Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 677: Cuộc Gặp Gỡ Bất Ổn Và Nội Bộ Lục Đục

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:53:16
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6jTbQune

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thạch Cường đen mặt, ánh mắt lạnh lùng về phía phó tướng:

 

“Mau mời lão tộc trưởng của gia tộc Vu Mã tới đây, việc quan trọng cần thương lượng.”

 

“Nhớ kỹ, chuyện rêu rao...”

 

Nói xong, Thạch Cường liếc con bồ câu đang kêu gù gù trong tay phó tướng:

 

“Để bồ câu , giao cho quân y.”

 

Việc nên chậm trễ, nhanh ch.óng thông khí với lão tộc trưởng gia tộc Vu Mã.

 

Tranh thủ lúc nội gián chuẩn , một hành động bắt gọn .

 

Quân y trong lòng thót một cái, khóe miệng run rẩy hai cái.

 

Thôi xong, ý chính là giữ nhân chứng .

 

Thật là xui xẻo a!!

 

Sớm hôm nay xuất phát xem thương binh sớm hơn một chút, cũng thể tránh kiếp nạn .

 

Ai bức thư do Thạch Cường tự cố ý buộc chân bồ câu , dù chuyện Thạch Cường và Tùng Sùng Khâu hợp , cả quân doanh đều .

 

Lần đ.á.n.h bại trận, hai vị đại tướng quân cãi một trận to, nếu của gia tộc Vu Mã ở đó, trực tiếp thể đ.á.n.h .

 

Thời gian hai bên đều đang chăm sóc thương binh, ngoài mặt thì bình an vô sự, ai Thạch Cường lúc lôi con bồ câu đưa thư.

 

Chuyện rốt cuộc là thật giả, , dù nội đấu là tránh khỏi .

 

Haizz ~~~

 

Cũng thể để yên ăn cái Tết ngon lành, cứ gây chuyện.

 

Nhìn xem binh lính Thủy Thiên Thành sống những ngày tháng gì, mấy hôm từ Thủy Thiên Thành bay tới mùi thịt nướng nồng nặc như , ngửi là binh lính Thủy Thiên Thành đang ăn thịt miếng to .

 

Làm cho cả quân doanh bọn họ thèm đến mức nước miếng chảy thể tắm .

 

Lại xem binh lính bên của bọn họ, cả ngày ăn kham khổ nuốt rau dại, gầy hơn hoa cúc, còn đ.á.n.h đ.ấ.m cái b.úa gì nữa.

 

Quân y mím c.h.ặ.t môi, nhận lấy con bồ câu phó tướng đưa, nhanh ch.óng liếc Thạch Cường một cái.

 

Lúc biểu cảm của Thạch Cường trông vô cùng phức tạp, phẫn nộ chút khiếp sợ, còn ẩn ước mang theo một tia hưng phấn...

 

Bên phó tướng của Thạch Cường mời lão tộc trưởng gia tộc Vu Mã, bên Tùng Sùng Khâu liền nhận tin tức.

 

“Mời lão tộc trưởng gia tộc Vu Mã? Hắn gì?”

 

Tùng Sùng Khâu nhíu mày, nghĩ đến Thạch Cường luôn thích gây chuyện, trong lòng liền vô cùng phiền muộn.

 

Trời đông giá rét, binh lính ăn đủ no mặc đủ ấm, lạnh run cầm cập còn đ.á.n.h trận, đ.á.n.h thế nào .

 

Thạch Cường từ Hoàng thành đến, một chút lương thảo cũng mang theo, thật Thạch Cường mà lên cái chức đại tướng quân oai phong .

 

Không binh mã động lương thảo ?

 

Tên thì , dẫn theo một đám binh lính đói đến mức mặt vàng da bọc xương trần trụi đến biên giới.

 

Nếu sớm nhận tin Nữ đế phái binh đến biên giới, còn tưởng là một đám dân tị nạn đến.

 

Tình hình thiên tai ở Tân Nguyệt Thành cũng chỉ mới dịu , dịu cũng chỉ là vấn đề nước uống của bách tính, vấn đề lương thực thì một chút cũng giải quyết .

 

Bây giờ đang lúc giáp hạt trời đông giá rét, bách tính trồng lương thực cũng trồng .

 

Hắn ngược bên phía Thủy Thiên Thành thu hoạch một vụ lương thực, cũng Thủy Thiên Thành trồng lương thực gì.

 

“Không .” Quân sư vẻ mặt nghiêm túc lắc đầu, “ dáng vẻ lo lắng của phó tướng, chắc chuyện nhỏ.”

 

Hắn tưởng phó tướng của Thạch Cường khi mời của gia tộc Vu Mã, chắc chắn cũng sẽ đến mời Tùng Sùng Khâu.

 

Kết quả... phó tướng qua chuyện .

 

“Hừ!” Tùng Sùng Khâu gõ bàn lạnh một tiếng, “Thạch Cường thì thể chuyện quái gì, nhất định là nghĩ chủ ý tồi tệ gì .”

 

“Đi, xem thử!”

 

Nghĩ nghĩ, Tùng Sùng Khâu trực tiếp dậy ngoài.

