Mã Đông Anh “bốp” một cái vỗ một lá bùa lên trán .
“Mau tới, mau dán lên...”
“Đây là nhị ca vẽ, hiệu quả ...”
Mã Đông Anh tự an ủi, vội vàng hoảng loạn vỗ bùa lên trán Tiêu Lăng Yến và Tiêu Lăng Huệ.
Chị em Tiêu Lăng Yến đang ngẩn cái đĩa lớn màu cầu vồng giường, trán Mã Đông Anh vỗ một cái đau điếng, trong nháy mắt hồi thần.
Tiêu Lăng Yến nhấc mắt, chớp chớp mắt, lá bùa màu vàng sáng đang bay bay mắt, vẻ mặt mờ mịt.
Không chứ...
Tiêu gia các nàng Thần Vương che chở mà, con quỷ nào dám tới cửa a.
Tiêu Lăng Huệ nâng tay đỡ lá bùa đang lắc lư mắt, chút bất đắc dĩ Mã Đông Anh một cái.
Đây là Thần Vương hiển linh , thể là quỷ chứ.
Nàng xem qua quá nhiều Thần Vương đột nhiên hiển linh, hiện tại thấy đồ vật đột nhiên xuất hiện, còn chút kinh hoảng nào nữa.
Nàng khiếp sợ chính là, cái thứ tròn tròn màu cầu vồng còn to hơn đầu nàng, tản hương vị ngọt ngào .
“Thiên linh linh địa linh linh...” Mã Đông Anh run rẩy rũ mắt xuống, trong miệng lẩm bẩm: “Yêu ma quỷ quái mau rời ...”
“Thiên linh linh địa linh linh, Thái Thượng Lão Quân mau hiển linh...”
Tiêu Lăng Yến khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi của Mã Đông Anh, một phen giật lá bùa trán xuống, đưa tay kéo Mã Đông Anh đang lẩm bẩm.
“Ái chà chà, ơi ~” Mã Đông Anh đang híp mắt cảm giác thứ gì đó kéo cánh tay , sợ tới mức run lên, “Gào” một tiếng kêu lên: “Đừng đừng đừng... Đừng...”
“Mã , đừng sợ.” Tiêu Lăng Yến kéo tay Mã Đông Anh dừng , vội vàng an ủi: “Không quỷ quái, là Thần Vương hiển linh, cần sợ...”
“... Thần Vương!?” Mã Đông Anh run run mí mắt, đầy mắt kinh hoảng về phía Tiêu Lăng Yến: “Là... Thần Vương bảo vệ xe thần ?”
Lúc nàng ở xe thần, thấy Diêu lão tướng quân lải nhải vài câu cảm tạ Thần Vương.
Chỉ là nàng thấy Thần Vương hiển linh là như thế nào.
Nàng ở xe thần liền khống chế buồn ngủ, dọc đường cứ thế ngủ mê man.
Xe thần ít đồ ăn ngon, nàng theo trong xe cùng ăn qua, nhưng vẫn tận mắt thấy Thần Vương hiển linh.
Mã Đông Anh liếc thứ đồ vật màu cầu vồng cực lớn giường, trong lòng run lên.
Lần nếu là Thần Vương ban tặng, nàng chính là tận mắt thấy a.
“ .” Tiêu Lăng Yến gật đầu: “Thần Vương đối với đều , thường xuyên sẽ tặng đồ ăn ngon cho chúng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-556-bua-chu-tru-ta-va-mon-qua-cua-than-vuong.html.]
Nàng luôn cảm thấy Thần Vương quan hệ mật thiết hơn với tiểu thẩm, mỗi các nàng ở cùng tiểu thẩm, đều nhiều đồ ăn ngon đột nhiên xuất hiện.
Lúc nàng và Lăng Huệ ở một , Thần Vương từng tặng đồ ăn ngon cho các nàng.
Đây vẫn là đầu tiên, Thần Vương hiển linh riêng cho chị em các nàng đấy.
“ , Thần Vương lắm.” Tiêu Lăng Huệ liên tục gật đầu phụ họa, trong đôi mắt to tròn một tia sáng nhanh ch.óng xẹt qua.
Thần Vương... nàng ngược cảm thấy tiểu thẩm càng giống Thần Vương hơn.
đây chỉ là suy đoán nàng quan sát , nàng dám với ai.
Vạn nhất đoán sai, đắc tội Thần Vương, thì nguy to.
“Thần Vương cư nhiên thật sự hiển linh.”
Mã Đông Anh khiếp sợ há to miệng: “Thần Vương... thích như ?”
“Quá cảm tạ Thần Vương, cũng thích Thần Vương nhất...”
Mã Đông Anh nghĩ đến việc nàng ăn kẹo, Thần Vương liền đưa kẹo tới cho nàng, trong lòng lập tức kích động thôi.
Điều chứng minh, Thần Vương cũng bắt đầu che chở nàng .
Hay là , Thần Vương trúng đặc chất gì nàng?
Mã Đông Anh kẹo ngọt tản hương khí ngọt ngào giường, kích động hai mắt tỏa sáng.
Mặc kệ Thần Vương vì thích nàng, chỉ bằng việc Thần Vương sủng nàng như , chỉ vì nàng ăn kẹo liền hiển linh, đời nàng nhất định theo Thần Vương !
“....... Hả!?”
Tiêu Lăng Yến ngẩn , ngơ ngác Mã Đông Anh.
Huhu...
Thật đau lòng!
Nàng còn tưởng rằng Thần Vương là vì nàng mà hiển linh chứ.
Hiện tại nghĩ , Thần Vương hình như xác thực là vì Mã Đông Anh mà hiển linh a.
Mã Đông Anh ăn kẹo tiên, đó... giường liền xuất hiện những thứ .
Tiêu Lăng Yến kẹo màu cầu vồng siêu to giường, trong lòng chút chua xót.
Nàng cũng thật hy vọng Thần Vương thể thích nàng, hiển linh riêng cho nàng một chút...