Lâm Di Nhiên nghiêng đầu Tiêu Vân Hạo:
“Bọn họ xin viện binh mà mang hết thủ hạ theo ? Có bệnh .”
“Lầu cổng thành trống trải thế , liệu trá ?”
Trận đ.á.n.h khiến Lâm Di Nhiên cũng hồ đồ .
Trước đó ở thành Vũ Nghĩa nàng và Tiêu Vân Trạm đoán già đoán non nửa ngày, kết quả thành Vũ Nghĩa trực tiếp đầu hàng.
Bây giờ Đông Môn Thành cũng cái trò , điểm duy nhất khác biệt là cổng thành Đông Môn Thành vẫn đang đóng.
Tiêu Vân Hạo lông mày khẽ nhíu:
“Đại quân dừng cách cổng thành một dặm, dùng máy b.ắ.n đá ném vài cục đá qua xem tình hình.”
Lâm Di Nhiên gật đầu: “Ta thấy , ném đá dò đường.”
Lúc , Lâm Trường Thọ đang thám thính tình hình địch lon ton chạy về:
“Báo!!!”
Ánh mắt ba Lâm Di Nhiên đồng loạt về phía Lâm Trường Thọ.
Lâm Trường Thọ mím môi: “Cổng thành Đông Môn Thành đóng c.h.ặ.t, lầu cổng thành hiện tại 30 tên lính, vẫn đang ngừng tăng lên.”
“Có điều”
Lâm Trường Thọ nhíu mày, tiếp:
“Thuộc hạ quan sát phát hiện, những tên lính đó trong tay đều cầm v.ũ k.h.í, chỉ là vây quanh lầu cổng thành về phía Thiên Thần Quân.....”
Thực , tới gần phát hiện, trong ánh mắt những tên lính đó tràn đầy sự khát khao và mong chờ đối với Thiên Thần Quân.
đây chỉ là cảm xúc cá nhân thấy, thể coi là kết quả báo cho chủ soái, tránh ảnh hưởng đến phán đoán của chủ soái.
“Được, tiếp tục thám thính!”
Lâm Di Nhiên gật đầu, cầm ống nhòm về phía cổng thành nữa.
Quả nhiên, lầu cổng thành vẫn đang ngừng tăng lên.
Tiêu Vân Trạm kẹp bụng ngựa một cái, dẫn theo đại bộ đội tiếp tục về phía ....
“Dừng!”
Ở nơi cách cổng thành Đông Môn Thành một dặm, Tiêu Vân Trạm giơ tay hiệu đại bộ đội dừng .
Tiêu Vân Hạo lập tức nhảy xuống lưng ngựa, dẫn theo hai đội binh lính bố trí máy b.ắ.n đá.
Tiêu Vân Siêu thì dẫn theo mấy trăm núi bên cạnh khuân đá.
Diêu Hải phu nhân đang trong xe tam bính t.ử, lông mày nhíu .
Diêu lão phu nhân tay trái tay ôm Tiêu Lăng Huệ và Tiêu Lăng Yến, ngẩng đầu vặn thấy ánh mắt của Diêu Hải.
Trong chốc lát, mặt Diêu lão phu nhân trắng bệch.
Hỏng !
Suốt dọc đường , bà chỉ mải mê với niềm vui trùng phùng cùng con gái, còn niềm vui trêu đùa cháu ngoại, quên mất nhà đẻ của bà cũng đang ở trong Đông Môn Thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-577-danh-toi-cua-nha-roi.html.]
Chuyện nàyDiêu lão phu nhân liếc những binh lính đang chuẩn chiến đấu, vẻ mặt đầy u sầu về phía Diêu Hải.
Chuyện đây, đại chiến sắp nổ , nhà của bà.....
Diêu Hải lắc đầu với phu nhân.
Ông tự nhiên sự giằng xé và nỡ trong mắt phu nhân.
mà, lúc chỉ thể đại nghĩa diệt thôi.
Tiêu gia thể đón những thông gia như bọn họ ngoài, coi như là tận tình tận nghĩa với bọn họ .
Cũng thể trông cậy Tiêu gia lo liệu cho tất cả .
Thực sự nếu tính như , cả Đại Lương Quốc đều là thông gia với , trận cũng chẳng cần đ.á.n.h nữa.
Diêu lão phu nhân mím môi, run rẩy cụp mắt xuống, hai hàng nước mắt trong nháy mắt lăn dài má.
Đây đều là mệnh .
Chỉ mong nhà đẻ của bà thể thông minh một chút, tìm một chỗ giấu hậu bối , đừng ào ào xông lên đ.á.n.h trận là .
Dư gia thể giữ một mụn con cái, Dư thị nhất tộc vẫn còn thể vực dậy.
“Bà ngoại, bà !?”
Tiêu Lăng Yến nước mắt rơi mu bàn tay thương của , nghi hoặc về phía Diêu lão phu nhân hiền từ.
Diêu Văn Hồng thấy tiếng của Tiêu Lăng Yến, cau mày nhảy xuống lưng ngựa, tới bên cạnh xe tam bính t.ử:
“Mẹ, , chỗ nào thoải mái ?”
Nàng để cha ở thành Vũ Nghĩa, đừng theo đại bộ đội ngoài.
Sức khỏe của họ quá kém, cần tĩnh dưỡng cho , nhưng cha nàng , cứ nằng nặc đòi theo.
Chuyện nếu xe tam bính t.ử chở nàng, để nàng theo cha cùng cưỡi ngựa, thì thể nàng còn chịu nổi.
Diêu lão phu nhân nhếch môi cố nặn một nụ :
“Không , là do kích động thôi, con việc của con , đừng vì mà lỡ chính sự của các con....”
Diêu lão phu nhân thực sự nổi, chỉ thể ngừng thúc giục Diêu Văn Hồng mau :
“Mau , sắp phảikhaichiến , mau chuẩn ....”
“Vâng.....” Diêu Văn Hồng nghi hoặc Diêu lão phu nhân một cái, đầu hai bước, trong lòng nàng bỗng thót một cái.
Đông Môn Thành!!!
Nàngnhà ngoại nàng ở ngay Đông Môn Thành.
Chuyện nàyhaizz!
Diêu Văn Hồng các binh sĩ đang chuẩn chiến đấu, hít sâu một , sải bước về phía đội ngũ nữ binh.
Nàng cũng còn cách nào, đ.á.n.h tới cửa , thể vì nhà ngoại nàng, mà dừng cuộc chiến tranh .
Trừ khi nhà ngoại nàng thể khiến Đông Môn Thành từ bỏ kháng cự.....