Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 546: Long Khí Hộ Thể, Lời Thỉnh Cầu Riêng Tư

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:47:01
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ông thấy rõ ràng sinh cơ Mã Thừa Nghiệp nhiều thêm một tia.

 

Trong lòng Mã Hi Minh thót lên một cái, ánh mắt lập tức về phía Lâm Di Nhiên.

 

Ông long khí nồng đậm đang bao quanh Lâm Di Nhiên, trong lòng chợt run lên bần bật.

 

Chẳng lẽ là long khí Lâm Di Nhiên nuôi dưỡng Mã Thừa Nghiệp?

 

Nếu là như , thì... ông đem Mã Thừa Nghiệp tặng cho Lâm Di Nhiên gã sai vặt cận, liệu khả năng đổi mệnh của Mã Thừa Nghiệp ?

 

Ngay lúc Mã Hi Minh định quỳ xuống cầu xin Lâm Di Nhiên thu nhận Mã Thừa Nghiệp, Mã Thừa Nghiệp đột nhiên mở mắt.

 

“Cha... cha cha cha... ... nó nó nó mở mắt ...”

 

“Đệ tỉnh !!”

 

Mã Thừa Cơ đang quỳ bên đầu Mã Thừa Nghiệp, kinh ngạc đến mức năng lộn xộn.

 

Mấy Mã phu nhân vẻ mặt khiếp sợ Mã Thừa Nghiệp, quả nhiên thấy Mã Thừa Nghiệp đang co giật mở mắt .

 

Mã Hi Minh sững sờ, trong nháy mắt lao đến bên giường: “Thừa Nghiệp , c.o.n c.uối cùng cũng tỉnh ...”

 

“Con thấy trong chỗ nào khó chịu, với cha, a...”

 

“Có cái gì cũng với cha, a!”

 

Mã Hi Minh run rẩy nắm lấy cánh tay vẫn đang co giật của Mã Thừa Nghiệp, đôi mắt đẫm lệ Mã Thừa Nghiệp sắc mặt đen sì.

 

Mã Thừa Nghiệp hai mắt chằm chằm Lâm Di Nhiên, trong mắt lóe lên một tia khát vọng sống.

 

Hắn nắm c.h.ặ.t hai tay, dùng hết sức bình sinh đè nén cơ thể đang co giật, ánh mắt run rẩy chuyển sang mặt Mã Hi Minh: “Cha... con... ... riêng... với...”

 

Khi Mã Thừa Nghiệp đến đây, ướt đẫm như vớt nước lên.

 

Hắn co giật dữ dội, khó thể thêm nửa chữ.

 

Mã Thừa Nghiệp thở hổn hển từng ngụm lớn, tròng mắt đảo từ Mã Hi Minh sang Lâm Di Nhiên, đảo về mặt Mã Hi Minh.

 

Mã Hi Minh lập tức hiểu ý của Mã Thừa Nghiệp.

 

Ông đỏ hoe mắt, kích động tiến lên nắm lấy tay Mã Thừa Nghiệp: “Thừa Nghiệp, con lời riêng với Lâm... Long tướng quân, đúng !?”

 

Thừa Nghiệp của ông quả nhiên thường, trong lúc sinh t.ử quan đầu, đều thể tự tìm sinh cơ.

 

Cho dù Mã Thừa Nghiệp câu , ông cũng sẽ cầu xin Lâm Di Nhiên thu nhận Mã Thừa Nghiệp.

 

Trong tay ông con bài gì để đưa cho Lâm Di Nhiên, chỉ thể đem lòng trung thành đời đời kiếp kiếp của Mã gia dâng hiến cho Lâm Di Nhiên, đổi lấy một đường sinh cơ cho Mã Thừa Nghiệp.

 

Trong mắt Mã Thừa Nghiệp ánh lên ngấn lệ.

 

Hắn Mã Hi Minh chầm chậm chớp mắt hai cái.

 

Trong khoảnh khắc mí mắt khép , hai dòng lệ trong vắt lăn dài theo khóe mắt Mã Thừa Nghiệp...

 

Mọi trong phòng phản ứng của Mã Thừa Nghiệp, ánh mắt đều đổ dồn về phía Lâm Di Nhiên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-546-long-khi-ho-the-loi-thinh-cau-rieng-tu.html.]

Tiêu Vân Trạm khẽ nhíu mày, nhanh ch.óng quan sát sắc mặt Lâm Di Nhiên.

 

Mã Thừa Nghiệp gì với Nhiên Nhiên?

 

Lấy cái c.h.ế.t uy h.i.ế.p!?

 

mà, Mã Thừa Nghiệp Lâm Di Nhiên là duy nhất thể cứu ?

 

Chẳng lẽ, khả năng bấm độn của Mã Thừa Nghiệp, thật sự đến mức thông thiên triệt địa?

 

Tiêu Vân Hạo ánh mắt lạnh lùng Mã Thừa Nghiệp.

 

Hắn mặc kệ Mã Thừa Nghiệp bản lĩnh thông thiên gì, dám uy h.i.ế.p tứ , sẽ trực tiếp vặn gãy cổ Mã Thừa Nghiệp.

 

Hắn tin Mã Thừa Nghiệp vô duyên vô cớ nhắm Lâm Di Nhiên.

 

Chắc chắn là Mã Thừa Nghiệp tính Lâm Di Nhiên thể cứu .

 

Ánh mắt Tiêu Vân Hạo tối , liếc Mã Hi Minh, chuyển sang Mã Thừa Nghiệp đang co giật.

 

Hắn chút nghi ngờ màn kịch hôm nay của Mã Thừa Nghiệp là diễn , chỉ để tứ cải mệnh cho .

 

cả kinh thành ai là Mã Thừa Nghiệp tướng đoản mệnh.

 

Tất nhiên, năng lực của Mã Thừa Nghiệp cũng là điều cả kinh thành đều .

 

Mã Thừa Nghiệp thể tính ai thể cải mệnh cho , cũng gì lạ.

 

“Được... ...”

 

Mã Hi Minh rơi nước mắt liên tục gật đầu.

 

Ông về phía Lâm Di Nhiên, phịch một tiếng quỳ xuống: “Cầu xin Long tướng quân thể cho con trai Thừa Nghiệp của một chút thời gian, để nó thể riêng với ngài hai câu...”

 

Lâm Di Nhiên mặt cảm xúc Mã Hi Minh, nhẹ nhàng nhếch mép: “Ta với Mã Thừa Nghiệp quen , cũng chẳng chuyện gì cần với cả...”

 

Đùa !

 

Đừng tưởng nàng là phụ nữ thì sẽ mềm lòng, ai quỳ xuống cầu xin nàng một cái là nàng sẽ đồng ý tất cả.

 

Thứ gì dễ dàng , xưa nay đều trân trọng.

 

Đạo lý , nàng hiểu từ khi còn nhỏ.

 

Vẻ mặt Mã Hi Minh khựng , ngẩn Lâm Di Nhiên.

 

Ông thật sự ngờ, từ chối thỉnh cầu của một sắp c.h.ế.t.

 

Bình thường đều sẽ mềm lòng đồng ý, để thể c.h.ế.t nhắm mắt .

 

Được , nữ t.ử thể mang long khí nồng đậm như , thể là thường.

 

Mã Hi Minh cau mày, cụp mắt suy tư một chút.

 

Ông Mã Thừa Nghiệp đang co giật ngày càng dữ dội, c.ắ.n răng móc lệnh bài gia truyền của Mã gia từ trong tay áo.

 

 

Loading...