Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 698: Tọa Kỵ Mới Của Trấn Bắc Vương

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:53:37
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi thấy Lâm Di Nhiên xuống ăn tôm, Vạn Tô Vân lập tức cho tiểu nha báo đầu bếp chuẩn nguyên liệu lẩu thật thịnh soạn, chuẩn xong liền đưa đến quân doanh.

 

Còn về Tiêu Vân Hạo bước khỏi phòng khách trong lúc hai chuyện, Vạn Tô Vân thèm để ý.

 

Chồng nàng ăn tôm cần dùng tay bóc, con tôm lọt miệng , lúc chỉ còn cái vỏ.

 

Nhìn đống vỏ tôm chất cao ngất ở chỗ của Tiêu Vân Hạo là ăn ít.

 

Sau khi Tùng Sùng Khâu quy thuận, những ngày họ tụ tập ăn cơm sẽ càng ít hơn.

 

Đã chiếm Tân Nguyệt thành, chắc chắn nhân lúc Tây Lương quốc kịp phản ứng, nhất cử xông thẳng đến hoàng thành, đ.á.n.h cho nữ đế Tây Lương một đòn bất ngờ.

 

Giống như lúc tấn công kinh thành Đại Lương quốc, một đ.á.n.h hạ.

 

........

 

Vương tri phủ còn kịp uống một ngụm nóng, lưng ngựa của Tùng Sùng Khâu, hai tay ôm c.h.ặ.t eo , gió lạnh thổi cho nước mắt nước mũi bay tứ tung.

 

Hắn mấy mở miệng hét lên “Chậm chút ”.

 

Ai ngờ miệng một chút, gió thổi cho hai môi va bôm bốp.

 

Gió lạnh cứ vù vù lùa miệng, cổ họng như đóng băng.

 

Vương tri phủ thật sự khócmà đúng là nước mắt thật!

 

Khổ quá!!!

 

Đôi tay đang ôm c.h.ặ.t Tùng Sùng Khâu sớm cóng đến mất cảm giác.

 

Tạo nghiệt mà!

 

Sớm , sống c.h.ế.t cũng xe ngựa của .

 

Hắn đúng là tin cái lời tà ma của Tùng Sùng Khâu, gì mà cưỡi ngựa chớp mắt là tới.

 

Mắt chớp đến đóng thành rèm băng thấy .

 

“Hí~~”

 

Ngay lúc Vương tri phủ cóng đến sắp mất tri giác ngất , cuối cùng cũng tiếng ghìm cương ngựa mong đợi từ lâu.

 

“Bịch” một tiếng.

 

Khi con ngựa đột ngột dừng , Vương tri phủ cứng đờ rơi thẳng từ lưng ngựa xuống.

 

Tùng Sùng Khâu ngẩng đầu cổng thành Thủy Thiên với vẻ mặt vui mừng cảm thán, thấy động tĩnh liền kinh hãi đầu .

 

“Vương đại nhân!!?”

 

Nhìn Vương tri phủ đất với tứ chi vẫn giữ nguyên tư thế ôm, Tùng Sùng Khâu kinh ngạc trợn tròn mắt.

 

Cái ..... cũng yếu quá đấy.

 

Tùng Sùng Khâu vội vàng nhảy xuống ngựa, hoảng hốt đỡ Vương tri phủ đang cóng cứng .

 

“Lạnh..... lạnh.....”

 

Tay Vương tri phủ cứng đờ lơ lửng giữa trung, đôi môi run rẩy phát những âm thanh rời rạc.

 

Biên cương tuy khắc nghiệt, nhưng cũng là tri phủ một thành, mùa đông ru rú trong phủ, chuyện chịu khổ thế .

 

Ra ngoài kiệu ấm áp khiêng, xa cũng xe ngựa lót nệm dày mà .

 

Chưa bao giờ cưỡi ngựa trong thời tiết âm mấy chục độ cả.

 

Hơn nữa..... mặt còn che chắn, găng tay cũng loại da lông.

 

Tùng Sùng Khâu những mảng băng đóng mặt Vương tri phủ, nước mũi đông cứng kéo dài từ mũi xuống tận n.g.ự.c, quả thật t.h.ả.m.

 

“Ta... sưởi ấm cho ngươi.”

 

Nhìn con ngươi đang đảo của Vương tri phủ, liếc một cái đầy phẫn hận, Tùng Sùng Khâu chột cụp mắt xuống.

 

Hắn nào chịu lạnh như .

 

Huynh trong quân đều cưỡi ngựa đến Thủy Thiên thành, chẳng ai t.h.ả.m như Vương tri phủ.

 

Tùng Sùng Khâu đưa hai bàn tay lạnh như băng của nắm lấy bàn tay cóng cứng của Vương tri phủ, há to miệng hà mấy cái.

