Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 691: Tức Nước Vỡ Bờ
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:53:30
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chủ t.ử, bên Tân Nguyệt thành đ.á.n.h .”
Lâm Trường Thọ kích động Lâm Di Nhiên.
Kể từ khi gửi ba bức thư đó, hai ngày nay vẫn luôn cho theo dõi sát tình hình bên Tân Nguyệt thành.
Tướng sĩ của Tân Nguyệt thành đều đóng quân bên ngoài thành, cách Thủy Thiên thành chỉ 20 cây .
Địch quân đóng quân gần như là để tiện cho việc tấn công Thủy Thiên thành bất cứ lúc nào.
Điều cũng tiện cho cử giám sát.
Những cử đều trang ống nhòm, thể thấy tình hình của đối phương từ xa, và thể rút lui kịp thời khi địch quân phát hiện.
“Đánh ?” Lâm Di Nhiên mắt sáng lên, đặt đũa xuống, chỉ chiếc ghế trống bên cạnh:
“Ngồi xuống, ăn .”
Bây giờ đang là giờ ăn tối, bộ dạng đầy lạnh của Lâm Trường Thọ, chắc chắn là ăn tối.
Vừa tối nay nàng cùng đại ca đại tẩu ăn lẩu, đồ ăn chuẩn nhiều.
Vạn Tô Vân vội vàng rót một ly gừng đưa cho Tiêu Vân Hạo, hiệu cho đưa cho Lâm Trường Thọ.
Tiêu Vân Hạo ngờ hiệu quả của bức thư như , nhận lấy ly gừng từ tay vợ, thúc giục:
“Mau xuống, uống ngụm gừng cho ấm .”
Nói , Tiêu Vân Hạo đưa ly gừng trong tay cho Lâm Trường Thọ.
Hắn của Lâm Gia Quân đều theo Lâm Di Nhiên nhập tộc phả nhà họ Lâm.
Vậy thì thể đối xử với Lâm Trường Thọ như thuộc hạ bình thường, mà đối xử như của tứ .
Theo , trong Thiên Thần Quân nhiều theo tứ cùng thời với Lâm Trường Thọ.
Những đó Lâm Gia Quân nhập tộc phả của Lâm Di Nhiên, ghen tị đến rơi nước mắt.
Cùng là dân tị nạn, khác biệt lớn như , họ càng hối hận vì lúc lanh lợi hơn, chỉ thuận nước đẩy thuyền, chia sẻ gánh nặng cho các tướng quân, bỏ lỡ cơ hội .
Đương nhiên, cũng ít lời chua ngoa với Lâm Trường Thọ.
“Tạ đại vương gia~”
Lâm Trường Thọ đưa hai tay nhận lấy ly gừng, ừng ực một uống cạn.
Thương Lục bên cạnh vội vàng lấy một bộ bát đũa đặt chỗ trống.
Lâm Trường Thọ cảm ơn một nữa, vui vẻ xuống.
Lâm Di Nhiên gắp cho Lâm Trường Thọ một muỗng thịt lớn, đặt cạch bát của :
“Vừa ăn ...”
Bên địch quân đ.á.n.h , chắc là một lúc nữa cũng yên .
“Đa tạ chủ t.ử~” Lâm Trường Thọ hai tay bưng bát, sự chú ý của mấy Lâm Di Nhiên, gắp một miếng thịt lớn nhét miệng.
Hắn vội đến mức kịp nhai kỹ, miếng thịt chỉ đảo trong miệng hai vòng nuốt xuống bụng.
Lâm Trường Thọ nuốt một miếng thịt xong, lau miệng :
“Một đám binh lính bao vây doanh trại của Thạch đại tướng quân, b.ắ.n cho doanh trại thành con nhím.”
“Những canh gác bên ngoài doanh trại, chắc là t.ử sĩ của Vu Mã gia tộc, mưa tên b.ắ.n c.h.ế.t hơn một nửa, còn chắc cũng sống nổi.”
Cung thủ dày đặc vây quanh doanh trại của Thạch Cường mà b.ắ.n, thể để sống.
Cho dù tên b.ắ.n hết, nhiều như đè mấy tên t.ử sĩ đó đ.á.n.h, cũng thể đ.á.n.h c.h.ế.t .
T.ử sĩ của Vu Mã gia tộc ăn mặc khác với binh lính trong quân doanh, một cái là nhận ngay, rõ ràng.
Còn tại thể nhận đó là doanh trại của Thạch đại tướng quân, là vì doanh trại treo một lá cờ lớn chữ “Thạch”.
Lâm Di Nhiên nhướng mày: “Người của Vu Mã gia tộc về phía Thạch đại tướng quân!”
Nhìn thế rõ ràng là hai liên thủ để trấn áp Tùng đại tướng quân, kết quả Tùng đại tướng quân phản sát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-691-tuc-nuoc-vo-bo.html.]
Người của Vu Mã gia tộc não như , là điều nàng ngờ tới.
Mấy bức thư đó, nàng gửi chỉ để ly gián mối quan hệ giữa Tùng đại tướng quân và Thạch đại tướng quân.
