Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 666: Tổn Thất Gia Súc Và Bữa Tiệc Cừu Nướng

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:51:47
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nhiệt độ đột ngột giảm mạnh, gia súc c.h.ế.t rét cũng là bình thường.”

 

Lâm Di Nhiên : “Đại ca cần tức giận, những gia súc nuôi vốn dĩ cũng là để cho tướng sĩ ăn.”

 

“Nuôi bao nhiêu tháng nay, nhiều con thể ăn , thể mỗi ngày bắt một ít hầm cho tướng sĩ tẩm bổ cơ thể.”

 

“Trời đông giá rét, ăn nhiều thịt chút, cơ thể chịu nổi .”

 

Lúc xây mấy cái chuồng gia súc đó trời còn đang nóng, cũng tính đến chuyện giữ ấm.

 

Thời tiết âm mười mấy độ, hệ thống sưởi nền gì đó, nhiều gia súc như c.h.ế.t rét cũng khó.

 

Cũng may binh lính bỏ nhiều cỏ khô , mới c.h.ế.t rét hết một lượt.

 

“Được.” Tiêu Vân Hạo gật đầu, “Số c.h.ế.t rét đó cũng đủ ăn hai ngày hầm cải trắng.”

 

“Ăn xong từ từ g.i.ế.c.”

 

Đêm qua c.h.ế.t rét ít gia súc, c.h.ế.t thì nhiều thật, nhưng chịu nổi quân doanh đông .

 

Hơn ba mươi vạn chờ ăn cơm, chút c.h.ế.t rét chẳng đủ nhét kẽ răng.

 

Trong gia súc chỉ trâu bò là còn khá chịu lạnh, c.h.ế.t khá ít, chỉ c.h.ế.t hai con.

 

Lợn thì c.h.ế.t rét 46 con, gà vịt ngỗng cộng c.h.ế.t rét 1378 con.

 

Thỏ c.h.ế.t thì càng nhiều hơn, chừng 3600 con, điều thỏ nuôi cũng khá nhiều, hơn hai vạn con thỏ.

 

Còn dê sữa và dê thịt cộng c.h.ế.t 368 con.

 

Dê thịt c.h.ế.t tiếc, dê sữa c.h.ế.t quả thực đau lòng, thiếu bao nhiêu con dê cho sữa.

 

Kể từ khi dê sữa trong quân doanh bắt đầu cho sữa, đám lính bếp núc mỗi sáng đều nấu sữa dê cho tướng sĩ uống, uống xong cơ thể đều cường tráng hơn ít, còn cao lên .

 

Còn hươu c.h.ế.t 86 con, lộc nhung của mấy con hươu đực còn mọc lắm, tiếc thật.

 

Nghĩ đến đây, Tiêu Vân Hạo :

 

“Ta cho xử lý sạch sẽ một con hươu , đưa đến phủ , tứ ăn lẩu thể nhúng một ít.”

 

Ngừng một chút, Tiêu Vân Hạo hỏi:

 

“Tứ thích ăn thịt cừu ?”

 

Hắn tự ý cho đưa thịt cừu đến phủ, thịt cừu hôi tanh, nồng lắm, sợ tứ thích ăn thứ .

 

“Đưa một con qua đây .” Lâm Di Nhiên nhấc chân về phía trường nuôi ngựa,

 

“Tối nay con cừu nướng nguyên con ăn chơi.”

 

Nàng đại ca giữa trưa chạy về, nhất định là xem trực thăng.

 

Đại ca nhịn lâu như , cũng giỏi nhịn thật.

 

Tiêu Vân Hạo liếc hai biểu cảm kỳ quái lưng Lâm Di Nhiên.

 

Lúc nãy khi đến cảm thấy sắc mặt Lâm Trường Thọ và Thương Lục đúng lắm.

 

Hai đều mắt đỏ mũi đỏ, thuần túy do lạnh, rõ ràng là xong.

 

Chuyện gì khiến hai đồng thời lóc mặt tứ ?

 

Có điều, thấy mặt hai đều mang theo hỷ sắc, chắc tin tức gì khiến đau lòng.

 

Đã chuyện , cũng chẳng cần thiết nhiều lời hỏi han.

 

Suy nghĩ chỉ thoáng qua trong đầu Tiêu Vân Hạo, ngay cả bước chân cũng dừng chút nào, trực tiếp xoay theo Lâm Di Nhiên:

 

“Được, chiều nay cho chọn một con cừu non đưa tới.”

 

Ăn cừu nướng nguyên con, đương nhiên là càng non càng .

 

Đoàn giẫm lên mặt đất đông cứng kêu răng rắc, đội gió lạnh vù vù, đến trường nuôi ngựa nơi gió tây bắc thổi càng mạnh hơn.

 

“Đây là tọa kỵ tứ bay từ kinh thành về ?”

 

Tiêu Vân Hạo từ xa thấy vật khổng lồ đậu trường nuôi ngựa, kinh ngạc trừng lớn mắt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-666-ton-that-gia-suc-va-bua-tiec-cuu-nuong.html.]

Đợi đến khi gần, càng thêm kinh ngạc.

