Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 611: Ai Sẽ Ra Trận?
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:49:19
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bẩm Vĩnh Xương Vương, thành Thủy Thiên tình hình khẩn cấp.”
Binh lính lao đến mặt Tiêu Vân Trạm, quỳ một gối xuống, rút từ trong lòng một bức thư ẩm ướt, hai tay dâng lên.
Tiêu Vân Trạm nhận lấy thư mở xem, lông mày lập tức nhíu c.h.ặ.t .
Lâm Di Nhiên, Tiêu Vân Hạo và Vạn Tô Vân vội vàng ghé xem.
Nhìn nội dung thư, sắc mặt bốn đều trở nên vô cùng khó coi.
Vào thời điểm quan trọng , xảy chuyện như .
Vạn Tô Vân ngước mắt lên, Lâm Di Nhiên đầu tiên.
Lâm Di Nhiên suy nghĩ một chút, lương thảo nàng để ở thành Thủy Thiên đủ cho tướng sĩ giữ thành ăn uống trong hai tháng.
Về phương diện lương thảo tạm thời cần quá lo lắng.
Chỉ là binh lính giữ thành Thủy Thiên đủ nhiều, chỉ để năm vạn binh sĩ, trong đó một nửa là tân binh còn yếu.
họ rời thành Thủy Thiên lâu như , chắc hẳn Triệu Hổ thu nạp thêm ít binh sĩ, ước tính thận trọng cũng bảy vạn binh sĩ.
“Vào phủ bàn bạc .”
Lâm Di Nhiên liếc binh lính đưa thư mặt mày tái nhợt vì mệt, hiệu cho Lâm Trường Thọ.
Lâm Trường Thọ nhanh nhẹn cho đưa binh lính đưa thư xuống nghỉ ngơi....
.......
“Tây Lương quốc đột nhiên xuất hai mươi vạn quân tấn công thành Thủy Thiên, nên đối phó thế nào?”
Ánh mắt Tiêu Vân Trạm lướt qua từng gương mặt trong phòng khách.
Theo , Tây Lương quốc cũng giống như Đại Lương quốc, cả nước đều đang hạn hán diện rộng.
Nói thì, hạn hán của Tây Lương quốc còn nghiêm trọng hơn bên một chút.
Tây Lương quốc đột nhiên phát động chiến tranh lúc , lẽ nào là do hạn hán quá nghiêm trọng, chống đỡ nổi nữa, nên định đ.á.n.h một trận ăn cả ngã về ?
Tiêu Vân Hạo khẽ nhíu mày,
“Ta sẽ dẫn năm vạn quân mã về thành Thủy Thiên nghênh chiến Tây Lương.”
“Thành Thủy Thiên vẫn luôn thu nạp tân binh, ước tính thận trọng bây giờ chắc bảy vạn binh sĩ, cộng thêm năm vạn binh sĩ mang về, đủ để chống hai mươi vạn binh sĩ của Tây Lương.”
Tiêu Vân Hạo Tiêu Vân Trạm, tiếp tục ,
“Hai mươi vạn đại quân của Tây Lương quốc thì đáng sợ, nhưng vấn đề hạn hán của Tây Lương quốc giải quyết, binh lính đều yếu, nhiều nhất chỉ thể xem như mười vạn đại quân.”
“Triệu Hổ đẩy lùi đại quân Tây Lương hai , hai bên hiện đang trong thời gian hưu chiến.”
“Việc thể chậm trễ, xuất phát càng sớm càng lợi.”
Nếu đoán sai, Nữ đế Tây Lương đột nhiên xuất binh, chắc là phát hiện Vu Mã bốc quan c.h.ế.t.
Vừa , cũng hỏi Nữ đế đòi thanh kiếm mà tứ cho .
Hắn về là thích hợp nhất.
“Ta đồng ý.” Tiêu Vân Siêu dậy phản đối,
“Đại ca liên lạc xong với bên Bạch lão tướng quân, lúc rời chút .”
“Hay là để dẫn binh về thành Thủy Thiên thì thích hợp hơn.”
“Tấn công kinh thành các là đủ .”
Trịnh Vân Vân ngẩn một chút, đầu Tiêu Vân Siêu.
Nàng vẻ mặt kiên định mặt Tiêu Vân Siêu, lập tức dậy theo,
“Ta nguyện cùng Vân Siêu đến thành Thủy Thiên, cùng giữ vững thành Thủy Thiên.”
Mặc dù nàng tận mắt chứng kiến bộ dạng cầu xin tha thứ của Lương Vũ Đế, nhưng nàng càng cùng phu quân kề vai chiến đấu.
Tiêu Vân Siêu đầu vợ, trong mắt tràn đầy ý , “Được....”
Vợ còn lợi hại hơn nhiều, lý do gì để từ chối.
“Được cái gì mà .” Tiêu Vân Hạo Tiêu Vân Siêu,
“Bên Bạch lão tướng quân cần lo lắng, trong ngoài phối hợp một chút, đ.á.n.h hạ kinh thành vấn đề gì.”
