Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 687: Bữa Tiệc Bồi Tội Nghèo Nàn Đến Mức Đáng Thương

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:53:26
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Màn đêm buông xuống...

 

“Người đến ?”

 

Thạch Cường vươn cổ ngoài doanh trại, nôn nóng đến mức m.ô.n.g yên.

 

Tùng Sùng Khâu cái tên ch.ó c.h.ế.t , cũng quá bộ tịch .

 

Hắn hạ thấp tư thái bày tiệc rượu tạ như , đến giờ cơm mà Tùng Sùng Khâu vẫn tới.

 

Lão tộc trưởng đều tới , chỉ Tùng Sùng Khâu là giá lớn.

 

Phó tướng ở cửa doanh trại, vén rèm ngoài một cái, đầu Thạch Cường:

 

“Vẫn thấy , là thuộc hạ giục một chút?”

 

Phó tướng liếc cơm canh nghèo nàn bày bàn, ánh mắt ghét bỏ sắp tràn cả ngoài.

 

Một đĩa lạc rang mỗi hạt ở một phòng đơn, hàng xóm cũng , ai cũng đụng ai, qua chỉ lèo tèo mười mấy hạt.

 

Còn một đĩa củ cải muối, đáng thương một nhúm nhỏ.

 

Cùng với một đĩa đậu nành xào, ngửi thì cũng thơm đấy, nhưng chẳng mấy hạt.

 

Rượu thì một bình, chỉ là đồ nhắm rượu cũng đủ uống mấy ly nhỉ.

 

Cái cũng may là Tùng Sùng Khâu cơm canh là cái dạng gì, nếu , mang kiệu tám khiêng đón cũng chẳng thèm tới.

 

Làm nhục ai thế .

 

Muốn mời khách cũng giữ con bồ câu hầm , hừ.

 

Nhớ tới bồ câu hầm, trong lòng phó tướng liền tức giận, một con bồ câu lớn như hầm xong, Thạch Cường chỉ cho uống ngụm nước canh.

 

Nguyên một con bồ câu, Thạch Cường cái tên tham ăn đó tự trốn trong doanh trại xơi tái hết, cũng giữ đãi khách, đồ hẹp hòi.

 

Phó tướng rũ mắt xuống, lén lút đảo mắt xem thường Thạch Cường.

 

Sau mà bắt bồ câu nữa, mới thèm đưa cho Thạch Cường, tự lén nướng ăn, bụng mới là của .

 

“Đi giục một chút, thế, cho mặt mũi quá .”

 

Thạch Cường tức đến mức đ.ấ.m bàn.

 

Cũng may thật lòng tạ , nếu chắc tức c.h.ế.t.

 

“Gấp cái gì!” Lão tộc trưởng lườm Thạch Cường một cái, gọi phó tướng , “Không , cứ đợi là .”

 

“Đừng gấp gáp như , nóng vội ăn đậu phụ nóng .”

 

Lão tộc trưởng nương theo khe hở phó tướng vén lên, liếc sắc trời bên ngoài:

 

“Trời cũng mới tối, chắc là sắp tới .”

 

Lão tộc trưởng đầu Thạch Cường:

 

“Ngươi định cho , đừng bộp chộp như để Tùng Sùng Khâu manh mối.”

 

“Tạ thì thái độ của tạ .”

 

Tiếp đó ánh mắt lão tộc trưởng rơi ly rượu bàn đối diện:

 

“Dỗ dành uống hết ly rượu , bất kể Tùng Sùng Khâu châm chọc ngươi thế nào, cũng nổi nóng.”

 

“Nhớ kỹ !!?”

 

Lão tộc trưởng nghiêm túc Thạch Cường.

 

Hắn quyết định nhúng tay , thì đường đầu, nhất định một kích trúng ngay.

 

Bắt lấy Tùng Sùng Khâu, binh lính trướng Tùng Sùng Khâu sẽ do tiếp quản.

 

Hắn tin, miệng trướng Tùng Sùng Khâu c.h.ặ.t như , ai những chuyện Tùng Sùng Khâu .

 

Tường đổ đẩy, Tùng Sùng Khâu ngã xuống , những kẻ chuyện Tùng Sùng Khâu sát hại Vu Mã Triều Phú, nhất định sẽ vì lấy lòng để bảo tính mạng, đem những chuyện Tùng Sùng Khâu hết.

 

Thạch Cường cam lòng c.ắ.n c.h.ặ.t răng hàm: “Lão tộc trưởng yên tâm, chừng mực.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-687-bua-tiec-boi-toi-ngheo-nan-den-muc-dang-thuong.html.]

 

Lão t.ử cái rắm kiếp nhà ngươi .

