Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 557: Ba Cô Bé Chia Kẹo, Mã Hi Minh Xin Cầu Mưa

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:47:42
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiêu Lăng Yến hít sâu một , mím môi về phía Mã Đông Anh: “ , dọc đường chịu khổ , Thần Vương đau lòng ...”

 

Tiêu Lăng Yến Mã Đông Anh kích động đến môi run rẩy, nắm lấy đôi tay thô ráp của nàng , từ giường cầm một cây kẹo tròn màu cầu vồng siêu to đặt trong tay nàng : “Mau, nếm thử xem, kẹo Thần Vương ban cho ...”

 

Tiêu Lăng Yến sờ đến vết chai sần sùi tay Mã Đông Anh, cỗ chua xót trong lòng trong nháy mắt biến mất thấy.

 

Người Tiêu gia các nàng Thần Vương hộ tống một đường, đều từng chịu khổ gì, đồ ăn ngon vật lạ nàng cũng ăn ít.

 

Sao thể bởi vì Thần Vương cho Mã Đông Anh kẹo, nàng liền trong lòng khó chịu chứ.

 

Mã Đông Anh dọc đường so với nàng khổ hơn nhiều, Thần Vương cho Mã một chút ngọt ngào tẩm bổ, nàng nên cảm thấy cao hứng mới đúng.

 

Mã Đông Anh kích động trong miệng vẫn luôn lẩm bẩm: “Cảm tạ Thần Vương, cảm ơn Thần Vương quan tâm...”

 

“Tiểu nữ gì báo đáp, thề c.h.ế.t theo Thần Vương...”

 

Tiêu Lăng Yến an ủi vỗ vỗ vai Mã Đông Anh, đưa tay bóc lớp giấy gói nilon cây kẹo màu cầu vồng siêu to .

 

“Ai da da...” Mã Đông Anh thấy tiếng sột soạt, ngước mắt lên liền thấy Tiêu Lăng Yến đang bóc vỏ ngoài trong suốt của kẹo trong tay nàng .

 

Mã Đông Anh sốt ruột vội vàng hai tay bưng kẹo cầu vồng dời sang một bên: “Lăng Yến tỷ tỷ, cái cũng thể xé rách như a, Thần Vương ban cho, chắc chắn là thể ăn...”

 

Mã Đông Anh xong, vươn lưỡi l.i.ế.m một cái lên túi nilon trong suốt.

 

“.......” Mã Đông Anh l.i.ế.m xong, trực tiếp ngây ngẩn cả .

 

Ngửi thì thơm ngọt, một chút hương vị cũng .

 

Mã Đông Anh từ bỏ ý định l.i.ế.m một cái.

 

Nàng nhớ rõ kẹo đường ngự trù trong cung , chính là thể trong suốt như nha.

 

Cái l.i.ế.m thứ hai xuống, Mã Đông Anh bưng kẹo cầu vồng siêu to, trực tiếp trầm mặc.

 

“Ha ha...” Tiêu Lăng Yến bộ dáng buồn bực của Mã Đông Anh, nhịn tiếng: “Cái là túi đựng thôi, thể ăn...”

 

Tiêu Lăng Huệ đến mắt đều híp : “Mã tỷ tỷ hẳn là luyến tiếc túi đựng trong suốt Thần Vương ban cho.”

 

“Cái túi trong suốt như , cũng thích.”

 

Tiêu Lăng Huệ xong cầm lấy một cây kẹo mút cầu vồng siêu to, đưa tay tháo túi đựng trong suốt bên xuống: “Chúng ăn kẹo, cái túi trong suốt cất kỹ, còn thể đựng đồ vật ...”

 

“Vạn nhất chúng ăn hết kẹo to như , còn thể bọc trở về.”

 

Tiêu Lăng Huệ cây kẹo còn to hơn mặt , l.i.ế.m môi.

 

Mã Đông Anh Tiêu Lăng Huệ toét miệng : “Lăng Huệ đúng, cái túi như , cũng luyến tiếc vứt...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-557-ba-co-be-chia-keo-ma-hi-minh-xin-cau-mua.html.]

 

Mã Đông Anh học theo Tiêu Lăng Huệ, lấy túi đựng trong suốt kẹo xuống, nhét trong n.g.ự.c.

 

đúng đúng...” Tiêu Lăng Yến theo liên tục gật đầu, cầm lấy cây kẹo cầu vồng cuối cùng giường: “Tỷ còn từng ăn qua kẹo to như .”

 

Ba giơ kẹo mút siêu to, đến mắt đều híp ...

 

Nửa canh giờ , ba tên nhóc chép cái miệng dính nhớp, trong ánh mắt tất cả đều là bất đắc dĩ.

 

“Tỷ... Tỷ thật sự ăn vô nữa...” Tiêu Lăng Yến l.i.ế.m khóe miệng, cảm giác lưỡi nàng đều biến thành đường .

 

Nàng thật ngờ, một ngày nàng sẽ ăn kẹo đến ngán.

 

Tiêu Lăng Huệ đôi mắt ướt sũng đảo một vòng ba cây kẹo.

 

Được , của nàng vẫn là to nhất.

 

“Muội cũng... ăn hết...”

 

Mã Đông Anh rắc rắc nhai nát kẹo trong miệng.

 

Cổ họng nàng ngọt đến khó chịu: “Vậy... chúng bọc kẹo , ngày mai ăn tiếp ...”

 

Ngày mai nàng mang chia sẻ với đại ca nhị ca.

 

Cây kẹo thật sự là to, nàng ăn lâu như , còn dư hơn một nửa.

 

“Được , ngày mai ăn tiếp!” Tiêu Lăng Yến nhanh nhẹn lấy túi đựng trong n.g.ự.c , cẩn thận từng li từng tí bọc kẹo .

 

Mã Đông Anh và Tiêu Lăng Huệ theo sát phía , nhanh ch.óng bọc kỹ kẹo.

 

Ba để kẹo lên bàn xong, nhanh nhẹn bò lên giường thẳng tắp, đỉnh cái miệng dính nhớp nhắm mắt ...

 

.......

 

“Thảo dân cũng thể cùng các vị đạo trưởng lên tế đài cầu mưa!”

 

Mã Hi Minh chắp tay với Tiêu Vân Trạm.

 

Cầu mưa ông cũng a.

 

Ông ở kinh thành tham gia, là bởi vì chắc chắn cầu mưa, hơn nữa ông còn chủ trì đại cục, thích hợp lên tế đài.

 

hiện tại giống, ông hiện tại chỉ là một thảo dân, cần ông chủ trì đại cục.

 

Vậy ông thể theo các đạo trưởng cùng lên tế đài cầu mưa, đổi đạo trưởng năng lực kém nhất xuống là .

 

 

Loading...