Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 552: Tiêu Gia Mát Tay, Lâm Trường Thọ Lo Sốt Vó

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:47:37
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trịnh lão phu nhân tâm tình đặc biệt kích động, bà chính mắt thấy hòm t.h.u.ố.c kỳ quái của con gái .

 

Con gái bà chẳng lẽ là chân truyền của thần y Lâm Di Nhiên!?

 

Trịnh lão phu nhân hận thể lập tức kéo con gái hỏi cho lẽ.

 

Chỉ là hiện tại nơi quá nhiều , bà cũng tiện .

 

Nghĩ đến lão già c.h.ế.t tiệt còn đang mê man giường, bước chân bà vô cùng nhẹ nhàng đuổi theo Trịnh Vân Vân.

 

Không cần hầu hạ lão già , thật là sướng a!

 

Diêu Hải đưa mắt Diêu Văn Hồng hết đến khác.

 

Người khác ông , nhưng con gái mấy cân mấy lượng ông rõ.

 

ông phát hiện, hiện tại ông chút thấu võ công của Diêu Văn Hồng rốt cuộc cao bao nhiêu.

 

Ông bước chân nhẹ nhàng của con gái, thấy võ công thấp.

 

Tiêu gia đúng là thật nuôi a!

 

Một đám trong đầu suy nghĩ miên man, chỉ đôi chân là lời theo đại bộ đội ăn cơm...

 

Lâm Trường Thọ ở cuối cùng, đầu Mã Thừa Nghiệp đang ôm lóc với nhà họ Mã, trong lòng lập tức một loại cảm giác nguy cơ.

 

Hắn hiện tại duy nhất của chủ t.ử nữa .

 

Chủ t.ử hiện tại dòng m.á.u trẻ trung hơn, cái bộ xương già của ... huhu...

 

Khóe miệng Lâm Trường Thọ trễ xuống, hận thể trẻ mười mấy tuổi.

 

Trong nháy mắt , nghĩ tới hai đứa con trai vô dụng của , lập tức tức giận đến ngứa răng.

 

Người Mã Thừa Nghiệp cũng mới 14 tuổi, tự ôm đùi .

 

Hai thằng con trai ch.ó c.h.ế.t của , cũng trạc tuổi Mã Thừa Nghiệp.

 

Một đứa ngày ngày chỉ theo m.ô.n.g Trường Tôn Đông Tài, trực tiếp theo Trường Tôn Đông Tài định cư ở thành Thạch Tuyền luôn .

 

Còn một đứa da mặt còn mỏng hơn đàn bà, thấy Lâm Di Nhiên là đỏ mặt, phế vật vô cùng.

 

Lâm Trường Thọ hít sâu một , thu hồi ánh mắt về phía , âm thầm hạ quyết tâm, nhanh ch.óng sinh thêm một đứa nữa.

 

Hai thằng con trai nuôi phế , luyện một cái acc nhỏ nhanh ch.óng đuổi theo.

 

Mã Thừa Nghiệp đang nhà ôm lấy bóng lưng Lâm Trường Thọ, nhíu mày.

 

Người ngược tà khí gì, chỉ là cảm giác chút địch ý với ?

 

Mã Thừa Nghiệp hai tay vỗ về cha : “Cha , chúng ăn cơm , tiện để chờ lâu.”

 

“Cơ thể con khỏe , đột nhiên cảm thấy đói bụng...”

 

“Được ...” Mã Hi Minh lau nước mắt, nắm tay Mã Thừa Nghiệp: “Đi, chúng ăn cơm, bao nhiêu năm , đây là đầu tiên con đói...”

 

Hạn hán lâu như , trong nhà thiếu ăn thiếu uống, ông cũng từng Mã Thừa Nghiệp đói.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-552-tieu-gia-mat-tay-lam-truong-tho-lo-sot-vo.html.]

Đứa nhỏ cơ thể quá yếu, ăn như mèo hửi, ngày ngày ông đều sợ đứa nhỏ c.h.ế.t đói.

 

Mã phu nhân đầy mặt nước mắt nhưng vẫn Mã Thừa Nghiệp: “Đói là , ăn là phúc...”

 

“.......”

 

.......

 

“Tới , mau xuống...”

 

Tiêu lão phu nhân thấy nhà họ Mã đỏ hoe mắt , lập tức nhiệt tình đón tiếp.

 

Nhiên Nhiên thu nhận Mã Thừa Nghiệp, Mã gia chính là một nhà.

 

Lâm Trường Thọ cũng vội vàng lên, lên kéo Mã Thừa Nghiệp: “Nào, bên , chúng đều là của chủ t.ử, đừng khách sáo...”

 

“Tiêu lão phu nhân đừng khách sáo, phiền ...”

 

Mã phu nhân lau nước mắt nơi khóe mắt, rảo bước tiến lên nắm c.h.ặ.t hai tay Tiêu lão phu nhân, giọng nghẹn ngào.

 

“Mau mời , để chờ lâu, thật sự ngại quá...”

 

Nói xong, Mã phu nhân kích động kéo Tiêu lão phu nhân đến bên cạnh chỗ , nhẹ nhàng ấn bà xuống ghế.

 

“Xin , chậm trễ dùng cơm...” Mã Hi Minh ôm quyền cúi với Tiêu gia, mặt lộ nụ áy náy.

 

Ánh mắt ông quét một vòng trong phòng, đó lập tức kéo nhà rảo bước đến bàn của Lâm Trường Thọ.

 

Lâm Trường Thọ sai, Mã Thừa Nghiệp nhà ông trở thành nô tài của Lâm Di Nhiên, nô tài tự nhiên thể cùng bàn ăn với chủ t.ử.

 

“Không , cơm nước đều mới hâm nóng xong, đến khéo...”

 

Tiêu lão phu nhân khi Mã phu nhân ấn xuống ghế, mỉm nhẹ nhàng vỗ vỗ tay Mã phu nhân vai , an ủi: “Dọc đường vất vả , đều đừng khách sáo, xuống ăn cơm ...”

 

Một đám khách sáo vài câu, sôi nổi vị trí của .

 

Đám theo Tiêu Vân Hạo trở về, cơm nước phong phú bàn, tự chủ nuốt nước miếng.

 

Bọn họ mấy tháng ăn cơm nước phong phú như .

 

Cơm nước canh nước, chỉ thôi vô cùng hấp dẫn.

 

Quả nhiên Thần Vương che chở chính là giống bình thường.

 

Đầy ắp ba bàn cơm lớn.

 

Một lát , ăn sạch sẽ...

 

.......

 

“Mã , xem bói !?”

 

Tiêu Lăng Yến hai tay chống cằm, đôi mắt sáng lấp lánh chằm chằm Mã Đông Anh bên cạnh.

 

Trong phủ chỉ ba cô nhóc các nàng, buổi tối đương nhiên ngủ cùng .

 

Nàng và Lăng Huệ cũng thích Mã Đông Anh, đối với Mã gia cũng đặc biệt tò mò, cho nên cũng vô cùng nguyện ý ngủ cùng Mã Đông Anh.

 

 

Loading...