Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 605: Đưa Gia Quyến Bạch Phủ Vào Cung
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:49:13
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Di Nhiên ngẩng đầu Tiêu Vân Trạm, tán thưởng gật đầu,
“Chiến bào của cũng vặn, trông khí chất của một tướng quân, vô cùng tuấn tú.”
Thành Quảng Phong quả nhiên là nơi giàu , họ mới chiếm thành, ngày hôm thương hộ mang đến cho họ bộ chiến bào gia đình màu đỏ .
Thật sự là chu đáo, ngay cả thợ thêu cũng gửi đến, chỗ nào thì sửa là .
Sau khi thành Quảng Phong định, trong nhà họ Tiêu bàn bạc, quyết định đều mặc chiến bào nghênh chiến Lương Vũ Đế.
Lúc , tất cả trong nhà họ Tiêu đều đang ở trong phòng chiến bào.
Vành tai Tiêu Vân Trạm đỏ lên, cúi đầu khẽ.
Hắn mái tóc dài của Lâm Di Nhiên b.úi cao, chỉ dùng dải lụa đỏ buộc , trông đơn giản gọn gàng.
Nhưnghình như thiếu chút gì đó.
Tiêu Vân Trạm xoa xoa cây trâm ngọc phượng hoàng màu xanh biếc trong tay.
Đây là cây trâm do chính vẽ kiểu, chọn ngọc , đêm đêm mài giũa mà thành.
“Nàngtóc-” Tiêu Vân Trạm chằm chằm mái tóc b.úi cao của Lâm Di Nhiên.
“Tóc ?” Lâm Di Nhiên giơ tay sờ b.úi tóc đỉnh đầu.
“Buộc , giúp nàng một chút.”
Tiêu Vân Trạm quyết tâm, dũng cảm câu .
Hắn bước đến mặt Lâm Di Nhiên, trực tiếp đưa tay sửa dải lụa b.úi tóc của nàng.
Lâm Di Nhiên l.ồ.ng n.g.ự.c đang chắn mắt , tiếng tim đập như trống của Tiêu Vân Trạm, nhịp tim của nàng dường như cũng nhanh hơn một nhịp.
Nàng ngẩng mí mắt lên liền thấy yết hầu nhô cổ Tiêu Vân Trạm, lên nữa là khuôn mặt góc cạnh mà mềm mại của .
Mấy tháng nay, hình như nàng cao lên ít, trán đến cằm của Tiêu Vân Trạm .
Tiêu Vân Trạm cảm nhận ánh mắt của Lâm Di Nhiên đang chằm chằm yết hầu của , cả bất giác khẽ run lên.
Bàn tay đang sửa dải lụa cho Lâm Di Nhiên của run đến mức suýt nữa cầm nổi cây trâm ngọc bích.
Tiêu Vân Trạm từ từ hít một thật sâu, yết hầu bất giác chuyển động một cái, cuối cùng cũng cắm cây trâm b.úi tóc của Lâm Di Nhiên.
Lâm Di Nhiên yết hầu chuyển động của Tiêu Vân Trạm, má ửng hồng.
Cái nàysao cảm giác chút mờ ám.
“Nhiên Nhiên, để nương xem con mặc....”
Tiêu lão phu nhân xong chiến bào, như một cơn gió xông sân của Lâm Di Nhiên.
“Ây da” Tiêu lão phu nhân sảng khoái bước sân, ngẩng mắt lên liền thấy đôi vợ chồng trẻ đang ôm .
Bà mắt sáng lên, khóe miệng kéo đến tận mang tai.
Bà đến đúng lúc .
“C.h.ế.t , đâytóc quên chải....”
Tiêu lão phu nhân bước sân, liền một vòng, “vút” một tiếng biến mất ở cổng sân.
Lâm Di Nhiên thấy tiếng của Tiêu lão phu nhân đầu , cổng sân còn bóng dáng của Tiêu lão phu nhân nữa.
Tiêu Vân Trạm vội vàng lùi một bước, mặt đỏ bừng cổng sân.
Phòng khách lập tức rơi sự im lặng kỳ quái....
......
Kim Loan Điện“Lũ phế vật các ngươi!”
Lương Vũ Đế bệ ngai vàng, tức giận mắng c.h.ử.i đám của Binh bộ,
“Mười vạn binh lính cũng vây khốn nghịch tặc nhà họ Tiêu, mà để chúng chiếm thành Quảng Phong.”
“Trẫm cần lũ phế vật các ngươi để gì!!”
Sao ông thể sốt ruột, nghịch tặc mà từ lúc nào đ.á.n.h đến ngay mắt ông .
Không mới đ.á.n.h đến Đông Môn Thành , chuyện thành Quảng Phong thất thủ rốt cuộc là thế nào.
Mười vạn đại quân còn chạm mặt nghịch tặc tổn thất bảy vạn.
Lương Vũ Đế đôi mắt phun lửa đám quần thần đang quỳ điện, hận thể lôi hết bọn họ c.h.é.m.
