Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 642: Quân Doanh Thiếu Thuốc, Tây Lương Quốc Tổn Thất Nặng Nề
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:51:01
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thương Lục chủ t.ử chính sự, lập tức rời khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp của chủ t.ử.
Vạn Tô Vân Thương Lục đầy mặt nước mũi nước mắt, móc khăn tay , lau nước mắt cho Thương Lục.
“Cảm ơn Đại phu nhân.”
Thương Lục ngượng ngùng nhận lấy khăn tay trong tay Vạn Tô Vân, rũ mắt xuống lau khô nước mắt mặt, thuận tay vo tròn khăn tay nhét trong tay áo.
“Năm ngày Triệu Hổ tướng quân mới cùng Tây Lương Quốc đ.á.n.h một trận, đ.á.n.h lui binh lính Tây Lương Quốc.”
“Bất quá, trận chiến tranh đ.á.n.h vất vả, Tây Lương Quốc xuất binh 10 vạn, Triệu Hổ mang theo năm vạn tướng sĩ nghênh chiến, đ.á.n.h nửa ngày mới đ.á.n.h lui Tây Lương Quốc.”
Thương Lục mím mím môi, mặt lộ một tia bi thống:
“Trong trận chiến tranh đó, thương vong gần ngàn , trong quân doanh hiện tại thương binh đặc biệt nhiều, d.ư.ợ.c liệu tương đối thiếu thốn.”
Cũng do uống nước trừ ôn dịch , vết thương của các tướng sĩ khôi phục đều nhanh.
một thương tương đối nặng, thì cần d.ư.ợ.c liệu phối hợp sử dụng, mới thể giữ mạng.
“Bất quá, tổn thất của Tây Lương Quốc càng thê t.h.ả.m hơn.”
Thương Lục nhớ tới tin tức ở chỗ Triệu Hổ, tiếp tục :
“Hạn hán ở Tây Lương Quốc còn thuyên giảm, binh lính đều thập phần mệt mỏi, cũng là nhờ đông mới thể chống đỡ lâu như .”
“Tây Lương Quốc trong đại chiến đó thương vong gần hai vạn , nguyên khí đại thương.”
“Năm ngày nay đều thấy Tây Lương Quốc động tĩnh gì.”
Trước trận đại chiến , Tây Lương Quốc ngứa đòn, mỗi ngày sáng trưa chiều tối, đều sẽ tập kích bất ngờ, quấy rối một chút chạy, chủ yếu là cho binh lính Thủy Thiên Thành nghỉ ngơi.
Tây Lương Quốc liên tục quấy rối Thủy Thiên Thành mười ngày, đó liền phát động trận chiến tranh năm ngày , kết quả vẫn là t.h.ả.m bại kết thúc.
Lông mày Lâm Di Nhiên nhíu , nghĩ vì Tây Lương Quốc phát động chiến tranh trong tình huống hạn hán nghiêm trọng như .
Chẳng lẽ là vì cướp đoạt nguồn nước của Thủy Thiên Thành?
lúc Thủy Thiên Thành mưa, Tân Nguyệt Thành ở biên giới Tây Lương Quốc cũng hưởng lợi, ít nhiều cũng giảm bớt một ít tai tình.
Bất quá Tây Lương Quốc đột nhiên đ.á.n.h tới, nàng thuận thế đ.á.n.h qua đó, thì cũng nổi .
Nghĩ đến quân doanh còn nhiều binh lính chờ dùng t.h.u.ố.c như , Lâm Di Nhiên quyết định quân doanh đưa t.h.u.ố.c , thăm hỏi các tướng sĩ một chút.
“Trong phủ nhiều ?”
Thương Lục sửng sốt, vội vàng trả lời: “Có hai mươi sáu ở trong phủ.”
Nô tài hạ nhân trong phủ đều còn ở đó, chỉ là các chủ t.ử rời .
Lâm Di Nhiên khẽ gật đầu: “Đi thông báo cho tất cả kéo xe ba gác tới cửa kho hàng trong phủ.”
Nói xong, Lâm Di Nhiên nhấc chân liền về phía kho hàng.
Thương Lục ngẩn một chút, co giò chạy gọi .
Chuyện chủ t.ử phân phó, cứ theo là , cần thiết mắt mà lắm miệng hỏi .
Lâm Di Nhiên sửa sang d.ư.ợ.c liệu trong gian.
Lúc nàng từ kinh thành một đường vơ vét, thu thập hàng đống d.ư.ợ.c liệu, hiện tại đến lúc dùng.
Vạn Tô Vân và Lâm Trường Thọ sát phía Lâm Di Nhiên.
Từ đêm qua đến giờ đều ăn uống một miếng nào, kỳ thật bọn họ đều đói khát, nhưng quân doanh nhiều binh lính thương như , trong lòng bọn họ nhớ thương là những binh lính .
Ăn muộn một miếng cũng c.h.ế.t đói bọn họ, nhưng những binh lính dùng t.h.u.ố.c chậm một chút, thể sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
...
Quân doanh Thủy Thiên Thành...
Triệu Hổ ngoài lều trại, ánh mắt quét qua từng góc trong doanh địa.
Ánh mặt trời lạnh lẽo chiếu lên những binh lính đầy thương tích, tiếng rên rỉ và biểu tình thống khổ của bọn họ giống như từng lưỡi d.a.o sắc bén, đ.â.m tim .