Hai vốn hòa thuận, chỉ cần một mồi lửa là thể đấu đá .
Vốn dĩ nàng còn lo lắng của Vu Mã gia tộc ở giữa hòa giải, hai lẽ bề ngoài khó đấu đá , nhưng ngấm ngầm gây khó dễ chắc chắn thiếu.
Sau đó Thạch Cường ở hoàng thành , gửi thư về tố cáo Tùng đại tướng quân, để Nữ Đế hạ chỉ ép Tùng đại tướng quân...
Như , dù cũng tốn một chút thời gian, mới thể khiến Tùng đại tướng quân và Tây Lương quốc ly tâm.
Không ngờ kết quả hơn nhiều so với dự đoán của nàng.
Lão tộc trưởng của Vu Mã gia tộc và Thạch Cường đúng là nhân tài.
Tiêu Vân Hạo cũng kinh ngạc: “Cái c.h.ế.t của Vu Mã Triều Phú khiến Vu Mã gia tộc rối loạn.”
Lúc đó để tứ trong thư nhắc qua một chút về t.h.u.ố.c mê, diệt sạch cả nhóm, chính là mê hoặc lão tộc trưởng của Vu Mã gia tộc.
Hắn ngờ, lão tộc trưởng của Vu Mã gia tộc thật sự tin.
“ .” Lâm Trường Thọ gật đầu, chút nghi hoặc tiếp tục :
“ Tùng đại tướng quân hề che giấu mà g.i.ế.c sạch của Vu Mã gia tộc và Thạch đại tướng quân như , đây là chuẩn tạo phản ?”
“Tùng đại tướng quân sẽ tạo phản ?”
Lâm Di Nhiên nhíu mày Tiêu Vân Hạo.
Nàng hiểu rõ về Tùng đại tướng quân, nếu thật sự tạo phản, chẳng là sẽ liều c.h.ế.t với họ ?
Đây là điều nàng .
Tiêu Vân Hạo nhíu mày suy nghĩ một lúc, từ từ lắc đầu:
“Hắn sẽ tạo phản.”
“Hắn thà dẫn đại quân trực tiếp chiếm Tân Nguyệt thành, cũng sẽ đ.á.n.h lên hoàng thành tạo phản.”
“Theo , gia đình của các tướng sĩ trướng Tùng đại tướng quân gần như đều ở Tân Nguyệt thành.”
“Ban đầu những binh lính đó đều đến từ khắp nơi của Tây Lương quốc, chỉ là họ ở biên cương trấn thủ mười mấy năm, trong thời gian đó gia đình của các binh lính lượt di chuyển đến Tân Nguyệt thành.”
“Cũng ít tân binh trực tiếp ở Tân Nguyệt thành cưới vợ sinh con.”
“Tùng đại tướng quân cha vợ con, coi những binh lính trướng như con ruột, thể nào dẫn họ chịu c.h.ế.t.”
“Hơn nữa Tùng Sùng Khâu dã tâm .”
Tiêu Vân Hạo suy nghĩ kỹ về con của Tùng Sùng Khâu, càng cảm thấy thể nào dẫn binh lính mạo hiểm.
Tùng Sùng Khâu thể vùng lên phản kháng g.i.ế.c của Vu Mã gia tộc và Thạch Cường, đó lẽ cũng là do hai ép đến đường cùng.
Tức nước vỡ bờ, Tùng Sùng Khâu dứt khoát giải quyết luôn hai kẻ phá hoại .
Tuy nhiên, cảm thấy Tùng Sùng Khâu khả năng sẽ liên thủ với .
Hắn chỉ cần hứa hẹn, Thiên Thần Quân qua Tân Nguyệt thành tuyệt đối hại bất kỳ ai, và Tân Nguyệt thành giao cho Tùng Sùng Khâu quản lý, thì chuyện vẫn thể thương lượng.
Lâm Di Nhiên gắp một muỗng thịt cho Lâm Trường Thọ, ánh mắt hiệu cho mau ăn, :
“Tùng đại tướng quân coi trọng Tân Nguyệt thành, thì dễ giải quyết .”
Nếu chút điểm yếu nào, thì đúng là cách nào, chỉ thể đ.á.n.h trực diện.
Binh lính trướng Tùng Sùng Khâu đều trung thành, một trận chiến ác liệt đổ m.á.u là thể tránh khỏi.
Nếu thể trực tiếp thuyết phục Tùng Sùng Khâu, thì thể tránh trận chiến ác liệt .
Quân đội khác lẽ g.i.ế.c tướng lĩnh, những binh lính đó sẽ trở thành một đám ô hợp, nhanh ch.óng sẽ đầu hàng.
binh lính trướng Tùng Sùng Khâu thì khác, Tùng Sùng Khâu trong mắt họ như cha ruột, g.i.ế.c cha ruột của , còn những binh lính đó đầu hàng, thể.
Tiêu Vân Hạo và Lâm Di Nhiên , hiểu ý ...