Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 608: Bạch Gia Xảy Ra Chuyện Lớn

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:49:16
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bạch Hồng ở cửa hang, tiếng bước chân ngày càng xa trong mật đạo, khóe miệng nở nụ nhẹ nhõm.

 

Ông im lặng ở cửa hang gần nửa canh giờ.

 

Ước chừng Vũ công công sắp phái đến thúc giục, ông mới dời tảng đá chặn cửa hang đến, cắm thẳng .

 

“Phù~”

 

Bạch Hồng thở một dài, “Nhìn thằng nhóc Vân Hạo nâng nhẹ nhàng, ngờ nặng thế .”

 

nặng một chút cũng , những đó lấy tảng đá lên, cũng mất ít thời gian.

 

Bạch Hồng xoay khỏi tấm bình phong, “xoạt” một tiếng rút một thanh kiếm sắc bén, tùy ý rạch vài nhát lên cánh tay.

 

Máu tươi lập tức chảy xuống theo cánh tay ông.

 

Bạch Hồng vung kiếm, trực tiếp luyện võ trong thư phòng.

 

Ông nhảy lên nhảy xuống, vung vẩy m.á.u khắp nơi, cầm đao rạch lung tung, miệng còn đổi giọng hét lớn,

 

“Tha cho gia đình , nếu sẽ lấy mạng ch.ó nhà họ Tiêu các ngươi....”

 

“Haha~~ Bạch Hồng cẩu tặc, ngươi cũng ngày hôm nay, gia đình ngươi, thì lấy mạng đây...”

 

“Chỉ bằng ngươi cũng xứng....”

 

“......”

 

Vũ công công ở cổng lớn đợi mãi, thấy Bạch tướng quân dẫn gia quyến , cuối cùng nhịn dẫn Bạch phủ.

 

Ông dẫn đến cổng sân thư phòng, thấy tiếng đ.á.n.h kịch liệt trong thư phòng.

 

Các lính canh ở cổng sân mở cửa, chuẩn xông cứu , thì thấy Vũ công công.

 

“Sao , bên trong xảy chuyện gì?”

 

Vũ công công nhíu mày, mặt đầy hoảng hốt về phía thư phòng.

 

Các lính canh thấy Vũ công công, bước chân dừng , “E là phản quân lẻn .”

 

“Nhanh, cứu .”

 

Lính canh cũng kịp nhiều với Vũ công công, lập tức xông về phía thư phòng.

 

“Phản quân đến!?” Vũ công công sốt ruột đến mức dậm chân, hét lên với đám đại nội thị vệ theo,

 

“Còn ngây đó gì, mau cứu Bạch lão tướng quân.”

 

“Nếu Bạch tướng quân xảy chuyện, các ngươi đều c.h.ế.t!!”

 

Các đại nội thị vệ , lập tức rút kiếm theo các lính canh xông .

 

Vũ công công tiếng kêu t.h.ả.m thiết và tiếng c.h.ử.i mắng trong thư phòng, sốt ruột đến run cả chân theo , xông về phía thư phòng.

 

“Rầm!”

 

Lính canh một cước đá văng cửa thư phòng, liếc mắt một cái thấy Bạch lão tướng quân đầy m.á.u, tóc tai bù xù đất.

 

“Tướng quân!”

 

Lính canh hoảng hốt xông , đỡ Bạch Hồng đầy m.á.u dậy.

 

Bạch Hồng run rẩy giơ tay, chỉ về phía tấm bình phong,

 

“Nhanh, mau cứu , mau !”

 

Các lính canh mấy dấu tay m.á.u tấm bình phong, đồng t.ử co dữ dội, lập tức cầm kiếm cẩn thận qua.

 

Lúc , Vũ công công cũng lảo đảo theo các đại nội thị vệ xông .

 

Nhìn thư phòng hỗn loạn, Vũ công công mắt tối sầm .

 

Xong !

 

Trời sập !

 

Bạch Hồng tuyệt đối thể c.h.ế.t.

 

Phòng tuyến cuối cùng của Đại Lương quốc mất , bọn họ đều xong đời.

 

Vũ công công run rẩy xông đến bên cạnh Bạch Hồng, hai đầu gối quỳ xuống, run rẩy ôm lấy cái đầu đầy m.á.u,

 

“BạchBạch lão tướng quân, là kẻ nào tay tàn độc với ngài!?”

 

Bạch Hồng run rẩy môi kịp , đại nội thị vệ xông từ tấm bình phong chạy ,

 

“Vũ công công, mật đạo.”

 

Vũ công công đồng t.ử co , mở miệng định , Bạch Hồng lên tiếng ,

 

“Có phản quân đào mật đạo , bắt cóc gia đình .”

 

“Mau đuổi theo, nhất định cứu con trai về!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-608-bach-gia-xay-ra-chuyen-lon.html.]

