ nam mộc thượng hạng, tuyệt đối ăn bớt nguyên vật liệu, xin hoàng thượng minh giám...”
“Có thểlà do gió quá lớn, tế đàn tương đối cao, cho nên mới...”
Hạng Khánh Nghiệp đối mặt với ánh mắt âm lạnh của Lương Vũ Đế, giọng cũng ngày càng nhỏ .
Ban đầu Lương Vũ Đế đòi dựng tế đàn cao như , ông là , gió dễ xảy sự cố.
Ai ngờ Lương Vũ Đế cố chấp theo ý , bây giờ xảy chuyện đổ lên đầu Công bộ của họ.
Chuyện dù trách cũng trách của Khâm Thiên Giám.
Khâm Thiên Giám tính khả năng cầu mưa nhỏ như mà thể ngăn cản Lương Vũ Đế, chẳng là Khâm Thiên Giám vô năng .
Nghĩ đến đây, Hạng Khánh Nghiệp cứng rắn tiếp,
“Việc thể thoát khỏi liên quan với Khâm Thiên Giám, loại chuyện của Khâm Thiên Giám đáng lẽđáng lẽ dự liệu từ sớm...”
Lương Vũ Đế hung hãn trừng mắt Hạng Khánh Nghiệp đang đổ tội,
“Tất cả của Công bộ đều đái tội lập công, trong vòng bảy ngày xây dựng ba tế đàn cầu mưa, bắt buộc cao như tế đàn .”
Hạng Khánh Nghiệp kinh ngạc ngẩng đầu Lương Vũ Đế.
Còn dựng ba tế đàn cầu mưa!?
Đâycòn cho sống .
Lương Vũ Đế Hạng Khánh Nghiệp, trong mắt tràn đầy ý lạnh như băng,
“Nếu còn xảy chuyện sụp đổ, Công bộg.i.ế.c!”
“... Vâng!” Hạng Khánh Nghiệp mặt mày đau khổ, dập đầu đáp một tiếng.
Lương Vũ Đế là đái tội lập công, nếu ông còn dám thêm một câu, cái đầu của ông sẽ là cái đầu tiên rơi xuống ở Công bộ.
là tạo nghiệt!
Ánh mắt của Lương Vũ Đế từ Hạng Khánh Nghiệp dời đến Sài Nguyên Dụ.
Sài Nguyên Dụ sợ đến mức vội vàng cụp mắt xuống.
Chuyện liên quan đến Hộ bộ của ông nhé.
Lương Vũ Đế chằm chằm Sài Nguyên Dụ một lúc, ánh mắt chuyển sang Vi Kiến Hùng.
Nhìn mái tóc ngắn mềm mại của Vi Kiến Hùng, đầu Lương Vũ Đế đau từng cơn.
Ai ai cũng tóc, tại chỉ là mọc .
Vi Kiến Hùng nhanh ch.óng liếc mắt trộm Lương Vũ Đế một cái.
Ông đối diện với ánh mắt âm lạnh của Lương Vũ Đế, sợ đến rùng .
Vi Kiến Hùng mím môi, hít sâu một , khi Lương Vũ Đế gây khó dễ, mở miệng ,
“Bẩm hoàng thượng, thần việc bẩm báo.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-501-long-nhan-noi-gian-ba-nha-thong-gia-mat-tich.html.]
“Nói!” Lương Vũ Đế lạnh lùng Vi Kiến Hùng.
Vi Kiến Hùng thẳng lên,
“Thần phát hiện, Hộ bộ Thị lang Vạn Viễn Đông, Diêu Hải Diêu tướng quân và Binh bộ Thị lang Trịnh Thế Kỳ, sáng hôm nay đều tham gia nghi thức cầu mưa...”
Ông và Trịnh Thế Kỳ cùng là Binh bộ Thị lang, bình thường đều quỳ cùng .
Sáng nay ông chỉ mải Lương Vũ Đế tuyên tội kỷ chiếu, nhất thời để ý Trịnh Thế Kỳ đến.
Đến khi ông phát hiện Trịnh Thế Kỳ đến, các đạo trưởng lên tế đàn cầu mưa .
Lúc phát hiện Trịnh Thế Kỳ đến, ông lập tức cảm thấy chút .
Tên Trịnh Thế Kỳ , nhát gan sợ phiền phức, bao giờ vắng mặt buổi chầu sớm.
Huống chi bây giờ là chuyện lớn như cầu mưa.
“Hửm!?” Lương Vũ Đế khẽ nhíu mày, nhấc mí mắt quét một vòng.
Trong đám văn võ bá quan đầy đất, quả thật thấy ba .
“Có liên quan gì đến việc cầu mưa!?”
Lương Vũ Đế trong lòng vẫn luôn canh cánh chuyện cầu mưa, nên nhất thời phản ứng kịp.
Ba đều nhân vật quan trọng gì, họ tham gia nghi thức cầu mưa, đó tự sẽ đến thỉnh tội với .
“Hoàng thượng!” Vi Kiến Hùng thấy Lương Vũ Đế vẫn phản ứng kịp, vội vàng tiếp,
“Ba nhà đều làthông gia của nhà họ Tiêu, họ cùng đến, chuyện ạ.”
“Thần nghi ngờ họ cố ý đến nghi thức cầu mưa, chính là phá hoại nghi thức cầu mưa.”
“Toàn thành dân đều thành tâm cầu mưa, họ trốn tránh , chừng đang âm mưu chuyện gì.”
Lúc đó ông phát hiện Trịnh Thế Kỳ đến, phản ứng đầu tiên là tìm Vạn Viễn Đông và Diêu Hải.
Ông một vòng một vòng, mới xác định mấy đều đến.
Lúc đó ông cảm thấy , đến bẩm báo với Lương Vũ Đế.
lúc đó cầu mưa đang ở thời điểm quan trọng, ông suy nghĩ kỹ , cuối cùng dám chuốc lấy xui xẻo của Lương Vũ Đế.
Cũng may lúc đó ông ngắt lời nghi thức cầu mưa, nếu cầu mưa thất bại, Lương Vũ Đế chẳng sẽ đổ hết tội lên đầu ông .
“Nhà họ Tiêu!!?” Lương Vũ Đế hai mắt lạnh lùng nheo , sát khí nhanh ch.óng dâng lên trong đáy mắt.
Nhà họ Tiêu khó g.i.ế.c đến , cứ thỉnh thoảng nhảy hai cái.
Hắn phái Đổng Văn Phong truy sát nhà họ Tiêu, đến giờ vẫn tin tức gì.
Còn hai sát thủ phái bắt Lâm Di Nhiên, cũng là đá chìm đáy biển.
Bây giờ ba nhà thông gia của nhà họ Tiêu đồng loạt biến mất, đây là tạo phản ?
“Hay cho một nhà họ Tiêu, đúng là thấy quan tài đổ lệ!”
“Trẫm bọn họ c.h.ế.t!!”
Lương Vũ Đế tức giận gầm lên,
“Người , lập tức bắt ba đó về đây!”
“Vâng!”
Rất nhanh, một đám đại nội thị vệ liền phi khỏi cung, thẳng tiến đến Vạn phủ, Diêu phủ và Trịnh phủ.