Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 693: Trăm Nghe Không Bằng Một Thấy
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:53:32
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đại tướng quân, bắt một con bồ câu đưa thư!!”
Quân sư tay cầm một con bồ câu đưa thư, kích động xông doanh trại của Tùng Sùng Khâu.
Sáng sớm tỉnh dậy, định tìm Tùng đại tướng quân để bàn bạc về việc sắp xếp các công việc tiếp theo.
Trên đường , gặp con bồ câu đang bay lượn .
Binh lính thèm thịt lâu ngày thể bỏ qua miếng thịt đến tận miệng , mấy binh lính nhảy lên vài cái bắt con bồ câu.
Kết quả thấy chân nó còn buộc một bức thư.
Thế là, bồ câu đưa thư rơi tay .
Tùng Sùng Khâu đang sa bàn ngẩng đầu lên con bồ câu đưa thư trong tay quân sư, đầu óc đột nhiên giật giật.
Bồ câu đưa thư của địch quân thật sự thể tìm thấy mục tiêu một cách chính xác.
Ba bức thư đó bức nào rơi tay .
Hai nhóm giải quyết, bức thư rơi tay của .
“Lấy thư xuống xem.”
Tùng Sùng Khâu liếc chân của con bồ câu.
“Ta cho mời quân y .” Quân sư liếc bức thư, ý định lấy xuống:
“Vẫn nên cẩn thận thì hơn.”
Bây giờ Tùng Sùng Khâu là trụ cột của hơn mười vạn tướng sĩ, thể xảy chuyện gì.
Những binh lính do Thạch Cường mang đến như một đám cát rời, Thạch Cường giải quyết, cũng ai dám lên tiếng nghi ngờ, cứ như tên Thạch Cường .
Xem Thạch Cường đại tướng quân thất bại đến mức nào.
Tuy nhiên, vẫn để binh chú ý nhiều hơn đến những binh lính theo Thạch Cường đến, để phòng họ báo tin cho hoàng thành.
Chuyện thể trì hoãn ngày nào ngày đó, các tướng sĩ thể sống thêm một ngày, cũng thêm một con đường lui.
Một lát , quân y xách theo hòm t.h.u.ố.c nhỏ, lon ton đến doanh trại của Tùng Sùng Khâu.
Nhìn thấy con bồ câu đưa thư quen thuộc, khóe miệng quân y giật giật.
Bồ câu đưa thư của địch quân thật nhiều, thả cả ngàn con qua đây, để đều nếm thử một miếng.
“Đại tướng quân yên tâm, độc.”
Quân y kiểm tra kỹ con bồ câu, hai tay cẩn thận dâng bức thư lên.
Lần kinh nghiệm, cái nên xem thì xem, nên mở thư , chỉ cắt một góc thư để kiểm tra.
Sau khi quân y rời khỏi doanh trại, Tùng Sùng Khâu mở bức thư .
Quân sư Tùng Sùng Khâu mày càng nhíu c.h.ặ.t, nhịn hỏi:
“Đại tướng quân, địch quân gì ?”
Tùng Sùng Khâu nhíu mày đặt bức thư lên bàn, gõ nhẹ một cái:
“Ngươi xem .”
Quân sư nghi hoặc cầm lấy bức thư.
Một lát , ánh mắt của quân sư từ bức thư chuyển sang khuôn mặt của Tùng Sùng Khâu:
“Đại tướng quân, thấy đề nghị của địch quân khả thi.”
“Chúng bây giờ còn đường lui, địa vị của Thạch gia và Vu Mã gia ở hoàng thành đều tầm thường.”
“Nếu chuyện ở đây truyền đến hoàng thành, những chúng đây chắc chắn đều đường sống.”
“Vì , mắt chúng chỉ ba con đường.”
“Hoặc là dẫn các tướng sĩ ẩn náu trong Hắc Ám Sơn Mạch, hoặc là trực tiếp tạo phản, hoặc là đầu hàng địch quân.”
“!” Quân sư hít sâu một , tiếp tục :
“Thứ nhất, bây giờ là mùa đông, dẫn các tướng sĩ Hắc Ám Sơn Mạch quá nguy hiểm.”
“Thứ hai, nếu tạo phản, binh lực, lương thảo, tài lực của chúng đều đủ, khả năng tạo phản thành công cao.”
“Hơn nữa lưng chúng còn địch quân đuổi theo, tương đương với việc tấn công từ hai phía, con đường là khó khăn nhất.”
Phân tích đến đây, tương đương với việc loại trừ hai con đường, chỉ còn con đường cuối cùng thể .
Nếu là tướng quân khác, quân sư tuyệt đối dám những lời đại nghịch bất đạo như .
Những tướng quân đó trung thành với hoàng gia, khi câu , các tướng quân khác thể c.h.é.m đầu .
Tùng đại tướng quân thì khác, đại tướng quân bao giờ coi trọng hoàng gia.
