Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 676: Nghi Ngờ Nảy Sinh Và Bức Thư Ly Gián
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:53:15
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một lát , quân y vội vã chạy tới doanh trại của Thạch Cường.
Thạch Cường đợi quân y hành lễ, trực tiếp lệnh:
“Kiểm tra xem bồ câu đưa thư và bức thư chân bồ câu độc .”
Quân y sững sờ, theo ánh mắt của Thạch Cường về phía phó tướng đang một bên.
Phó tướng dáng vẻ cẩn trọng của Thạch Cường, sắc mặt sợ đến trắng bệch.
Sơ suất !
Trên con bồ câu nếu thật sự độc, thì xong đời .
Phó tướng ánh mắt đầy sợ hãi quân y, thở run rẩy.
“Vâng.” Quân y đáp một tiếng, xoay đến mặt phó tướng.
Quân y lấy một bộ dụng cụ thử độc, cắt vài sợi lông bồ câu, tỉ mỉ xét nghiệm.
Phó tướng chằm chằm động tác của quân y, mắt cũng dám chớp một cái, trái tim treo lên tận cổ họng.
Đại tướng quân Thạch Cường vốn đang bên bàn sách, từ lúc nào tới bên cạnh quân y.
Hắn chắp tay lưng, cách quân y một bước chân, mày nhíu c.h.ặ.t chằm chằm động tác trong tay quân y.
“Gù gù ~ Gù gù ~”
Trong doanh trại căng thẳng yên tĩnh, chỉ con bồ câu trong tay phó tướng, đôi mắt trong veo lắc lư cái đầu kêu qua kêu .
Bồ câu mỗi kêu một tiếng, tim phó tướng nhịn run lên một cái, hận thể trực tiếp buông tay ném con bồ câu .
dám ném con bồ câu , ném còn bắt , ai bảo chạm bồ câu chứ.
Phó tướng hít sâu một , lòng bàn tay nắm bồ câu toát một tầng mồ hôi.
Một lát , quân y thở phào nhẹ nhõm, với Thạch Cường:
“Bẩm Đại tướng quân, lông bồ câu độc.”
Phó tướng thấy bồ câu độc, lập tức thở phào nhẹ nhõm một thật sâu.
Trái tim nhỏ bé treo lên tận cổ họng của , cũng nhanh ch.óng trở về chỗ cũ.
Trên bồ câu độc, thì an .
Bức thư chân bồ câu còn lấy xuống, độc cũng độc đến .
Đôi mày đang nhíu c.h.ặ.t của Thạch Cường vẫn giãn , ánh mắt về phía bức thư buộc chân bồ câu:
“Xem xem bức thư hạ độc .”
“Vâng!”
Quân y đáp một tiếng, xoay đến mặt phó tướng sắc mặt dịu đôi chút, cẩn thận từng li từng tí tháo bức thư chân bồ câu xuống.
Phó tướng quân y lấy bức thư chân bồ câu , bàn tay nắm bồ câu siết c.h.ặ.t.
Không thể để miếng thịt đến miệng bay mất .
Hắn lâu lâu ăn thịt , con bồ câu đang kêu gù gù trong tay, hận thể một ngụm nuốt sống.
Lúc , phó tướng sớm còn nỗi sợ hãi đối với bồ câu, trong đầu là hàng ngàn cách chế biến bồ câu, nước miếng theo cổ họng ừng ực chảy xuống.
Thạch Cường đang chằm chằm bức thư trong tay quân y, thấy tiếng nuốt nước miếng của phó tướng, nhướng mi mắt lườm một cái.
Đồ tiền đồ, thấy con bồ câu cũng thèm đến mức nổi.
Rốt cuộc là phó tướng do một tay đề bạt lên, năng lực quả thực chút kém cỏi.
Phó tướng Thạch Cường trừng đến mức tim đập thình thịch.
Hắn mím môi, quét sạch hàng ngàn cách chế biến bồ câu trong đầu , đôi mắt về phía quân y đang mở bức thư .
Thạch Cường thấy quân y cẩn thận mở bức thư , phản ứng đầu tiên là lùi nửa bước.
Có một loại độc gần một chút cũng sẽ trúng chiêu.
Hắn là đại tướng quân của một quân đội, chắc chắn là thể ngã xuống .
Nếu lúc ngã xuống, thì binh lính ở biên giới đều sẽ quy về tay Trấn Biên đại tướng quân Tùng Sùng Khâu.
Đến lúc đợi tỉnh , còn binh lính nào chịu nữa.
Vốn dĩ những binh lính trấn thủ biên giới lời , chỉ ba vạn đại quân mang tới là theo hiệu lệnh của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-676-nghi-ngo-nay-sinh-va-buc-thu-ly-gian.html.]
