Mã Hi Minh ngôn luận đại nghịch bất đạo của đạo trưởng, khóe miệng nhịn co rút hai cái.
Điên !
Tất cả đều điên !
Tiêu gia Thần Vương che chở, mặc kệ tất cả, ngay cả ông trời cũng để mắt.
Mã Hi Minh hít sâu một , đầu đầy mắt khẩn trương Tiêu gia tế đài cầu mưa.
Đột nhiên, bầu trời truyền đến một tiếng vang thật lớn.
“Ầm!”
Mã Hi Minh trơ mắt Tiêu gia, b.ắ.n thứ gì đó lên trời.
Ông khiếp sợ há to miệng, hồi lâu lấy tinh thần.
Tiêu gia cư nhiên thật sự đang oanh tạc ông trời.
Người khiếp sợ chỉ Mã Hi Minh, thông gia của Tiêu gia tất cả đều sợ ngây .
Diêu Hải Tiêu Vân Hạo oanh tạc ông trời 6 xong, vỗ đùi hô lớn: “ , mưa thì trách ông trời, nên đ.á.n.h ông trời ...”
Mọi sửng sốt một chút, đầu về phía Diêu Hải.
Hình như Diêu Hải cũng đạo lý a.
Cầu ông trời, ông trời mưa, thì đ.á.n.h thôi.
Nắm tay ai cứng đó định đoạt.
Bá tánh thành Võ Nghĩa đang khát khô cổ, tất cả đều ngây như phỗng.
Chưa từng cầu mưa thành, liền đ.á.n.h ông trời a.
Quả nhiên hổ là Thiên Thần Quân, Thần Vương che chở, gan chính là lớn.
Bá tánh từng tiếng nổ vang, cũng càng ngày càng hưng phấn.
Bọn họ ngờ sinh thời, còn thể thấy tấn công ông trời.
Kích thích!
Thật sự là quá kích thích!
Mã Hi Minh Tiêu gia, từng cái từng cái tấn công ông trời, cả đều tê dại.
Ông mây đen bầu trời đ.á.n.h tan đó tụ tập, giống như t.h.u.ố.c cao bôi da ch.ó đ.á.n.h mãi tan.
Mã Hi Minh yên lặng đếm một chút, Tiêu gia tổng cộng đ.á.n.h ông trời 18 .
Ngay lúc Mã Hi Minh thấy Tiêu gia dùng v.ũ k.h.í tấn công ông trời nữa, chuẩn thở phào nhẹ nhõm, bầu trời xám xịt đột nhiên sáng lên...
“Bùm bùm bùm ~”
“Vèo ~~”
“Bùm bùm...”
Mã Hi Minh khiếp sợ chữ Thần Vương hiển linh bầu trời, hai chân mềm nhũn quỳ xuống.
Chín vị đạo trưởng bên cạnh đều theo cùng quỳ xuống.
Toàn bộ thành Võ Nghĩa trong nháy mắt vang lên khẩu hiệu Thần Vương hiển linh.
Mọi tất cả đều gân cổ hưng phấn hô to.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-560-than-tich-giang-lam-mua-roi-nham-cho.html.]
Giờ khắc , lòng sùng kính của tất cả đối với Thần Vương đạt tới đỉnh điểm...
Chữ Thần Vương hiển linh kết thúc, trung liền vang lên tiếng sấm kịch liệt.
Tia chớp như rồng lớn giống như xé rách bầu trời.
“Ầm! Ầm ầm! Ầm ầm ầm!!”
“Đùng đoàng Ầm!”
Tiếng sấm nương theo tia chớp, kịch liệt rung động bầu trời thành Võ Nghĩa.
“Vù ~~ Vù vù ~~”
Theo tiếng sấm chớp ngừng vang lên, thành Võ Nghĩa thổi lên cuồng phong mãnh liệt.
Gió to thổi đến mức bá tánh mở mắt .
“Tí tách Tí tí tách tách ”
“Lộp bộp Lộp bộp ”
Bá tánh ngửa đầu híp mắt bầu trời, đột nhiên cảm giác mặt mát lạnh.
Bá tánh ngẩn một chút, ngay đó bộc phát tiếng hò hét hưng phấn như sấm dậy: “Mưa ... Ha ha....”
“Oa, thật sự mưa , ha ha....”
“Cảm tạ Thần Vương, cảm tạ Vĩnh Xương Vương, huhu....”
“.......”
Mã Hi Minh tiếng hò hét hưng phấn của bá tánh, đưa tay lau nước mưa mặt một cái, nụ nơi khóe miệng đè cũng đè xuống .
Quả nhiên, vẫn là Thần Vương tay ẩu đả ông trời mới hiệu quả nhất, đ.á.n.h xong liền mưa.
Tiêu Vân Hạo tế đài cầu mưa lượng mưa coi như ôn hòa, trong lòng lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Hắn đầu về phía Tiêu Vân Trạm: “Lần .....”
“Đại ca, mau !” Tiêu Vân Trạm thu nụ mặt, đưa tay chỉ mây đen trời.
Sắc mặt Tiêu Vân Hạo khựng , vội vàng đầu về phía mây đen trời: “Cái ... Cái là !?”
“Sao chạy !?”
Tiêu Vân Hạo trơ mắt những đám mây lớn đang rải nước mưa , nhanh ch.óng di chuyển về phía thành Thạch Tuyền.
Hắn nhíu mày về phía thành Thạch Tuyền.
Chỉ thấy bên phía thành Thạch Tuyền bắt đầu mưa như trút nước.
đám mây đen vẫn đang ngừng chạy về phía thành Thạch Tuyền.
Mẹ kiếp, chẳng lẽ đ.á.n.h lệch !?
Khóe miệng Tiêu Vân Hạo co rút hai cái, hổ đầu về phía Lâm Di Nhiên.
Lâm Di Nhiên mưa rơi đến mười phút dần dần tạnh, bất đắc dĩ nhếch khóe môi.
Được .
Nàng đúng là thừa thãi với đại ca, bảo tận lực b.ắ.n pháo về phía thành Thạch Tuyền.
Lần thì , trực tiếp đưa mưa thành Thạch Tuyền luôn, đ.á.n.h quá lệch ...
Cũng may thành Thạch Tuyền cũng là của bọn họ, hơn mười ngày , mưa một trận cũng là nên .