Những ở hoàng thành cả ngày ăn sung mặc sướng, nghĩ đến nỗi khổ của các tướng sĩ biên cương, Tùng đại tướng quân ít mắng những ở hoàng thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-693-tram-nghe-khong-bang-mot-thay.html.]
“Vì , đầu hàng địch quân là lợi nhất cho chúng .”
Quân sư vẻ mặt nghiêm túc Tùng Sùng Khâu.
Tùng Sùng Khâu dựa lưng ghế, nhíu mày chằm chằm quân sư.
Quân sư phân tích lý, nhưng thể dễ dàng đồng ý với địch quân như .
Địch quân tuyệt đối thể chỉ Tân Nguyệt thành.
Sau khi họ chiếm Tân Nguyệt thành và những tướng sĩ trong tay , chắc chắn sẽ chiếm lấy Tây Lương quốc.
Hắn thể nghĩ cho hoàng thất của Tây Lương quốc, nhưng nghĩ cho những bá tánh vô tội của Tây Lương quốc.
“Quân sư, ngươi chấp b.út, một bức thư trả lời cho địch quân...”
.......
Thủy Thiên thành...
“Ồ, trả lời thư cũng nhanh thật.”
Lâm Di Nhiên con bồ câu đưa thư trong tay Tiêu Vân Hạo.
Bức thư mới gửi giờ Thìn (7:00-9:00), bây giờ mới đến giờ Ngọ (11:00-13:00), thư trả lời đến.
“Tùng đại tướng quân sắp đối mặt với tình thế tấn công từ hai phía, vội .” Tiêu Vân Hạo nhạt, gỡ bức thư chân bồ câu xuống.
Sau khi mở thư xem, Tiêu Vân Hạo đưa bức thư cho Lâm Di Nhiên:
“Tứ xem .”
Lâm Di Nhiên đưa tay nhận lấy bức thư:
“Muốn Tân Nguyệt thành, binh lính trướng Tùng đại tướng quân vẫn do chính chỉ huy, lương thảo, áo đông, còn hại bá tánh Tân Nguyệt thành...”
Lâm Di Nhiên những yêu cầu thư, mím môi .
Những yêu cầu cũng quá đáng, bá tánh của Tây Lương quốc đều là thần dân của nàng, tự nhiên sẽ để khác hại.
Nàng thể tiếp quản một quốc gia trống rỗng .
Nàng chỉ cần giải quyết những con sâu mọt ở hoàng thành Tây Lương quốc và những phục, đó bầu một lứa m.á.u tươi mới lên nhậm chức là .
Bá tánh dễ an ủi, chỉ cần miễn một loại thuế má hà khắc là thể khiến bá tánh hoan hô vạn tuế.
Khó giải quyết là những thế gia đại tộc gốc rễ sâu xa.
Tuy nhiên, rõ ràng là, Tùng đại tướng quân, một vị tướng gia tộc chống lưng, ý định bảo vệ những thế gia đại tộc đó.
Điểm trùng hợp với ý của nàng.
“Yêu cầu nhiều nhiều, ít cũng ít.” Tiêu Vân Hạo về phía Tân Nguyệt thành:
“Tuy nhiên, Tùng đại tướng quân cũng khá thẳng thắn, thể hẹn thời gian để bàn bạc chi tiết.”
Đối phương tỏ rõ ý định đầu hàng, thì coi như là của .
Người của ăn uống nên cho thì cho.
giao hết binh lính cho Tùng đại tướng quân, ...
.......
Doanh trại Tùng đại tướng quân...
“Đại tướng quân, là chúng hẹn ở địa bàn của để bàn bạc chi tiết ?”
Quân sư khi xem xong thư trả lời của địch quân, mày nhíu c.h.ặ.t.
Địch quân bảo Tùng đại tướng quân đến Thủy Thiên thành để bàn bạc chi tiết.
Điều nàyquá nguy hiểm.
Quân t.ử tường sắp đổ, Tùng đại tướng quân đến địa bàn của địch quân, chẳng là trở thành rùa trong hũ .
Nếu đối phương sử dụng chiến thuật biển để vây khốn Tùng đại tướng quân, đến lúc đó dù Tùng đại tướng quân tài giỏi đến cũng .
Tùng Sùng Khâu liếc bức thư trong tay quân sư.
“Không ...”
Tùng Sùng Khâu lắc đầu:
“Bức thư ký tên là Tiêu Vân Hạo, con của vẫn tin .”
“Hơn nữa, ý của chắc là đến xem môi trường sống của binh lính trong quân doanh của họ, thật sự tò mò.”
Hẹn bàn bạc chi tiết trong quân doanh của địch quân, chẳng là để khoe khoang thực lực quân sự với .
Hắn quyết định đầu hàng, tự nhiên hy vọng thực lực quân sự của địch quân càng mạnh càng .
Nghe địch quân , thể chân thực bằng việc đến tận nơi xem.