“Thành Thủy Thiên một là , võ công của vẫn còn kém một chút.”
Câu cuối cùng của Tiêu Vân Hạo trực tiếp chặn họng Tiêu Vân Siêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-611-ai-se-ra-tran.html.]
Tiêu Vân Siêu mím môi, bất mãn Tiêu Vân Hạo.
Chuyện võ công kém là thể cho qua .
“Đừng tranh nữa, .” Tiêu lão tướng quân , liếc hai con trai một cái,
“Ta đ.á.n.h trận còn nhiều hơn các con ăn muối.”
“Đại tướng quân Tùng Sùng Khâu của Tây Lương quốc trấn thủ biên giới thành Tân Nguyệt, và đ.á.n.h với lớn nhỏ mấy chục trận, đối với đường lối dụng binh của nắm rõ như lòng bàn tay.”
“Tục ngữ câu, trăm trận trăm thắng, giữ thành Thủy Thiên là thích hợp nhất.”
Trận chiến ở kinh thành là chuyện nắm chắc trong lòng bàn tay.
Chuyện ăn mừng công lao cứ để cho bọn trẻ.
Những chuyện lặt vặt khi chiếm kinh thành, ông kiên nhẫn xử lý, phiền phức c.h.ế.t .
“Cha!” Tiêu Vân Hạo hít sâu một , đến bên cạnh Tiêu lão tướng quân,
“Bạch lão tướng quân còn đang chờ cùng cha uống rượu hàn huyên đó.”
“Hai nhiều năm gặp, gặp một thích hợp lắm .”
“Cái gì thích hợp!?” Tiêu lão phu nhân sắp xếp xong cho gia quyến họ Bạch, bước phòng khách thấy lời của Tiêu Vân Hạo.
Bà nghi hoặc Tiêu Vân Hạo.
Vạn Tô Vân vội vàng dậy kéo Tiêu lão phu nhân, kể chuyện.
Tiêu lão phu nhân xong, lông mày lập tức nhíu .
Bà ngờ Tây Lương quốc phát động chiến tranh lúc .
Ánh mắt Tiêu lão phu nhân dừng ba cha con một lúc,
“Ta cũng đồng ý để lão đại thành Thủy Thiên.”
“Bà già .....”
“Ông hết .” Tiêu lão phu nhân lườm Tiêu lão tướng quân một cái, tiếp tục ,
“Võ công của lão đại lợi hại thế nào thì cần , quan trọng nhất là”
“Thù của lão đại, để nó tự báo.”
“Nếu lão đại năng lực đó thì thôi, bây giờ lão đại năng lực báo thù, thì cứ để nó .”
Mặc dù lão đại sống c.h.ế.t chịu những năm ở Tây Lương quốc rốt cuộc xảy chuyện gì, nhưng từ những vết sẹo chằng chịt khắp lão đại, bà cũng thể đoán , mấy năm đó Tiêu Vân Hạo sống hề dễ dàng.
Hiệu quả của t.h.u.ố.c giải độc mà Nhiên Nhiên cho đến mức nào, họ đều rõ, ít bệnh nan y đều thể chữa khỏi.
Thế nhưng mặt và tay của lão đại vẫn thể thấy đủ loại vết sẹo, thể thấy lúc thương nặng bao nhiêu.
Lời của Tiêu lão phu nhân , ánh mắt của đều đổ dồn những vết sẹo vùng da hở của Tiêu Vân Hạo.
Tiêu Vân Trạm đầu Lâm Di Nhiên.
Trong lòng cũng thiên về việc để đại ca , đại ca cách giao tiếp với Nhiên Nhiên, nếu biên giới thiếu vật tư, Nhiên Nhiên thể kịp thời giúp đỡ đại ca.
Trong lòng cũng thêm nhiều bí mật của Nhiên Nhiên.
Tốt nhất là nhà mãi mãi cho rằng một vị thần tiên tên là Thần Vương, Thần Vương phù hộ Lâm Di Nhiên, đối với Nhiên Nhiên cầu tất ứng là .
Lâm Di Nhiên cảm nhận ánh mắt của Tiêu Vân Trạm, đầu ,
“Vậy thì để đại ca .”
Đại ca thành Thủy Thiên quả thực tiện hơn nhiều.
Chủ yếu là đại ca sát phạt quyết đoán, thể tiết kiệm ít chuyện.
Người trấn thủ thành Thủy Thiên là nhà họ Tiêu, đại ca thì cũng là khác, nếu vật tư thể đưa đến chính xác .
Vậy thì đương nhiên là để đại ca võ công cao nhất là nhất.
“Được!” Tiêu Vân Trạm gật đầu, ánh mắt trong phòng khách,
“Thành Thủy Thiên cứ để đại ca dẫn binh trấn thủ.”
Vạn Tô Vân dậy đến bên cạnh Tiêu Vân Hạo, nắm lấy tay ,
“Ta cùng đến thành Thủy Thiên.”
Ánh mắt Tiêu Vân Hạo lướt qua bụng của Vạn Tô Vân, lắc đầu,
“Nàng ở đây chờ là .”