Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 509: Gặp Ma Rồi, Trong Xe Toàn Là Quỷ!

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:45:50
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vi Kiến Hùng để ý, suýt nữa ngựa hất văng xuống.

 

Không chỉ con ngựa m.ô.n.g Vi Kiến Hùng dọa.

 

Ngựa của một nghìn thị vệ, tất cả đều hoảng loạn hí lên.

 

Các thị vệ cũng vẻ mặt hoảng hốt, cái quái gì mà sáng thế.

 

Đến khi ngựa của nhóm Vi Kiến Hùng định , vệt sáng kỳ lạ lao xa...

 

“Đuổi theo!”

 

Vi Kiến Hùng nhíu mày vệt sáng đó, thúc mạnh bụng ngựa, phi như điên về phía vệt sáng.

 

Con đường nhỏ tối om còn gập ghềnh hơn cả đường quan, Thần Xa Ngũ Lăng chạy mà như tàu lượn siêu tốc, huống chi là những con ngựa.

 

Vi Kiến Hùng dẫn một nghìn binh lính, cưỡi ngựa chạy đường nhỏ, chạy vô cùng gian nan.

 

Hơn một nghìn con ngựa, thỉnh thoảng con vấp chân, ngã xuống là cả một mảng lớn.

 

Tiếng ngựa hí ngừng, còn ít binh lính thương.

 

Vi Kiến Hùng vệt sáng phía ngày càng mờ, tức đến suýt hộc m.á.u.

 

Ngựa chạy cả đêm sẽ mệt, Thần Xa Ngũ Lăng thì .

 

Tiêu Vân Hạo lái thần xa đường nhỏ, tốc độ cũng dám quá nhanh, luôn duy trì ở mức 70 km/h.

 

Hắn cũng là xem màn hình xe mới cái gì gọi là tốc độ thần xa.

 

Tiêu Vân Hạo càng lái càng tỉnh táo, trong lòng phấn khích thôi.

 

Diêu Hải ở ghế phụ lái mà thèm c.h.ế.t , những khác đều mí mắt rũ xuống vẻ buồn ngủ, chỉ ông hai mắt sáng rực Tiêu Vân Hạo lái xe.

 

Đột nhiên, trong khoang xe yên tĩnh, vang lên một tiếng nổ ch.ói tai,

 

“A a a a a!!!”

 

“Ma!”

 

“Cứu mạng!!!”

 

“......”

 

Tiếng hét khiến những đang gà gật trong xe sợ đến rùng .

 

Mọi lượt đầu về phía cùng của hàng ghế .

 

Chỉ thấy phía hàng ghế lộ khuôn mặt tái nhợt của Trịnh Thế Kỳ.

 

Trịnh Thế Kỳ tóc tai bù xù, kinh hãi trợn to mắt đám đầu đen sì mặt.

 

Ông ngược sáng , thấy dung mạo của họ, chỉ thấy một mảng đen sì.

 

“Các... các ngươi...”

 

Trịnh Thế Kỳ thấy đám đầu ma quái đó đều , sợ đến tim suýt nhảy khỏi cổ họng.

 

Ngay lúc nỗi sợ của Trịnh Thế Kỳ đạt đến đỉnh điểm, ông đột nhiên cảm thấy thứ gì đó mềm mềm động đậy.

 

Trịnh Thế Kỳ sợ đến đồng t.ử co rút, kịp cúi đầu , cảm thấy một bàn tay lạnh lẽo sờ lên lưng .

 

“A a a a a!!!”

 

“Ực...”

 

Trịnh Thế Kỳ sợ đến cứng đờ, gào thét t.h.ả.m thiết mấy tiếng, mềm nhũn ngất .

 

Diêu Hải ghét bỏ Trịnh Thế Kỳ la hét ngất ,

 

“Gan bé như con muỗi, la thì to...”

