Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 563: Cầu Vồng Rực Rỡ, Thần Tích Bên Ngoài Cổng Thành

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:48:06
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mã Đông Anh hưng phấn l.i.ế.m l.i.ế.m môi:

 

“Con cũng học võ, giống như Long tướng quân lên trời xuống đất .....”

 

Lâm Di Nhiên bộ dáng hưng phấn của Mã Đông Anh, mím môi :

 

“Được a, cố gắng nỗ lực nhé.”

 

Trẻ con lòng cầu tiến là chuyện a, cổ vũ một chút luôn sai.

 

Tiêu Lăng Yến hai mắt sáng như tuyết chằm chằm Lâm Di Nhiên, trong ánh mắt tràn đầy sùng bái.

 

Thẩm thẩm của nàng là thiên tài a.

 

Nàng chính là tận mắt chứng kiến quá trình Lâm Di Nhiên từ võ công, đến đột nhiên lĩnh ngộ, biến thành lợi hại như .

 

Nếu nàng nhanh chân tiểu sư phụ của Lâm Di Nhiên , đời sợ là ngay cả cái phận đồ cho thẩm thẩm cũng tới lượt.

 

“Thẩm thẩm, con cũng học tập .....”

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa múp míp của Tiêu Lăng Huệ cũng lắc lư theo: “Con cũng học theo thẩm thẩm....”

 

“Được ....” Lâm Di Nhiên gật gật đầu:

 

“Ham học là chuyện , học thì nỗ lực.”

 

Ba tiểu gia hỏa mím môi, thập phần nghiêm túc gật gật đầu.

 

Lâm Di Nhiên xoa xoa cái đầu nhỏ của Tiêu Lăng Huệ, đầu về phía ngoài thành.

 

Hầy!

 

Nước mưa rơi thật đúng là thú vị.

 

Nàng lầu cổng thành, nơi cách cửa thành đến hai mươi mét, đang mưa như trút nước.

 

18 viên đạn mưa thật đúng là b.ắ.n uổng phí, mưa rơi thật sự lớn.

 

Chỉ là đường phân cách mưa rơi thật sự quá rõ ràng a.

 

Cảm giác giống như là tiên nhân thiết lập kết giới ở nơi cách ngoài thành Võ Nghĩa hai mươi mét .

 

Bên u ám mưa to, bên ánh nắng ch.ói chang phổ chiếu, loại cảm giác quỷ dị khó tả.

 

“Trời ơi!” Tiêu Lăng Yến che miệng cảm thán một tiếng:

 

“Mưa thật lớn, con đều thể cảm giác gió thổi tới mang theo nước ướt át.”

 

Nàng vẫn là đầu tiên thấy thời tiết phân chia rõ ràng như .

 

“Oa ~~” Mã Đông Anh khiếp sợ trừng lớn mắt, nâng tay chỉ về hướng Tây Bắc:

 

“Mọi mau kìa, là con đường thần tiên bảy màu....”

 

Lâm Di Nhiên sửng sốt một chút, đầu sang.

 

Chỉ thấy hướng Tây Bắc xuất hiện mấy đạo cầu vồng.

 

Tiêu Lăng Huệ nhỏ xíu, thấy nhiều con đường thần tiên bảy màu như , hưng phấn “oa oa” ngừng.

 

Lúc , bá tánh xách thùng từ trong thành chạy hứng nước, cũng thấy con đường thần tiên bảy màu treo bầu trời.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-563-cau-vong-ruc-ro-than-tich-ben-ngoai-cong-thanh.html.]

Bá tánh kích động phịch một cái quỳ mặt đất, hướng về phía cầu vồng đầy trời dập đầu loảng xoảng:

 

“A a a, Thần Vương hiển linh ...”

 

“Cảm tạ Thần Vương, Thần Vương vạn tuế a....”

 

“......”

 

Theo mưa rơi càng lúc càng lớn, cầu vồng bầu trời cách cửa thành Võ Nghĩa hơn 20 mét cũng càng ngày càng nhiều.

 

Từng đạo cầu vồng nối liền thành Võ Nghĩa và vùng đất đang mưa , rực rỡ đến mức giống như nhân gian.

 

Đừng bá tánh thành Võ Nghĩa khiếp sợ, Tiêu gia chạy tới đó cũng tập thể khiếp sợ đến choáng váng.

 

Tiêu Vân Hạo và Tiêu Vân Trạm đáp xuống lầu cổng thành.

 

“Cái ” Tiêu Vân Hạo khiếp sợ một màn tráng lệ , ngôn ngữ giờ khắc đều vẻ tái nhợt.

 

Hắn mưa như trút nước cách đó xa, còn con đường thần tiên bảy màu đầy trời, cùng với bá tánh kích động quỳ đầy cửa thành, trái tim đang treo lên rốt cuộc cũng buông xuống.

 

Mảng lớn mây đen đột nhiên rời khỏi thành Võ Nghĩa, suýt chút nữa sầu c.h.ế.t.

 

Một hai cầu mưa thất bại, thật đúng là còn mặt mũi gặp tứ nữa.

 

Cũng may mưa vẫn rơi trong phạm vi thành Võ Nghĩa.

 

Mưa to như , sông ngòi lớn nhỏ và giếng nước ở thành Võ Nghĩa, nhanh sẽ rót đầy.

 

Còn chính là con đường thần tiên bảy màu đầy trời , quả thực quá hợp tình hợp cảnh.

 

Tiêu Vân Hạo ngậm miệng , ngẩng đầu đầy mắt hưng phấn mỹ cảnh bầu trời.

 

Tiêu Vân Trạm quanh bốn phía, khóe miệng nhếch lên.

 

Vạn hạnh, hết thảy đều vặn .

 

Một màn tráng lệ như , sợ là khó gặp .

 

Mọi tất cả đều ngửa đầu con đường thần tiên bảy màu càng ngày càng nhiều trung, trong ánh mắt tràn đầy thành kính....

 

.......

 

“Thật là vô lý!”

 

“Đại Lương Quốc đây là tuyên chiến!!”

 

Nữ đế thư tín tám trăm dặm khẩn cấp do Đại tướng quân Tùng Sùng Khâu trấn thủ Tân Nguyệt Thành gửi tới, tức giận đến mức răng hàm nghiến ken két.

 

ngờ tới, Đại Lương Quốc cư nhiên thể đ.á.n.h một ván cờ lớn như .

 

Dùng mạng của một t.ử sĩ, đổi tính mạng của Vu Mã Bốc Quan quan trọng nhất Tây Lương Quốc bà .

 

Sao bà nghĩ tới do Đại Lương Quốc phái tới chứ.

 

Tên ăn mày điên giả điên giả dại, cư nhiên lừa gạt cả bà và Vu Mã Bốc Quan.

 

Liều lượng mê d.ư.ợ.c lớn như , cư nhiên đều thể cho tên t.ử sĩ mất lý trí.

 

Đại Lương Quốc cư nhiên thể nhân vật như , là điều bà vạn ngờ tới.

 

Chuyện Vu Mã Bốc Quan g.i.ế.c nếu truyền ở Tây Lương Quốc, bà ít nhiều cũng sẽ bá quan truy hỏi oán trách.

 

 

Loading...