Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 570: Bàn Bạc Công Chiếm Đông Môn, Đề Cử Cặp Đôi Hoàn Cảnh

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:48:13
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trịnh Thế Kỳ khiếp sợ Ôn Thanh Muội: “Phản phản thiên , ngươi ”

 

Ôn Thanh Muội nhấc tay lên, dọa Trịnh Thế Kỳ trong nháy mắt ngậm miệng :

 

“Còn để thấy tiếng ông quỷ sói gào, lão nương một tát đ.á.n.h c.h.ế.t ông.”

 

Nói xong, Ôn Thanh Muội liếc xéo Trịnh Thế Kỳ một cái.

 

Một phen xốc chăn của Trịnh Thế Kỳ lên, ôm lấy chăn tới cái sập bên cạnh giường.

 

Cả buổi sáng nay bà theo chạy tới chạy lui, hai cái chân đều chạy đến nhỏ .

 

Rốt cuộc vẫn là tố chất thể quá kém, còn cần rèn luyện thật một chút.

 

Ôn Thanh Muội dời cái bàn sập xuống đất, quấn chăn lên sập nhắm mắt .

 

Trịnh Thế Kỳ dám tin Ôn Thanh Muội quấn chăn ngủ sập, trong ánh mắt tràn đầy cam lòng.

 

Vừa nghĩ tới đều cùng chung một phòng với Ôn Thanh Muội như , trong nháy mắt loại cảm giác sống bằng c.h.ế.t.

 

Hắn trải qua hơn nửa đời sung sướng, đến trung niên cư nhiên tao ngộ biến cố to lớn như thế, điều cho thể chấp nhận a.....

 

Nghĩ đến đây, nước mắt Trịnh Thế Kỳ trong nháy mắt trào , che mặt vùi trong gối, hăng hái mà lên.

 

Cố tình còn dám tiếng, cái tát của mụ đàn bà c.h.ế.t tiệt thật sự là quá đau.....

 

Ngày tháng khi nào mới là đầu a....

 

.......

 

“Thành Võ Nghĩa liền giao cho Vạn bá phụ phụ trách.”

 

Tiêu Vân Trạm ở vị trí đầu não, ánh mắt rơi Vạn Viễn Đông.

 

Bọn họ ở thành Võ Nghĩa chỉnh đốn ba ngày, bá tánh thành Thạch Tuyền hồi phục , sinh hoạt dần dần quỹ đạo.

 

Cũng là lúc nên công đ.á.n.h Đông Môn Thành .

 

Vạn Viễn Đông từ chỗ lên, chắp tay hành lễ với Tiêu Vân Trạm:

 

“Thần tuân chỉ!”

 

Trong lòng Vạn Viễn Đông sớm coi Tiêu Vân Trạm là hoàng thượng .

 

Vĩnh Xương Vương do Thần Vương khâm điểm Trường thọ mãi mãi hưng thịnh, nhận mệnh từ trời!

 

Vậy tất nhiên là hoàng thượng thể nghi ngờ.

 

Tiêu Vân Trạm gật gật đầu, ánh mắt dời đến Mã Hi Minh:

 

“Mã Hi Minh cũng ở thành Võ Nghĩa.”

 

Tố chất thể Mã gia đều , vẫn là dưỡng cho hãy dùng.

 

“Thảo dân tuân chỉ!” Mã Hi Minh chút do dự đáp ứng.

 

Mấy ngày nay ông kiến thức thực lực k.h.ủ.n.g b.ố của Thiên Thần Quân, ông theo chính là tồn tại kéo chân .

 

Có thể để ông theo Vạn Viễn Đông cùng quản lý thành Võ Nghĩa, đây thể nghi ngờ là an bài nhất.

 

Tố chất thể của Thiên Thần Quân đều quá , ông dẫn nhà dưỡng thể cho thật , đường mới thể xa hơn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-570-ban-bac-cong-chiem-dong-mon-de-cu-cap-doi-hoan-canh.html.]

Ánh mắt Tiêu Vân Trạm rơi xuống Diêu Hải.

 

Khóe miệng Diêu Hải xụ xuống, đáng thương hề hề Tiêu Vân Trạm.

 

Ông cũng thành Võ Nghĩa a.

 

Ông theo Thiên Thần Quân cùng công đ.á.n.h Kinh thành.

 

Tiêu Vân Trạm nhếch khóe môi, ánh mắt từ Diêu Hải dời .

 

Hắn nghiêng đầu thoáng qua Lâm Di Nhiên, thản nhiên :

 

“Sáng mai, xuất phát công đ.á.n.h Đông Môn Thành.”

 

Lâm Di Nhiên gật gật đầu:

 

“Hai nhóm nhân mã Lương Vũ Đế phái tới đuổi bắt đại ca, hẳn là chạy về hướng Kinh thành .”

 

“Lúc , Đông Môn Thành và Quảng Phong Thành hẳn là đều nào trấn thủ, chúng một tiếng trống tinh thần hăng hái thêm, trực tiếp bắt lấy hai tòa thành.”

 

“Không sai.” Tiêu Vân Trạm gật đầu, đầu về phía :

 

“Đều trở về chuẩn một chút, sáng mai giờ Mẹo đúng giờ xuất phát!”

 

“Vâng!” Mọi thần sắc nghiêm túc gật gật đầu, nhao nhao dậy rời khỏi đại sảnh.

 

Tiêu Vân Trạm rời xong, nhíu mày về phía Lâm Di Nhiên:

 

“Nhiên Nhiên, Đông Môn Thành đến lúc đó để ai quản lý?”

 

Thế mới đ.á.n.h thiên hạ dễ thủ thiên hạ khó a.

 

Dọc đường an bài quan viên trấn thủ các thành, cũng đủ hói đầu.

 

Tri phủ thể quản lý một thành, ai cũng thể đảm nhiệm.

 

Nhân tài trong tay thể quản lý một thành, tìm mấy .

 

Hắn để Lâm Trường Thọ quản lý Đông Môn Thành, chỉ là Lâm Trường Thọ là của Lâm Di Nhiên, tiện vượt quyền an bài.

 

Lâm Di Nhiên nhướng mày Tiêu Vân Trạm một cái.

 

Tên , Đông Môn Thành còn đ.á.n.h hạ nóng lòng xác nhận nhân viên quản lý như , tý ở trong lời a.

 

Lâm Di Nhiên ánh mắt vẻ trốn tránh của Tiêu Vân Trạm, nhếch môi thản nhiên :

 

“Chờ Trịnh bá phụ dưỡng vết thương, để ông và Trịnh bá mẫu cùng quản lý, ngược cũng tệ.”

 

Mấy ngày nay, nàng thấy Ôn Thanh Muội trị Trịnh Thế Kỳ đến phục tùng ngoan ngoãn.

 

Ôn Thanh Muội cũng mới hơn bốn mươi tuổi, đúng là độ tuổi xông pha, dã tâm trong mắt một chút cũng kìm nén.

 

Tiêu Vân Trạm khiếp sợ về phía Lâm Di Nhiên, gò má nhịn co giật hai cái:

 

“Trịnh Thế Kỳ sợ là quá thỏa đáng .”

 

Không coi thường năng lực của Trịnh Thế Kỳ.

 

Trịnh Thế Kỳ thể vị trí Binh bộ thị lang, vẫn là chút năng lực.

 

Chỉ là, tâm tư hoa hoa quá nhiều, để một quản lý một thành, sợ là rối tinh rối mù.

 

 

Loading...