Binh bộ Thượng thư Ngô Phong lớn tuổi, run rẩy nghiêng đầu liếc Bạch Hồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-605-dua-gia-quyen-bach-phu-vao-cung.html.]
Bộ râu bạc trắng của ông run lên hai cái, hít một thật sâu, dập đầu ,
“Hoàng thượng bớt giận, hiện nay phản quân sắp đ.á.n.h đến kinh thành, nên sớm sắp xếp, triệu tập đại quân trấn thủ kinh thành.”
“Có Bạch tướng quân trấn giữ kinh thành, lượng phản quân cũng bản lĩnh đ.á.n.h .”
Ánh mắt của Lương Vũ Đế và các đại thần lập tức đổ dồn về phía Bạch Hồng.
Bạch Hồng nhíu mày, vội vàng ,
“Ngô Thượng thư thì nhẹ nhàng, một nửa xuống mồ, lấy gì để chống ba mươi vạn phản quân.”
“Huống hồ vốn hòa hợp với nhà họ Tiêu, nhà họ Tiêu thấy trấn giữ kinh thành, chẳng sẽ đ.á.n.h đến c.h.ế.t .”
“... Lời của Bạch tướng quân sai .” Ngô Phong cứng rắn tiếp,
“Uy danh của Bạch tướng quân, trong quân đội ai mà sợ, Tiêu Vân Trạm tự nhiên cũng ngoại lệ.”
“Hiện nay Binh bộ còn ai để dùng, chẳng lẽ Bạch tướng quân vì Đại Lương quốc mà cống hiến ?”
Ngô Phong xong những lời , áo trong của ông ướt đẫm.
Năm ngoái ông cáo lão về quê, chỉ là hai đứa con trai trong nhà đồng ý, nên mới trì hoãn .
Thật là hối hận muộn màng....
Lương Vũ Đế lời của Ngô Phong, ánh mắt lạnh lùng Bạch Hồng.
Chẳng lẽ Bạch Hồng cấu kết với nghịch tặc nhà họ Tiêu?
“Người , còn tưởng Ngô đại nhân là chủ t.ử của đấy.”
Bạch Hồng liếc mắt Ngô Phong, trong lòng lạnh một tiếng.
Ông chắp tay hành lễ với Lương Vũ Đế,
“Lòng trung thành của thần, hoàng thượng rõ nhất, cần thần dẫn binh , tự nhiên là theo sự sắp xếp của hoàng thượng.”
Binh bộ để dùng là thật, ai bảo triều đình nay đều xem thường võ tướng.
Ngô Phong những lời đại nghịch bất đạo của Bạch Hồng, sợ đến mức trán đẫm mồ hôi.
Chưa kịp ông phản bác, Lương Vũ Đế lên tiếng .
“Trẫm đương nhiên tin tưởng lòng trung thành của Bạch ái khanh.”
Lương Vũ Đế sâu Bạch Hồng,
“Trẫm từ các nơi điều về hai mươi vạn đại quân, sẽ do Bạch ái khanh dẫn dắt hai mươi vạn đại quân, tiêu diệt nghịch tặc nhà họ Tiêu.”
“Thần tuân chỉ!”
“Để Bạch ái khanh còn nỗi lo về , gia quyến của Bạch phủ lập tức đưa cung.”
Lương Vũ Đế chằm chằm Bạch Hồng, “Trẫm sẽ phái bảo vệ gia quyến Bạch phủ thật .”
Có bài học từ nhà họ Tiêu, ông nắm gia quyến của võ tướng trong tay, trong lòng thực sự yên.
“.....” Bạch Hồng mặt chút biểu cảm, trong lòng lạnh ngớt, “Tạ hoàng thượng quan tâm.”
Một rắn c.ắ.n, mười năm sợ dây thừng, Lương Vũ Đế đây là sợ .
Các quan văn võ đều ngẩn , khẽ nghiêng đầu .
Có thể lăn lộn đến mức quỳ Kim Loan Điện thượng triều, ai mà là cáo già ngàn năm, tâm tư của Lương Vũ Đế, quá rõ ràng .
Giờ phút , trong lòng họ càng thêm kiên định để con cháu theo con đường võ tướng.
Từ xưa đến nay, võ tướng đến chức cao, chẳng mấy ai kết cục .
Sau khi tan triều, Vũ Hóa Thiên dẫn một đám thị vệ theo Bạch Hồng, hùng hổ về phía tướng quân phủ.
Các quan đều tự giác nhường đường hai bên, đoàn của Bạch Hồng xa.
Hộ bộ Thượng thư Sài Nguyên Dụ ngẩng đầu trời, bất đắc dĩ thở dài một .
Lương Vũ Đế như thật sự nguội lạnh lòng của các đại thần.
Cả triều văn võ căn bản tìm nhà nào nhân khẩu đơn giản hơn nhà Bạch Hồng.
Trực tiếp giam lỏng trong tướng quân phủ, còn hơn là bắt cung, ít nhất ở phủ của còn tự tại.
Xem Lương Vũ Đế những chuyện gì.
Đại Lương quốcnguy !
Ngô Phong run rẩy bước khỏi Kim Loan Điện cuối cùng.