 

Nói , Bạch Hồng nghiến c.h.ặ.t răng hàm, vẻ mặt gắng gượng, loạng choạng dậy,

 

“Con trai của ....”

 

“Chacha đến cứu con....”

 

“Bạch lão tướngtướng quân...” Vũ công công tay nhẹ bẫng, vội vàng bò dậy theo, đưa tay đỡ Bạch Hồng.

 

Tay ông còn chạm Bạch Hồng, thấy Bạch Hồng loạng choạng hai cái.

 

“Phụt~” một tiếng.

 

Bạch Hồng một ngụm m.á.u lớn, phun thẳng lên mấy vị đại nội thị vệ đang chắn mặt ông.

 

Trên mặt các đại nội thị vệ lập tức chi chít những nốt ruồi m.á.u.

 

Tiếp đó, trong ánh mắt ngỡ ngàng của , Bạch Hồng trợn mắt, ngã thẳng xuống.

 

“Tướng quân!!!”

 

Vũ công công đồng t.ử co , vội vàng hét lên một tiếng, vội đưa tay đỡ .

 

Ngay đó ông cơ thể ngã xuống của Bạch Hồng, đè thẳng xuống đất.

 

“A!”

 

“Ái da~~” Vũ công công đất, Bạch Hồng đè lên, cả lưng đau đến tê dại.

 

Đầu ông đập sàn nhà cứng ngắc, đập đến mức mắt ông bay tứ tung.

 

Vũ công công vẻ mặt méo mó la hét, “Đều ngây đó gì, ái da~~”

 

“Mau đỡ Bạch lão tướng quân dậy....”

 

“Nhanh, tuyên thái y...”

 

“Không kịp nữa , mau đưa Bạch lão tướng quân cung, nhanh lên....”

 

Trong thư phòng một trận binh hoang mã loạn.

 

Một lát , Vũ công công mặt mày như táo bón dẫn theo một nửa đại nội thị vệ, khiêng Bạch Hồng vội vã cung.

 

Nửa còn theo lính canh của Bạch phủ cùng đào tảng đá chặn trong mật đạo, tiện thể đuổi theo .

 

Trong lòng ông chỉ lo nghĩ để giải thích với Lương Vũ Đế chuyện , mà quên mất việc Bạch Hồng đầy m.á.u khiêng từ Bạch phủ, sẽ gây tác động lớn thế nào đối với đang hoảng sợ ở kinh thành....

 

......

 

Lương Vũ Đế mặt đen như đ.í.t nồi ghế thái sư, ánh mắt chằm chằm Bạch Hồng sắc mặt tái nhợt giường.

 

Vệ Kế Tuyền khi xử lý xong vết thương của Bạch Hồng, mồ hôi đầm đìa quỳ mặt Lương Vũ Đế,

 

“Bẩm hoàng thượng, vết thương của Bạch lão tướng quân nguy hiểm đến tính mạng.”

 

“Chỉ là mất m.á.u quá nhiều, thêm tức giận công tâm, nên cơ thể khá”

 

Vệ Kế Tuyền nghĩ đến mạch đập mạnh mẽ của Bạch Hồng, chỉ thể c.ắ.n răng bừa,

 

“Yếu, cần tĩnh dưỡng thật .”

 

Lương Vũ Đế liếc Vệ Kế Tuyền, ngẩng mí mắt lên, ánh mắt lạnh như băng Bạch Hồng.

 

Sao chuyện trùng hợp đến .

 

Chẳng lẽ Bạch Hồng cũng phản bội ông ?

 

NhưngBạch Hồng cùng bỏ trốn, chẳng đơn giản hơn , cần gì .

 

Nếu Bạch Hồng thương nặng thể lĩnh binh, ông ngược sẽ nghi ngờ Bạch Hồng cố ý .

 

cũng mấy thể Bạch Hồng thương nặng, ám vệ ông phái cũng dám đến quá gần nội viện Bạch phủ, chính là sợ Bạch Hồng phát hiện.

 

bây giờ Bạch Hồng chỉ rạch vài nhát cánh tay, ngược giống như giả vờ....

 

Trong đầu Lương Vũ Đế suy nghĩ vạn thiên, phiền não nhíu c.h.ặ.t mày.

 

Vũ công công mặt đầy lo lắng cúi Lương Vũ Đế, dám thở mạnh.

 

Ông còn dám , ông dẫn canh giữ ở cửa nửa canh giờ.

 

Sớm thế , ông cùng Bạch Hồng phủ .

 

“Khi nào thể tỉnh ?” Lương Vũ Đế Vệ Kế Tuyền.

 

“Khoảng một canh giờ.”

 

Lương Vũ Đế hít một thật sâu, mím c.h.ặ.t môi dậy, bước về phía giường.

 

Đột nhiên ngoài phòng tiếng bước chân vội vã tới,

 

“Bẩm báo hoàng thượng!”

 

 

Loading...