 

Vu Mã gia tộc là cái thá gì chứ, thế mà dám quát tháo lão t.ử, thật sự coi là cây hành chắc.

 

Nếu cần liên thủ với của Vu Mã gia tộc bắt lấy Tùng Sùng Khâu, mới lười để ý cái lão già cậy già lên mặt .

 

Trong lòng Thạch Cường mắng lão tộc trưởng lật qua lật mấy , lửa giận trong lòng mới dần dần hạ xuống.

 

Nền tảng Thạch gia kém gì Vu Mã gia tộc.

 

Vu Mã gia tộc chỉ là dựa bóng mát của tổ tiên mát ăn bát vàng mà thôi.

 

Bây giờ Vu Mã Triều Phú c.h.ế.t, Vu Mã gia tộc kế tục, chỉ càng già càng lụi bại, so thế nào với Thạch gia .

 

Thạch Cường âm trầm một khuôn mặt, cuối cùng cũng đặt m.ô.n.g yên ghế.

 

Lão tộc trưởng bộ dạng phục của Thạch Cường, trong lòng cũng một trận ghét bỏ.

 

Thạch gia đúng là càng ngày càng vô dụng, một cái thứ xúc động não thế , thế mà cũng tốn công nâng lên vị trí đại tướng quân, thật là lãng phí.

 

Nếu chỉ mang theo 130 tên t.ử sĩ tới đây, mới sẽ liên thủ với Thạch Cường bộp chộp, rủi ro quá lớn.

 

Đợi một lát, lão tộc trưởng vẫn thấy Tùng Sùng Khâu tới, mày lập tức nhíu .

 

“Ngươi để lộ sơ hở gì chứ?”

 

Lão tộc trưởng nghi ngờ Thạch Cường.

 

“... Không !!” Thạch Cường c.ắ.n răng hàm nặn hai chữ.

 

Hắn thể để lộ sơ hở gì, chỉ sai chuẩn cơm canh đơn giản mà thôi.

 

Cái khác cái gì cũng .

 

Hơn nữa, rượu độc là do lão tộc trưởng mang tới, cũng chuẩn , thể lộ sơ hở gì.

 

“Ta từ chỗ ngài trở về, liền từng khỏi doanh trại.”

 

Thạch Cường cẩn thận nghĩ một chút, bồi thêm một câu, vấn đề chắc chắn xuất phát từ phía .

 

Lão tộc trưởng nhíu mày quét mắt Thạch Cường một cái, ánh mắt rơi cơm canh nghèo nàn bàn:

 

“Chẳng lẽ là do ngươi chuẩn cơm canh quá mức nghèo... đơn giản, Tùng Sùng Khâu ?”

 

Nếu là khác mời khách tạ với , chuẩn cơm canh như thế , chắc chắn sẽ cho rằng đối phương đang khiêu khích .

 

Thạch Cường kẽ răng Thạch Cường còn dính thịt, cạn lời đảo mắt xem thường.

 

Ăn vụng cũng chùi mép cho sạch, đồ hẹp hòi.

 

Lão tộc trưởng lười để ý Thạch Cường đang giảo biện, đầu phó tướng ở cửa hô:

 

“Ngươi bên hỏa đầu quân tìm kiếm xem, chuẩn thêm một món thịt nữa bưng lên.”

 

“Nhanh lên, tốc độ nhanh một chút...”

 

, phái với Tùng đại tướng quân, cứ món thịt chuẩn xong...”

 

“Chuẩn xong món thịt gì thế!?” Lời của lão tộc trưởng còn xong, bên ngoài doanh trại truyền đến giọng vang dội của Tùng Sùng Khâu.

 

Tùng Sùng Khâu vén rèm doanh trại, sải bước :

 

“Thạch tướng quân cũng quá khách sáo , trong tình huống lương thảo trong quân thiếu thốn như , còn thể chuẩn món thịt mời khách, thực sự là quá mức...”

 

Tùng Sùng Khâu trong lúc chuyện, trong doanh trại, lời còn hết, thấy ba đĩa thức ăn nghèo nàn bàn.

 

Những lời khách sáo còn trong miệng , tự nhiên cũng nữa.

 

Buồn , hại còn nỡ bỏ vốn, cũng Thạch gia nuôi Thạch Cường cái thứ .

 

Hắn chính là phó tướng của Thạch Cường liên tiếp bắt hai con bồ câu đưa thư nữa, bồ câu ?

 

Tùng Sùng Khâu như dời ánh mắt từ mấy đĩa thức ăn nghèo nàn bàn, chuyển sang mặt Thạch Cường.

 

Ý tứ trong mắt rõ ràng Ngươi mời khách tạ như thế đấy hả!?

 

 

Loading...