 

Trong lòng luôn cảm thấy ẩn ẩn chút bất an, Thạch Cường lúc tìm gia tộc Vu Mã, nhất định ý .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-677-cuoc-gap-go-bat-on-va-noi-bo-luc-duc.html.]

Hắn xem chừng một chút, thể đợi hai nhóm bọn họ thương lượng xong xuôi , qua đây gây sức ép với .

 

Trước khi viện quân và lương thảo tới, sẽ đồng ý tấn công nữa...

 

...

 

“Có nội gián!!?”

 

Lão tộc trưởng gia tộc Vu Mã vẻ mặt khiếp sợ Thạch Cường, “Ngươi nội gián từ ?”

 

Lão tộc trưởng phó tướng trong quân doanh xuất hiện nội gián, vội vã chạy tới doanh trại của Thạch Cường.

 

Nếu thật sự nội gián, thì tên nội gián mười phần thì tám chín phần liên quan đến cái c.h.ế.t của Vu Mã Triều Phú.

 

Ông đến biên giới khăng khăng tấn công Đại Lương Quốc, chính là vì bắt kẻ điên mà Vu Mã Triều Phú mang đến biên giới.

 

Trong lòng ông vẫn luôn một nghi hoặc, một kẻ điên thể sự bao vây trùng điệp của bao nhiêu cao thủ, dùng sức một giải quyết nhiều cao thủ như trốn thoát.

 

Trước đó ông vẫn luôn cho rằng là của Đại Lương Quốc đến tiếp ứng, nhưng điểm nghi vấn vẫn nhiều.

 

Đại Lương Quốc cao thủ như thế nào, mới thể thần quỷ giải quyết nhiều cao thủ như .

 

Ông cho trong gia tộc xem qua những t.h.i t.h.ể đó, cơ bản đều kịp phản kháng một chiêu giải quyết.

 

Chuyện nội gián, thì thể giải thích thông suốt .

 

Nội gián hạ t.h.u.ố.c những , cho nên mới thể giải quyết những cao thủ đó dễ dàng như .

 

Lão tộc trưởng gia tộc Vu Mã vẻ mặt cấp thiết Thạch Cường.

 

Thạch Cường ngẩng đầu thấy lão tộc trưởng, thấy câu hỏi của ông.

 

Hắn còn kịp chuyện, lão tộc trưởng chuyện nội gián, chuyện chắc chắn là do phó tướng .

 

Hắn ngay tên miệng kín mà, may mà cho xem nội dung bức thư, nếu sớm đ.á.n.h rắn động cỏ .

 

Thạch Cường đen mặt về phía phó tướng: “Ngươi ngoài .”

 

Chuyện bây giờ giữ bí mật, thể rêu rao ngoài, để Tùng Sùng Khâu chuẩn thì hỏng bét.

 

binh lính ở biên giới đều là của Tùng Sùng Khâu, lỡ Tùng Sùng Khâu ch.ó cùng rứt giậu, trực tiếp tiêu diệt bộ bọn họ, thì xong đời.

 

Lão tộc trưởng gia tộc Vu Mã biểu cảm của Thạch Cường, vẻ mặt cấp thiết lập tức biến mất, mặt cảm xúc đến ghế chủ vị xuống.

 

Phó tướng đang đợi hóng chuyện, kết quả chuyện hóng , còn đuổi ngoài.

 

Hắn dù cũng là đầu tiên phát hiện bồ câu đưa thư, chuyện lớn như cho một chút thì chứ.

 

Phó tướng cam lòng tình nguyện mím môi, áp lực ánh mắt của Thạch Cường, bất đắc dĩ mở miệng: “Vâng, thuộc hạ cáo...”

 

“Nội gián gì?” Giọng của Tùng Sùng Khâu cắt ngang lời phó tướng.

 

Hắn còn bước doanh trại của Thạch Cường thấy giọng của lão tộc trưởng gia tộc Vu Mã.

 

Nghe thấy “nội gián”, Tùng Sùng Khâu tăng nhanh bước chân xông doanh trại.

 

Chuyện lớn như , Thạch Cường giấu , đúng là hẹp hòi, lỡ việc quân.

 

Thạch Cường Tùng Sùng Khâu đột nhiên xông , cả ngẩn ở đó.

 

Lúc một ngọn lửa từ trong lòng xộc thẳng lên não.

 

Thạch Cường phó tướng với ánh mắt hận thể g.i.ế.c .

 

Cái đồ phế vật !!

 

Một chút mắt cũng .

 

Bảo lặng lẽ mời tới, kết quả thì , lão tổ tông chân đến, Tùng Sùng Khâu chân tới .

 

Vừa phó tướng hề lặng lẽ, của Tùng Sùng Khâu phát hiện .

 

Còn nữa, những bên ngoài doanh trại của , cũng đổi hết một lượt.

 

Đây là doanh trại của ai, bọn họ rốt cuộc , Tùng Sùng Khâu đột nhiên qua đây, một ai ngăn cản.

 

là lẽ nào như .

 

Thạch Cường tức đến mức bàn tay chắp lưng run lên bần bật.

 

 

Loading...