Nữ đế hít sâu một , nắm c.h.ặ.t thư tín khẩn cấp trong tay, lông mày nhíu c.h.ặ.t.
Chuyện , là bà cõng bá quan, tự hạ quyết định, bà cũng ăn với bá quan như thế nào.
Nói thì, bà là Nữ đế của Tây Lương Quốc, nhưng nhiều chuyện, bà cũng chủ .
Nữ quan cận mới tấn thăng của Nữ đế, sắc mặt tức giận đến trắng bệch của Nữ đế, nhịn chút lo lắng:
“Bệ hạ, là Đại Lương Quốc đ.á.n.h lén Tân Nguyệt Thành ?”
Bệ hạ Đại Lương Quốc tuyên chiến, nghĩ đến là Phạm Thiên Thành của Đại Lương Quốc khi hạn hán dịu , liền bắt đầu công đ.á.n.h Tân Nguyệt Thành .
Haizz, Tây Lương Quốc thật đúng là nhà dột còn gặp mưa đêm.
Tình hình hạn hán một chút cũng xoa dịu, hiện tại còn đ.á.n.h giặc.
Ồ, đúng , nơi duy nhất tình hình hạn hán chút xoa dịu chính là Tân Nguyệt Thành.
Tân Nguyệt Thành hưởng sái Phạm Thiên Thành của Đại Lương Quốc, chút nước mưa tưới nhuần.
Lúc nếu đ.á.n.h với Đại Lương Quốc, Tây Lương các nàng cũng phần thắng nào a.
Nữ đế hít sâu một , ngay cả một ánh mắt cũng cho nữ quan.
Bà nhíu mày thư tín bà vo thành một cục trong tay, trong lòng phiền toái vô cùng.
Chuyện Vu Mã Bốc Quan c.h.ế.t, bà giấu .
Chỉ cần của gia tộc Vu Mã chú ý tới Vu Mã Bốc Quan thấy , tùy tiện bói toán một chút sẽ xảy chuyện gì.
Đến lúc đó, bà sẽ động.
Tròng mắt Nữ đế đảo qua vài cái, lạnh giọng :
“Tuyên Tộc trưởng gia tộc Vu Mã, Vu Mã Toàn Đức!”
Bà cũng thể chờ c.h.ế.t, để gia tộc Vu Mã chất vấn bà .
Dù chuyện chỉ đồ của Trương thái y là Hoa Vệ Thanh, còn Vu Mã Bốc Quan cùng nữ quan cận của bà .
Những chuyện khác tất cả đều c.h.ế.t, mắt chỉ còn Hoa Vệ Thanh chuyện .
Nghĩ đến đây, lông mày Nữ đế nhíu :
“Khoan , tuyên Hoa Vệ Thanh ....”
Nữ quan định đáp một tiếng ngoài tuyên , liền Nữ đế đổi giọng.
“...... Dạ!” Nữ quan ngẩn Nữ đế một cái, nhanh nhẹn ngoài tuyên Nữ đế gặp.
Nữ đế nữ quan vội vàng rời khỏi Ngự Thư Phòng, thở dài một thật dài.
Bà nhíu mày mở thư tín vo thành một cục trong tay , quét một nữa.
Nhìn thấy nhiều cao thủ bà phái như tất cả đều c.h.ế.t, trong lòng bà nhịn một trận đau đớn.
Đây đều là cao thủ Tây Lương Quốc tỉ mỉ bồi dưỡng a.
Vốn tưởng rằng thể nhân cơ hội cho Đại Lương Quốc một đòn đau, ngờ đ.á.n.h diều hâu ngược để diều hâu mổ mắt.
Nữ đế căm hận c.ắ.n c.h.ặ.t răng hàm, một lát , bà vô lực tê liệt ngã long ỷ....
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-564-nu-de-noi-gian-tay-luong-lam-vao-the-bi.html.]
Tây Lương Quốc hiện tại đang ở tình cảnh thù trong giặc ngoài, hạn hán dẫn đến Tây Lương Quốc dân chúng lầm than.
Nếu lúc phát động chiến tranh, văn võ bá quan Tây Lương Quốc khẳng định thể đồng ý.
Trong lòng Nữ đế gọi là sầu a.
Ngay lúc , thanh âm thanh thúy của nữ quan vang lên bên ngoài Ngự Thư Phòng:
“Bệ hạ, Hoa đại nhân đến .”
“..... Vào !” Mí mắt Nữ đế nhấc, lập tức thẳng lưng, đoan trang long ỷ.
Chỉ “kẽo kẹt” một tiếng, nữ quan mở cửa Ngự Thư Phòng .
Hoa Vệ Thanh sải bước Ngự Thư Phòng, quỳ một gối xuống:
“Vi thần Hoa Vệ Thanh, khấu kiến bệ hạ....”
Nữ đế liếc nữ quan ở cửa, phất phất tay với nàng .
Nữ quan mới tấn thăng đối với chuyện nữ quan răng sún ngoài đó gì cả, bà cũng để nữ quan .
Nữ quan thấy động tác của Nữ đế, lập tức lui về phía rời khỏi Ngự Thư Phòng, thuận tay đóng cửa phòng .
Lông mày Hoa Vệ Thanh nhẹ nhàng nhíu một cái, xốc mí mắt lên về phía Nữ đế.
Ánh mắt Nữ đế băng lãnh về phía Hoa Vệ Thanh:
“Hoa thái y, ngươi còn nhớ rõ Vu Mã Bốc Quan Tân Nguyệt Thành gì ?”
“Vu Mã Bốc Quan nhiều ngày như , trẫm nhất thời nhớ bọn họ cái gì .”
Hoa Vệ Thanh sửng sốt, ánh mắt băng lãnh của Nữ đế, trong lòng run lên.
Nữ đế đột nhiên hỏi tới chuyện , là ý gì?
Vu Mã Bốc Quan cái gì, Nữ đế rõ ràng hơn ?
Nữ đế còn cố ý bà nhớ .
Chuyện Nữ đế đều nhớ , dám nhớ .
Hoa Vệ Thanh rũ mắt xuống, chờ khi nữa xốc mí mắt lên, trong ánh mắt một mảnh mờ mịt:
“Hít ~~”
“Bệ hạ thứ tội, chuyện lâu như , vi thần thật nhớ rõ.”
“Mấy ngày vi thần nghiên cứu chế tạo một loại t.h.u.ố.c mới ạch t.h.u.ố.c gì nhỉ....”
Lông mày Hoa Vệ Thanh nhíu c.h.ặ.t, nâng tay gãi gãi đầu:
“Chậc! Nhìn cái đầu óc của vi thần xem, trí nhớ thật sự kém.....”
“Vi thần gần đây tự thử t.h.u.ố.c, cho đầu óc chút mơ mơ màng màng, chuyện chân xảy , chân liền quên gần hết....”
Hoa Vệ Thanh bất đắc dĩ Nữ đế, chắp tay thỉnh tội với bà :
“Haizz, vi thần tội, chuyện quan trọng như đều quên mất, còn xin bệ hạ tha thứ cho cái tội nhớ rõ của vi thần a.....”