 

“Ưm~~”

 

Ngay lúc Trịnh Thế Kỳ ngất , Trịnh lão phu nhân ông đè đến rên lên một tiếng,

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-509-gap-ma-roi-trong-xe-toan-la-quy.html.]

“Lão... lão già c.h.ế.t tiệt...”

 

Trịnh lão phu nhân hít sâu một , khó khăn lắm mới bò từ Trịnh Thế Kỳ, một m.ô.n.g lên bụng Trịnh Thế Kỳ,

 

“Phù~~”

 

“Đè c.h.ế.t...”

 

Chữ “” của Trịnh lão phu nhân còn kịp thốt , ngước mắt lên thấy một đám bóng đen sì.

 

Quan trọng là, bà cảm thấy đang di chuyển, tốc độ hình như còn khá nhanh.

 

Bà đây là gặp quỷ đả tường !?

 

Trịnh lão phu nhân sợ đến mím c.h.ặ.t miệng, đầu óc nhanh ch.óng cuồng.

 

Bà bây giờ hẳn là đang trong kiệu ma, nên xung quanh mới tối om chỉ phía là sáng.

 

Trước đây trong truyện kể gặp quỷ đả tường nhỉ!?

 

Chỉ trong một khoảnh khắc, Trịnh lão phu nhân sợ đến toát mồ hôi lạnh.

 

!

 

Nhổ nước bọt thể phá quỷ đả tường.

 

Trịnh lão phu nhân từ từ hít một , mím đôi môi khô nứt, cố gắng tiết nước bọt trong miệng.

 

Ngay lúc Trịnh lão phu nhân chu môi, chuẩn nhổ nước bọt lên bóng ma đen.

 

Vạn lão phu nhân Nguyên Khải Anh ở hàng ghế , gọi một tiếng về phía Trịnh lão phu nhân đột nhiên im bặt,

 

“Ôn Thanh , sợ ngây ?”

 

Nguyên Khải Anh giơ tay lên, huơ huơ mặt Ôn Thanh .

 

Bà đang ngủ gà gật, đột nhiên tiếng hét của Trịnh Thế Kỳ đ.á.n.h thức.

 

Chưa kịp gì, Trịnh Thế Kỳ ngất .

 

Quả nhiên là đàn ông chui từ đống đàn bà, gan thật nhỏ.

 

Ôn Thanh sợ đến ngẩn , nước bọt cứ thế trôi ngược cổ họng,

 

“Khụ khụ khụ~~”

 

Ôn Thanh ho dữ dội mấy tiếng, thấy giọng quen thuộc, bà kinh hãi trợn to mắt,

 

“NguyênNguyên Khải Anh!? Là tỷ ?”

 

Không phảiKiệu ma thể chở nhiều như ?

 

“Không thì là ai.” Nguyên Khải Anh chán nản đảo mắt một cái,

 

“Hai vợ chồng thoải mái cả một đường, cuối cùng cũng tỉnh .”

 

Không như bọn họ chạy đến chân nổi cả bọng nước, mệt c.h.ế.t.

 

Trịnh Thế Kỳ còn giỏi hơn, tỉnh ngủ tiếp, thật ngủ.

 

Ôn Thanh mắt sáng lên, vội vàng run rẩy đưa tay nắm lấy cánh tay của Nguyên Khải Anh, thuận theo cánh tay của Nguyên Khải Anh thuận lợi nắm tay bà.

 

Bà sờ thấy tay Nguyên Khải Anh nhiệt độ, lập tức kích động thôi.

 

sống là , nếu bà thật sự sợ hãi.

 

“Nguyên tỷ tỷ , chúng đang kiệuma ?”

 

Ôn Thanh ghé sát tai Nguyên Khải Anh, run giọng hỏi một câu.

 

“Bốp~”

 

Nguyên Khải Anh giơ tay tát một cái tay Ôn Thanh , “Nói bậy bạ gì thế.”

 

“Đây là thần xa, đừng lung tung!”

 

 

Loading...