Nữ quan thấy Nữ đế ở cửa Ngự Thư Phòng, mày nhíu c.h.ặ.t, vội vàng quỳ xuống:
“Khởi bẩm bệ hạ, tộc trưởng gia tộc Vu Mã là Vu Mã Toàn Đức năm ngày cũng rời khỏi Kinh thành.”
“Đi !?” Trong lòng Nữ đế hoảng hốt, vẻ cấp thiết hỏi.
“Đi Tân Nguyệt Thành .”
“Cái gì!!?” Nữ đế khiếp sợ trừng lớn mắt, thể nhịn lay động hai cái.
Bà bố trí nửa ngày, kết quả gia tộc Vu Mã sớm rời khỏi Kinh thành .
Bà nên đoán , gia tộc Vu Mã khẳng định biện pháp đặc thù sự sống c.h.ế.t của Vu Mã Triều Phú.
Bà chỉ là ngờ tới, gia tộc Vu Mã cư nhiên ngay cả một tiếng cũng với bà , liền trực tiếp rời khỏi Kinh thành.
Lần xong ......
Người gia tộc Vu Mã Tân Nguyệt Thành, chuyện bà sai còn thể giấu ?
Chuyện nếu thành công, cả Tây Lương Quốc đều bà một câu .
chuyện đó thất bại , bà chính là trăm miệng cũng bào chữa ....
“Bệ hạ!” Nữ quan Nữ đế thể lay động sắc mặt trắng bệch, vội vàng dậy tiến lên nâng cánh tay Nữ đế:
“Bệ hạ cẩn thận long thể a.....”
Nữ quan đầu đầy sương mù Nữ đế, nàng thật sự nghĩ , nhà Vu Mã Tân Nguyệt Thành, vì Nữ đế kích động như thế.
Nữ đế căn bản là thấy lời nữ quan , trong đầu bà là chuyện gia tộc Vu Mã khi phát hiện nguyên nhân cái c.h.ế.t của Vu Mã Triều Phú, sẽ bức bà thoái vị.....
Người gia tộc Vu Mã ở Tây Lương Quốc so với Nữ đế bà còn quyền lên tiếng hơn a....
Nữ đế hít sâu mấy , mới miễn cưỡng định tâm thần:
“Mau , gọi Phiêu Kỵ Đại Tướng Quân Thạch Cường tới đây.....”
Nữ quan dáng vẻ nôn nóng của Nữ đế, vội vàng đáp: “Dạ....”
Một lát , Phiêu Kỵ Đại Tướng Quân Thạch Cường theo nữ quan vội vàng chạy tới Ngự Thư Phòng.
Nữ đế một giữ Thạch Cường trong Ngự Thư Phòng....
Nữ quan ở cửa Ngự Thư Phòng canh giữ một khắc đồng hồ , Thạch Cường vẻ mặt ngưng trọng bước nhanh rời khỏi Ngự Thư Phòng.
Cùng ngày, Thạch Cường cầm binh phù Nữ đế đưa, suất lĩnh 3 vạn đại quân, thẳng đến Tân Nguyệt Thành....
........
“Ui da ~~ Ối chao ~~”
“Hít ~”
Trịnh Thế Kỳ sấp giường, vết thương m.ô.n.g đau đến mức nhe răng trợn mắt.
“Ối giời ơi ~~ Cứu mạng a ~~”
“Mau tới a.....”
Trịnh Thế Kỳ đầy mặt kinh hoảng quanh bốn phía một vòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-566-vu-ma-gia-toc-roi-kinh-trinh-the-ky-tinh-mong.html.]
Hắn hiện tại cả một loại cảm giác như lọt trong sương mù.
Lông mày Trịnh Thế Kỳ nhíu c.h.ặ.t.
Hắn tưởng đang ở trong mộng, nhưng đau đớn m.ô.n.g chân thực tồn tại như .
Làm cho coi hết thảy chuyện là mơ cũng .
Trong đầu Trịnh Thế Kỳ nhớ tới từng màn quỷ dị thấy đó, dọa cho lông tóc dựng cả lên.
“Phu ~~ nhân ~~”
Trịnh Thế Kỳ l.i.ế.m l.i.ế.m môi, run giọng gọi một câu.
Trong phòng trống rỗng, căn bản là đáp .
Trịnh Thế Kỳ đưa đám một khuôn mặt:
“Phu nhân a ~~”
Xong , quỷ quái ăn thịt phu nhân của , tiếp theo liền đến lượt a.
Quả nhiên loạn thế xuất yêu ma, hạn hán hơn nửa năm, quỷ quái đều nhịn tác quái .
Trịnh Thế Kỳ nghĩ đến đây, nước mắt lập tức khống chế rơi xuống.
Vừa mơ hồ còn tiếng sấm chớp rền vang, càng thêm chứng thực sự thật quỷ quái đang tác quái.
“Khóc , ngày tháng lành cái gì mà , đồ xui xẻo!”
Trịnh lão phu nhân hùng hổ trở về, bước phòng liền tiếng Trịnh Thế Kỳ quỷ sói gào, tâm tình đang lập tức giảm một nửa.
Trịnh Thế Kỳ đang thương tâm, đột nhiên thanh âm của Ôn Thanh Muội, trực tiếp ngẩn .
Hắn run rẩy ngẩng đầu về phía cửa, đôi mắt nước mắt nhòe, mơ hồ thấy cửa một mụ đàn bà.
Trịnh Thế Kỳ vội vàng nâng tay hoảng loạn lau nước mắt, nữa cẩn thận về phía cửa.
Sau khi rõ ràng ở cửa xác thực là Ôn Thanh Muội, Trịnh Thế Kỳ bĩu môi, mang theo tiếng nức nở hô:
“Phu nhân ~~~ nàng quỷ quái ăn thịt a, huhu.....”
“Phu nhân, mau tới đỡ , chúng mau chạy....”
Ôn Thanh Muội cái dạng tiền đồ của Trịnh Thế Kỳ, cạn lời trợn trắng mắt.
Bà lúc coi như là mù mắt , mới coi trọng cái đồ vô dụng .
Mấy đứa nhỏ nhà họ Mã còn trầm hơn .
“Chạy cái rắm mà chạy, cứ cái m.ô.n.g nát của ông, ông chạy .”
Ôn Thanh Muội ghét bỏ Trịnh Thế Kỳ, sải bước trong phòng.
Bà đến cái sập đối diện giường, đặt m.ô.n.g xuống, ngước mắt liếc vết thương m.ô.n.g Trịnh Thế Kỳ, khóe môi nhếch:
“ cho ông , hiện tại d.ư.ợ.c liệu thiếu thốn, ông thành thật đó cho , bớt giở trò.”
“Vết thương mà nứt nữa, ông cứ đó mà chịu trận , t.h.u.ố.c cho ông lãng phí .....”