Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 520: Không Thể Lãng Phí Đồ Tốt

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:46:34
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“A~!”

 

Sử Vận Lai sợ đến mức đồng t.ử co rút, đợi đến khi m.ô.n.g đặt lên yên ngựa, mới thở phào nhẹ nhõm.

 

“Tạtạ ơn!”

 

Sử Vận Lai nghiêng đầu Tiền Lương Hồng, gượng cảm ơn.

 

Tiền Lương Hồng ngửi thấy mùi hôi thối Sử Vận Lai, suýt nữa ngất ,

 

“Vĩnh Xương Vương phân phó, ngươi mau chỉ đường là ...”

 

Tiền Lương Hồng cố nén cơn buồn nôn trong lòng, cố tỏ bình tĩnh thúc ngựa.

 

“Được , tạ Vĩnh Xương Vương!” Sử Vận Lai liên tục gật đầu,

 

“Vào thành cứ thẳng, đến ngã ba thì rẽ ...”

 

Tiêu Vân Trạm đầu Tiêu lão tướng quân,

 

“Cha , hai cứ dẫn Thiên Thần Quân đến nha môn tri phủ định , còn các nơi trong thành cũng sắp xếp binh lính quản lý.”

 

“Con và Nhiên Nhiên xem nơi nào thích hợp để dựng tế đàn cầu mưa.”

 

“Được ! Yên tâm, những việc sẽ sắp xếp thỏa, con cứ việc của .”

 

Tiêu lão tướng quân liên tục gật đầu, chỉ mong cách xa Lâm Di Nhiên.

 

Chỉ cần ở gần Lâm Di Nhiên, ông bất giác cảm thấy sợ hãi.

 

Suốt chặng đường bóng lưng của Lâm Di Nhiên, tim ông từng đập chậm .

 

Ông luôn cảm thấy giây tiếp theo Lâm Di Nhiên sẽ đột nhiên bay lên, thật đáng sợ.

 

Tiêu Vân Trạm dáng vẻ nóng lòng của cha , nghi hoặc nhíu mày.

 

Sao cứ cảm thấy cha ở cùng .

 

Mỗi ở cùng , cha đều cảm giác như mất hồn, chỉ ngay lập tức.

 

Chẳng lẽ hơn bốn năm gặp, tình cảm cha con của họ phai nhạt?

 

Tiêu Vân Siêu dáng vẻ vội vã của cha , mím môi trộm.

 

Hắn hắng giọng,

 

“Con lái xe ba bánh dẫn đường, nha môn tri phủ của thành Võ Nghĩa con vẫn còn nhớ ở .”

 

Tiêu Vân Trạm chuyển ánh mắt sang Tiêu Vân Hạo, “Được, chúng chia hành động.”

 

“Nhiên Nhiên, thôi!”

 

Tiêu Vân Trạm đầu Lâm Di Nhiên, nhẹ nhàng thúc ngựa, thành.

 

“Được!” Lâm Di Nhiên gật đầu, theo bên cạnh Tiêu Vân Trạm.

 

Tiêu Vân Siêu đạp ga xe ba bánh, theo sát họ.

 

“Tạch tạch tạch tạch~~~”

 

Bá tánh dậy, thấy tiếng “tạch tạch” kỳ lạ.

 

Họ trợn to mắt chiếc xe ba bánh do Tiêu Vân Siêu lái, kinh ngạc đến mức đồng t.ử chấn động.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-520-khong-the-lang-phi-do-tot.html.]

 

Quả nhiên là Thần Vương che chở, xe ngựa cần ngựa kéo, cứ thế chạy là .

 

Ngầu thật!

 

Bá tánh vẻ mặt thành kính chiếc xe ba bánh tạch tạch tạch thành...

 

........

 

“Kiểm tra xem cửa sổ che chắn kỹ .”

 

Tiêu Vân Hạo đạp phanh, dừng thần xa, dặn dò trong xe.

 

“Dừng gì?” Diêu Hải ngạc nhiên Tiêu Vân Hạo.

 

Sắp đến cổng bắc của Đông Môn Thành , đám truy binh chắc chắn mai phục con đường họ qua, họ nên tăng tốc xông qua một mạch.

 

Sao đột nhiên dừng ?

 

Tiêu Vân Hạo mở cửa xe, đầu ,

 

“Thêm chút xăng cho thần xa Ngũ Lăng.”

 

Chạy cả ngày , đổ đầy bình xăng cho thần xa, lúc truy binh đuổi tới mà hết xăng thì phiền phức.

 

“Ồ~~” Diêu Hải gật đầu, “Thần xa đói .”

 

Cũng , họ ở thần xa, đói còn thể ăn bánh bao, vịt lót .

 

Thần xa chỉ ăn một bữa dầu buổi sáng, sớm đói .

 

Diêu Hải đầu ở hàng ghế .

 

Nhìn sắc mặt tái nhợt của , đoán những nôn,

 

“Đừng ai xuống xe, đang vội, mau kiểm tra xem tấm lưu ly che cửa đặt kỹ .”

 

Không xuống xe, những còn thể nhịn nôn, dù trong lòng vẫn chút kính sợ thần xa, dám bẩn thần xa.

 

Chỉ cần xuống xe, ai trong họ thể nhịn .

 

Nếu nôn thì đáng tiếc lắm, bao nhiêu bánh bao thịt, vịt , còn cháo thịt nạc, cứ thế lãng phí, chẳng là tạo nghiệt .

 

Nhịn , nhịn một chút là qua.

 

Mọi ở hàng ghế nghiến răng, mím c.h.ặ.t môi gật đầu, ai dám mở miệng .

 

Miệng mà mở , là với thần xa.

 

Diêu Hải đang cố nhịn, mím môi .

 

Quả nhiên vẫn là lòng thần xa nhất, cảm giác nôn.

 

“Ưm~~”

 

Lúc , vợ bên cạnh Diêu Hải che miệng rên một tiếng khó nhọc.

 

Diêu Hải vội vàng , đỡ vợ, tay lớn ngừng vuốt lưng vợ xuống,

 

“Vợ ơi đừng , nhịn .”

 

“Nếu khó chịu quá, thì dựa chân một lát.”

 

 

Loading...