“ .” Tiêu Vân Hạo thuận miệng đáp một tiếng, mắt chằm chằm Tiêu Vân Trạm và Lâm Di Nhiên đang tới, mặt lập tức nở nụ .
Diêu Hải khóe miệng giật giật hai cái, ánh mắt tò mò dừng Lâm Di Nhiên.
“Đại ca!!”
Tiêu Vân Trạm nhảy xuống ngựa, thẳng về phía Tiêu Vân Hạo gần nhất,
“Đệ còn tưởng đại ca mất một thời gian mới về , tốc độ của đại ca thật nhanh.”
Tiêu Vân Hạo liếc Lâm Di Nhiên theo Tiêu Vân Trạm,
“Nhờ Thần Vương chiếu cố, nếu gì bản lĩnh đưa nhiều như về.”
“Đó cũng là do đại ca bản lĩnh.” Lâm Di Nhiên khen Tiêu Vân Hạo một câu.
Nàng cũng chỉ cung cấp một ít thức ăn và phương tiện , chuyện cụ thể vẫn dựa Tiêu Vân Hạo tự sắp xếp.
Chuyện nếu đổi là khác, chắc chắn dứt khoát gọn gàng như Tiêu Vân Hạo.
Nàng phát hiện đại ca việc mục đích, khi quyết định việc gì, đường tuyệt đối sinh thêm chuyện.
Không giống như chút bản lĩnh, đường gặp chuyện bất bình gì cũng xen .
Mọi trong thần xa đều tò mò Lâm Di Nhiên.
Thấy nàng thần sắc tự nhiên hàn huyên với Tiêu Vân Hạo, động tác xuống ngựa cũng như mây bay nước chảy, một chút dây dưa.
Trong lòng họ đều chút kinh ngạc.
Lâm Di Nhiên mắt và Lâm Di Nhiên nhà họ Lâm mà họ quen ở kinh thành, dường như giống .
Mặc dù trong lòng kinh ngạc, nhưng một ai mở miệng chuyện.
Họ tuy là thông gia của Tiêu gia, nhưng cũng tiện quản chuyện nhà .
Hơn nữa chuyện rõ ràng là trong Tiêu gia đều và chấp nhận, những ngoài như họ thể chỉ tay năm ngón.
Ở mái hiên nhà , học cách im lặng là giác ngộ cơ bản.
Tiêu Vân Hạo , “Thần xa do Thần Vương ban tặng, tốc độ tầm thường.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-539-ky-thuat-cua-dai-ca-qua-dinh.html.]
“Điền Hiếu cưỡi ngựa đuổi theo cũng kịp chúng , thần xa công thể kể.”
“Ta từ tận đáy lòng cảm tạ Thần Vương, Thần Vương thì Tiêu gia chúng ....”
Trên đường chạy về đầy kinh hiểm, trong lòng vô cùng cảm kích Lâm Di Nhiên.
Hắn những lời , cũng là chân thành cảm tạ Lâm Di Nhiên.
Đương nhiên, những lời khác là đang cảm tạ Thần Vương, chỉ cần Lâm Di Nhiên hiểu ý của là .
Tiêu Vân Trạm đại ca khen ngợi thần xa, lập tức tò mò về thần xa.
Ánh mắt đảo qua, liền thấy chiếc thần xa đang vây quanh.
Tiêu Vân Trạm thần sắc khựng một chút, sự kinh ngạc trong mắt lóe lên biến mất.
Ở bên cạnh Lâm Di Nhiên lâu, khả năng tiếp nhận những điều mới mẻ của cũng ngày càng bình thản.
Đột nhiên thấy một vật lớn như , cũng chỉ rung động trong lòng.
Tiêu Vân Trạm quét mắt một lượt, về phía Tiêu Vân Hạo,
“ , sự chiếu cố của Thần Vương, chúng mới thể thuận lợi chiếm thành Võ Nghĩa như .”
“Tất cả đều do Thần Vương ban tặng, chỉ cần là thứ Thần Vương , Tiêu gia chúng đều nguyện ý hai tay dâng lên.”
Tiêu Vân Trạm ý trong lời của đại ca, cũng chịu thua kém mà tôn sùng Thần Vương.
Vợ của , khác khen như , cũng thể thua kém.
Thần Vương là vợ , nghĩ đến là thấy đặc biệt hưng phấn, mặc dù bây giờ ngay cả tay nhỏ cũng nắm.
quan hệ vợ chồng danh nghĩa, trong lòng cũng vui.
Thần Vương bản tôn Lâm Di Nhiên, toe toét miệng theo Tiêu Vân Trạm, ánh mắt cũng về phía chiếc thần xa Ngũ Lăng,
“Đại ca lợi hại thật, lái thần xa đưa nhiều như từ kinh thành trốn thoát, thần xa một chút tổn hại nào.”
“Kỹ thuật của đại ca quá đỉnh, bình thường kỹ thuật .”
Lâm Di Nhiên thần xa ngoài bụi bẩn , thấy một chút dấu vết va chạm nào, vô cùng khâm phục giơ ngón tay cái với Tiêu Vân Hạo.