 

Vốn tưởng Ngũ Lăng Thần Xa đủ lớn , ngờ tọa kỵ bay của tứ còn lớn hơn.

 

Cái ít nhất bằng năm sáu chiếc Ngũ Lăng Thần Xa gộp .

 

.” Lâm Di Nhiên trực thăng, ngẩng đầu liếc tuyết trắng tích tụ trực thăng,

 

“Đây là trực thăng, nhanh nhất thể trong vòng 3 canh giờ đến kinh thành.”

 

Ở cổ đại hạn chế đường bay, cứ bay thẳng một đường về hướng kinh thành, tốc độ nhanh lắm.

 

Nàng còn chút lôi máy bay chiến đấu lái thử, dù thứ đó nàng cũng từng lái.

 

Chỉ là hiện tại nàng mua đồ thiếu tiền bán đồ cổ của , điều nàng chút .

 

Gần đây mua d.ư.ợ.c liệu và t.h.u.ố.c men các loại, tiêu tốn của nàng hơn bốn trăm triệu, dư tài khoản chỉ còn 310 triệu, thực sự là tiêu đủ.

 

Quan trọng là gói quà lớn của Tiểu Điềm Điềm vẫn đưa cho nàng, trong gói quà lớn sẽ mở dư.

 

Số dư trong gói quà lớn chắc chắn ít, một gói quà lớn mười mấy tỷ chắc cũng chứ, đồ hệ thống chắc keo kiệt thế .

 

Vậy nàng mười gói quà lớn mở, mở hết , thoáng cái thể mấy chục tỷ dư.

 

Lúc nàng còn bán những món đồ cổ quý hiếm đó, thì chút lãng phí .

 

Đội ngũ Lâm Gia Quân về ngày càng lớn mạnh, cũng ban thưởng một bảo vật thể truyền gia truyền thế, những thứ đều cần dùng bảo vật trong gian.

 

Nghĩ như , Lâm Di Nhiên càng thêm cấp thiết chiếm lấy Tây Lương Quốc.

 

Kho riêng của Nữ Đế, chắc hẳn bảo vật tinh xảo tuyệt luân càng nhiều, bảo vật hiếm thấy đời cũng ít.

 

“Nhanh như !!?” Tiêu Vân Hạo đột ngột thu hồi ánh mắt từ trực thăng, vẻ mặt dám tin Lâm Di Nhiên.

 

Quãng đường ngựa chạy nhanh cũng mất gần một tháng, chỉ 3 canh giờ là đến nơi, điều quả thực quá kinh khủng.

 

Nếu hoàng thất bảo vật như , biên thành ai buổi sáng phạm tội, buổi chiều thánh chỉ của Hoàng đế thể đưa đến biên thành, buổi tối là thể c.h.é.m đầu kẻ phạm tội.

 

Nếu thật sự như , tham quan ô trong thiên hạ đều run lẩy bẩy, sợ c.h.ế.t khiếp.

 

Trước xe ngựa chậm, đường tham quan thể xử lý xong chứng cứ phạm tội.

 

Bây giờ trực thăng, e là đồ đạc trong kho của tham quan còn khiêng hết, bắt .

 

“Cũng tạm thôi.” Lâm Di Nhiên .

 

Tốc độ nhanh hơn nàng cũng từng thấy , tốc độ của trực thăng quả thực chỉ thể tính là cũng tạm thôi.

 

Nghe thấy ba chữ “Cũng tạm thôi”, khóe miệng Tiêu Vân Hạo giật giật hai cái.

 

Hắn liếc Lâm Trường Thọ và Thương Lục thần sắc còn bình tĩnh hơn , trong lòng khựng .

 

Làm một tướng quân, nên vui lộ mặt, buồn để .

 

Hắn chút thất thố .

 

Tiêu Vân Hạo hòa hoãn tâm trạng một chút, cố nén trái tim đang kinh ngạc, vẻ mặt bình tĩnh về phía trực thăng:

 

“Tốc độ nhanh như , quả thực là lương mã hiếm khó tìm.”

 

Lâm Di Nhiên ngạc nhiên Tiêu Vân Hạo đột nhiên đổi sắc mặt.

 

Cảm xúc nắm bắt nhanh thật đấy, bình tĩnh là bình tĩnh ngay, lợi hại.

 

“Đại ca bây giờ kinh thành xem thử, thể lập tức lái trực thăng xuất phát xem một chút, tối là thể từ kinh thành trở về.”

 

Lông mày Lâm Di Nhiên khẽ động, với Tiêu Vân Hạo:

 

“Dù đại ca cũng cùng chúng kinh thành ở hoàng cung, hôm nay trải nghiệm một chút cũng tồi.”

 

Người nhà họ Tiêu ngoại trừ đại ca đại tẩu, tất cả đều hoàng cung chơi một vòng.

 

Thực , cũng chỉ đến thế thôi.

 

cũng chẳng bảo vật gì ho để xem, y phục mới may gấp, còn chẳng tinh xảo đẽ bằng đồ trong gian của nàng.

 

Cũng , thời gian ngắn như may gấp , thể , thể so sánh với y phục Hoàng hậu mấy tháng thậm chí mấy năm .

 

 

Loading...