Hắn , nhiều binh lính vì thiếu t.h.u.ố.c men, thể chữa trị kịp thời, thể sẽ c.h.ế.t .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-642-quan-doanh-thieu-thuoc-tay-luong-quoc-ton-that-nang-ne.html.]
Điều cho cảm thấy trầm trọng và vô lực từng .
Những đều là cùng sinh t.ử, để trơ mắt các tướng sĩ chịu dày vò, còn khó chịu hơn là g.i.ế.c .
Tây Lương Quốc c.h.ế.t tiệt, giống như phát điên công kích Thủy Thiên Thành, cũng dây thần kinh nào chập, nhất định đến cá c.h.ế.t lưới rách mới thôi.
“Haizzz!”
Trường Tôn Đông Tài bên cạnh Triệu Hổ, vẻ mặt mệt mỏi thở dài một tiếng:
“Kiên trì thêm chút nữa, Vĩnh Xương Vương hẳn là đ.á.n.h tới kinh thành , nhanh sẽ phái binh đưa lương thảo tới chi viện.”
Hắn và Triệu Hổ trấn thủ ở Thạch Tuyền Thành, nhận lời cầu cứu của Điền tri phủ ở Thủy Thiên Thành, ngay lập tức liền mang binh chạy tới.
Cũng may bọn họ tới kịp thời, đ.á.n.h lui cuộc tấn công của Tây Lương Quốc.
mà, tổn thất cũng coi như là thê t.h.ả.m.
Hiện tại trời còn càng ngày càng lạnh, áo bông mùa đông để các tướng sĩ chống lạnh cũng thiếu thốn.
Binh lính của mấy thành lân cận Thủy Thiên Thành, đều theo bọn họ tới Thủy Thiên Thành, binh lính hiện ở Thủy Thiên Thành tiếp cận 20 vạn.
Điều dẫn đến việc áo bông mùa đông cho binh lính đặc biệt thiếu.
Bông vải của mấy thành lân cận bộ đều điều tới đây, bá tánh cống hiến cả chăn bông trong nhà .
bọn họ cũng thể thật sự lấy hết chăn bông của bá tánh, bá tánh mùa đông cũng sống a.
Lông mày nhíu c.h.ặ.t của Triệu Hổ vẫn từng giãn :
“Lương thảo ngược vẫn là thứ yếu, lương thảo trong kho còn thể chống đỡ một đoạn thời gian, d.ư.ợ.c liệu là một chút cũng còn.”
“Người phát sốt đều d.ư.ợ.c liệu hạ sốt, chỉ thể dùng nước lạnh và rượu hạ nhiệt, căn bản là tác dụng a.”
Sốt cao do vết thương nhiễm trùng, dùng t.h.u.ố.c khó hạ xuống.
Mỗi khi kéo dài một ngày, thương tình của các tướng sĩ nghiêm trọng thêm một chút.
Mấy mắt thấy sắp chống đỡ nổi nữa , trong vòng hai ngày nữa còn d.ư.ợ.c liệu cứu chữa, phỏng chừng c.h.ế.t ít .
“Không tác dụng cũng tiếp tục hạ nhiệt, thể kiên trì một ngày là một ngày.”
Trường Tôn Đông Tài quân y bận rộn trong quân doanh, cũng là thập phần bất đắc dĩ.
Trong tay quân y d.ư.ợ.c liệu, chỉ thể châm cứu giảm đau cho tướng sĩ.
Đại phu của bộ Thủy Thiên Thành đều triệu tập đến quân doanh, châm cứu cho các tướng sĩ thương, nhưng vẫn đủ...
“Triệu tướng quân, quân sư!!!”
Quan phục của Điền tri phủ dính đầy vết m.á.u, vẻ mặt kích động chạy về phía hai .
Triệu Hổ thấy biểu tình kích động của Điền tri phủ, hai mắt sáng lên, vội vàng đón lên:
“Có Vĩnh Xương Vương phái tới đến ?”
Trên mặt Trường Tôn Đông Tài vui vẻ, nhấc chân liền theo Triệu Hổ.
Có thể cho Điền tri phủ kích động như , khẳng định là chi viện Vĩnh Xương Vương phái tới đến.
Khoảng thời gian gần đây, Điền tri phủ cũng vất vả ít, cả đều gầy một vòng.
Quần áo Điền tri phủ hơn mười ngày , căn bản là thời gian giặt.
Đương nhiên, và Triệu Hổ cũng chẳng sạch sẽ hơn chỗ nào, cả ngày chằm chằm thương binh trong quân doanh, căn bản là dám rời , đều bẩn thỉu như , ai cũng chẳng sạch hơn ai.
Điền tri phủ chạy đến mặt Triệu Hổ, há to miệng thở hổn hển mấy , mới hoãn :
“Vừa nhận tin tức, Vĩnh Xương Vương đăng cơ xưng đế , Đại Lương Quốc đổi quốc hiệu là Vĩnh Xương Quốc.”
Điền tri phủ hưng phấn chia sẻ tin tức bồ câu đưa thư mang tới.
Tin tức kỳ thật mấy ngày truyền đến phủ của ông, chỉ là gần đây ông vẫn luôn ở quân doanh, nên thể kịp thời nhận tin tức .
Hôm nay ông trở về rửa mặt chải đầu một chút, vặn liền thấy tin tức bồ câu đưa tin mang đến .
Ông còn kịp thở lấy , liền chạy về quân doanh chia sẻ niềm vui với bọn họ.