Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 510: Thần Xa Đói Bụng, Rốt Cuộc Muốn Ăn Ai Đây?

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:45:51
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Gì cơ!?” Ôn Thanh vẻ mặt ngơ ngác Nguyên Khải Anh, “Thần xa là...”

 

“Suỵt!”

 

Nguyên Khải Anh trực tiếp đưa tay bịt miệng Ôn Thanh ,

 

“Phải giữ im lặng, đừng ảnh hưởng đến thần xa!”

 

Thần xa là yêu quái gì biến thành, bà cũng .

 

thì những như họ trong thần xa, đều dám động đậy.

 

Hai chân của bà sớm tê dại mất cảm giác, cũng cứng rắn dám duỗi chân gì cả.

 

Ai chỗ họ đang , là miệng của yêu quái .

 

Ôn Thanh kinh ngạc trợn to mắt, đầy nghi hoặc Nguyên Khải Anh.

 

Ý gì !?

 

Nói một nửa nữa, thật khiến khó chịu.

 

Ôn Thanh chớp mắt, con ngươi quét một vòng.

 

Nhìn kỹ , bà mới phát hiện, xe đều là quen cũ.

 

Lần , trong lòng Ôn Thanh càng thêm nghi hoặc.

 

Bà rõ ràng đang yên trong phủ chuẩn ngủ, đột nhiên đưa trong thần xa.

 

Ôn Thanh liếc sắc trời bên ngoài, mày nhíu .

 

Xem , họ đều là mới bắt khỏi phủ đưa thần xa.

 

Ôn Thanh con ngươi đảo qua mặt , trong lòng trăm mối lời giải...

 

trong xe nhiều như , ai lên tiếng.

 

Bà dù hỏi, cũng dám mở miệng.

 

Tiêu Vân Hạo hề quan tâm đến chuyện ở hàng ghế , chỉ một lòng tập trung lái xe.

 

Con đường nhỏ gập ghềnh lái xe tập trung, sơ sẩy một chút là thể lao xuống mương...

 

.......

 

“ĐôngĐông Môn Thành!?”

 

Ôn Thanh , vẫn luôn trợn to hai mắt ngủ, khi trời hửng sáng, thấy chữ lầu cổng thành phía .

 

Bà kinh hãi há to miệng .

 

Thế mà còn quỷ khiêng kiệu.

 

Nửa đêm, thể từ kinh thành vượt qua thành Quảng Phong đến Đông Môn Thành.

 

Cho dù mọc cánh bay, nửa đêm cũng thể bay đến .

 

Ôn Thanh hoảng hốt kéo Nguyên Khải Anh,

 

“Nguyên tỷ tỷ... tỉnh dậy, mau tỉnh dậy...”

 

Nguyên Khải Anh đang gục đầu ngủ say, nhấc mí mắt nặng trĩu, chán nản liếc Ôn Thanh một cái,

 

“Có thể yên tĩnh một chút ?”

 

Ôn Thanh mím đôi môi khô nứt, run rẩy chỉ tay về phía cửa sổ xe,

 

“Tỷ mau xem, mới nửa đêm, chúng từ kinh thành đến Đông Môn Thành, tỷ còn ma!?”

 

Nguyên Khải Anh nhếch khóe môi,

 

“Ôn , chúng một ngày một đêm ...”

 

“... A!?” Ôn Thanh vẻ mặt ngơ ngác Nguyên Khải Anh.

 

Bàhóa ngất lâu như ?

 

Ngay lúc nàyTiêu Vân Hạo đạp phanh gấp, “Két~” một tiếng, thần xa dừng .

 

Những đang ngủ trong xe đồng loạt ngã về phía .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-510-than-xa-doi-bung-rot-cuoc-muon-an-ai-day.html.]

 

“A a a!”

 

“Ái da~~”

 

“......”

 

Diêu Hải một tay ôm đầu vợ bên cạnh, mu bàn tay của đập bảng điều khiển.

 

“Hít~”

 

Diêu Hải đau đến hít một khí lạnh, kinh ngạc đầu Tiêu Vân Hạo,

 

“Sao !?”

 

“Thần xa nghỉ ngơi !?”

 

Tiêu Vân Hạo rút chìa khóa, liếc Diêu Hải một cái,

 

“Thần xađói !”

 

Diêu Hải đồng t.ử co rút, “Vậyvậy thần xa ăn ai!?”

 

Mẹ ơi!

 

Thần xa ăn chút thịt , mới thể tiếp tục chạy chứ?

 

Mọi trong xe định cơ thể, đều kinh hãi về phía Tiêu Vân Hạo.

 

Nguyên Khải Anh sợ hãi ôm c.h.ặ.t cháu trai trong lòng.

 

Xong !

 

Trong xe chỉ cháu trai bà nhỏ nhất, non nhất, thần xa ăn cháu trai bà chứ.

 

Tay Tiêu Vân Hạo đang mở cửa xe khựng .

 

Hắn đầu Diêu Hải một cái, “Ăn dầu!”

 

Nghĩ gì , còn ăn !

 

Tiêu Vân Hạo nhạt nhanh ch.óng xuống xe.

 

Diêu Hải ngẩn một lúc, vội vàng mở cửa ghế phụ, kéo vợ xuống xe hoạt động chân cẳng, tiện thể xem thần xa ăn loại dầu gì.

 

“Ái da~”

 

Diêu lão phu nhân xuống xe, chân mềm nhũn suýt nữa ngã xuống đất.

 

Diêu Hải cố gắng chống đỡ đôi chân tê dại, một tay ôm lấy eo vợ.

 

“Ọe~”

 

Diêu lão phu nhân vững xong, cảm thấy đầu óc một trận choáng váng, trong lòng nhịn chút nôn.

 

Diêu Hải vội vàng dùng tay còn vỗ lưng vợ.

 

Lúc , Diêu Tiến Huy phía mò mẫm một hồi, “xoạt” một tiếng mở cửa .

 

Cửa trượt , Diêu Tiến Huy mặt mày trắng bệch lao xuống xe, chạy đến bên mương nôn khan một trận.

 

Tiếp đó, những trong xe cũng lượt chân mềm nhũn loạng choạng, chạy xuống xe, cả đám vây quanh con mương nôn thốc nôn tháo.

 

Vốn mấy còn thể nhịn , nhưng thấy tiếng nôn khan liên hồi, nhanh chịu nổi...

 

Tiêu Vân Hạo liếc , nhếch môi .

 

Tứ , say xe là phản ứng do thể chất .

 

Gia đình họ xe ba bánh say xe, nhưng khi thị sát tình hình thiên tai ở thành Thạch Tuyền, lúc chở dân, ít dân dừng xe nôn thốc nôn tháo.

 

Tiêu Vân Hạo mở cốp , vợ chồng Trịnh Thế Kỳ đang co ro thùng dầu, nhạt,

 

“Trịnh bá mẫu, xuống hoạt động chân cẳng , đổ thêm chút dầu cho Thần Xa Ngũ Lăng.”

 

“... Ồ ồ ồ, !” Ôn Thanh liếc Tiêu Vân Hạo một cái, nhanh ch.óng trượt xuống khỏi thùng dầu.

 

Người thể điều khiển thần xa, hẳn là quan hệ gì đó với thần xa.

 

Thấy đối với bà còn khá khách sáo, nhưng vẻ ngoài trông chút hung dữ.

 

 

Loading...