Nếu ngay cả ba vạn đại quân trong tay cũng Tùng Sùng Khâu thu , thì thật sự trở thành đại tướng quân chỉ cái danh .
Nghĩ đến Tùng Sùng Khâu, Thạch Cường nhịn nghiến răng hàm.
Đại quân trấn thủ biên giới tới 10 vạn, trong tay chỉ 3 vạn.
Trận chiến đó là do đề nghị đ.á.n.h lén sai, nhưng yêu cầu là 13 vạn tướng sĩ tuyến xuất kích, một hành động bắt lấy Thủy Thiên Thành.
tên Tùng Sùng Khâu sống c.h.ế.t đồng ý, chỉ chịu xuất binh 5 vạn.
Bất đắc dĩ, mang theo ba vạn binh lính của cộng thêm 5 vạn binh lính Tùng Sùng Khâu đưa, xưng là mười vạn đại quân hù dọa Thủy Thiên Thành một phen, kết quả t.h.ả.m bại.
Hắn vẫn cho rằng, chính là tại Tùng Sùng Khâu xuất thêm 5 vạn binh lính, mới dẫn đến việc bọn họ t.h.ả.m bại.
Tùng Sùng Khâu còn mặt mũi đến trách chuẩn đầy đủ, mạo xuất kích hi sinh vô ích tính mạng của bao nhiêu tướng sĩ.
Thật sự là tức c.h.ế.t mà...
Thế mới một núi thể hai hổ.
Biên giới và Tùng Sùng Khâu hai vị đại tướng quân, căn bản chuyện gì.
Thạch Cường ánh mắt khẽ lóe lên, nếu thể hạ gục Tùng Sùng Khâu thì .
Đáng tiếc, quân doanh của Tùng Sùng Khâu và quân doanh của nước sông phạm nước giếng, chỉ khi bàn bạc việc quân, nhân mã hai bên mới gặp mặt.
Làm gì quốc gia nào đ.á.n.h trận như thế , chuyện gọi là cái gì chứ.
Ngay lúc Thạch Cường đang nghĩ cách thuyết phục Tùng Sùng Khâu, nhân lúc trời đông giá rét đ.á.n.h lén Thủy Thiên Thành một chút, thì quân y mở miệng :
“Đại tướng quân, thư cũng độc.”
Lúc quân y câu giọng run rẩy.
Hắn dọa vì kiểm tra xem độc , mà là dọa bởi nội dung bức thư.
Phó tướng thấy lời của quân y, ánh mắt quét thẳng về phía tờ giấy đang trải chiếc bàn nhỏ.
Còn đợi rõ thư cái gì, bức thư Thạch Cường cầm lên.
Thạch Cường xem nhanh như gió nội dung thư, dám tin trừng lớn mắt, từ đầu kỹ một nữa.
“Bản tướng trận chiến tất điều kỳ lạ mà!”
“Tốt lắm!”
“Giỏi cho một tên cẩu nô tài ăn cây táo rào cây sung!”
“Hừ!!” Thạch Cường bóp c.h.ặ.t bức thư trong tay, nghiến răng lạnh một tiếng,
“Bản tướng xưa nay đ.á.n.h thắng đó, công đó, là nên bại thê t.h.ả.m như mà.”
“Hóa là nội gián...”
Giờ khắc , Thạch Cường cuối cùng cũng nghĩ thông suốt vì Tùng Sùng Khâu sống c.h.ế.t chịu giao bộ binh lính cho xuất chiến , hóa ...
Phó tướng những lời đầu đuôi của Thạch Cường, đầu óc mơ hồ.
Hắn mờ mịt Thạch Cường, tròng mắt đảo hai cái, về phía quân y đang cúi đầu cụp mắt gì.
Nhìn cái dáng vẻ tò mò của quân y, rõ ràng là rõ nội dung trong thư.
Cũng , lúc quân y xử lý thư tín, thể nội dung đó, cũng mù.
Được lắm, trong doanh trại ba , hai bọn họ đều thư nội dung gì, chỉ là .
Hắn là loại lắm mồm lắm miệng , mà thể cho nội dung bức thư một chút.
“Đại tướng quân, thư cái gì ạ?”
Phó tướng mím môi, liếc bức thư trong tay Thạch Cường, mở miệng hỏi một câu.
Nội gián!?
Ai là nội gián, cũng a.
Trong quân doanh xuất hiện nội gián, chuyện lớn như , ai mà tò mò chứ.
Hắn nhất thời còn thật sự nghĩ ai giống nội gián.
Còn bức thư rốt cuộc là ai tới, rốt cuộc là gửi cho ai a?
Trên thư chắc ký hiệu hoặc lạc khoản gì đó chứ?