 

lúc , cổng thành Thủy Thiên đang đóng c.h.ặ.t, kẽo kẹt một tiếng mở .

 

Động tác hà của Tùng Sùng Khâu khựng , vội đưa tay gạt cục băng nước mũi treo mặt Vương tri phủ, giả vờ bình tĩnh về phía cổng thành.

 

Còn ánh mắt như ăn tươi nuốt sống của Vương tri phủ lưng, thấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-698-toa-ky-moi-cua-tran-bac-vuong.html.]

 

“Tùng đại tướng quân, ngưỡng mộ đại danh lâu.” Tiêu Vân Hạo chắp tay, .

 

“TiêuTrấn Bắc Vương.” Tùng Sùng Khâu chắp tay, “Chúc mừng....”

 

Khoảnh khắc thấy Tiêu Vân Hạo, Tùng Sùng Khâu kinh ngạc đến mức tròng mắt suýt rơi ngoài.

 

càng sống càng trẻ thì , võ công của thấu chút nào.

 

Trước cố gắng một chút, lẽ thể miễn cưỡng đấu ngang tay với Tiêu Vân Hạo.

 

Bây giờ, cảm thấy là đối thủ của Tiêu Vân Hạo.

 

Tiêu Vân Hạo biến mất nhiều năm như , là bế quan luyện võ ?

 

Tùng Sùng Khâu càng càng kinh hãi trong lòng.

 

May mà cũng là đại tướng quân dày dạn kinh nghiệm, đến nỗi thất thố để khác .

 

Tiêu Vân Hạo liếc Vương tri phủ đang cóng đến nên lời lưng Tùng Sùng Khâu, mím môi nhẹ.

 

Cái vẻ mặt sương giá , gió bắc đúng là thổi ít, về nhà chắc chắn sẽ bệnh nặng một trận.

 

Đương nhiên, là Vương tri phủ.

 

“Đường xa vất vả, đúng giờ Ngọ, cùng ăn một bữa cơm, ấm .”

 

Nói , Tiêu Vân Hạo một tư thế mời.

 

Giữa các võ tướng, chuyện cần văn vẻ như , thẳng là .

 

Quá văn vẻ, đừng thoải mái, Tùng Sùng Khâu cũng sẽ thấy khó chịu c.h.ế.t .

 

“Được, thì phiền .”

 

Tùng Sùng Khâu cũng khách sáo, sớm đói đến n.g.ự.c dán lưng, còn khách sáo gì.

 

Lâm Trường Thọ cùng, lập tức cho dắt ngựa của Tùng Sùng Khâu .

 

Tùng Sùng Khâu đầu kéo Vương tri phủ đang bước cứng nhắc, cất bước trong thành.

 

Đi vài bước, mấy dừng bên cạnh một vật thể màu đen cao lớn.

 

Tiêu Vân Hạo dáng vẻ kinh ngạc của Tùng Sùng Khâu, : “Đây là tọa kỵ của bản vương.”

 

Nói , Tiêu Vân Hạo mở cửa ghế lái, bước lên xe.

 

Trong khoảnh khắc cửa xe mở , một luồng khí ấm áp ập về phía hai Tùng Sùng Khâu.

 

Vương tri phủ đang cóng cứng, thoải mái thở dài một tiếng.

 

Ấm áp quá.

 

“Tùng đại tướng quân, Vương đại nhân, mời lên xe.”

 

Lâm Trường Thọ lập tức mở cửa , đầu toe toét với hai Tùng Sùng Khâu.

 

Đây chính là tọa kỵ mà Thần Vương ban cho Trấn Bắc Vương, gọi làĐại G thì .

 

Chiếc xe trông còn cao lớn bá khí hơn cả thần xa, chủ yếu là xe màu đen bóng loáng bắt mắt, thần bí bá khí.

 

Hôm nay cũng là đầu tiên lên Đại G, là thật sự ấm áp.

 

Vốn dĩ tưởng chiếc xe mô tô cao lớn uy vũ của đủ bá khí , ngờ chủ t.ử còn thể cầu tọa kỵ bá khí hơn cho Trấn Bắc Vương.

 

Ở chỗ chủ t.ử, bá khí nhất, chỉ bá khí hơn.

 

Trấn Bắc Vương cần tủi trong cái thùng xe nhỏ của xe điện năng lượng mặt trời nữa.

 

Đôi chân dài của ngài , trong Đại G cuối cùng cũng giải phóng.

 

Tùng Sùng Khâu kinh ngạc một vòng cái thùng xe ngựa đen thui mắt, nghi hoặc trợn tròn mắt, chỉ thấy thùng xe mà thấy ngựa kéo?

 

Còn nữa, thùng xe trông giống bằng gỗ, hình như là bằng sắt.

 

Sắt là thứ khan hiếm như , rèn v.ũ k.h.í còn đủ dùng, Vĩnh Xương quốc dùng để thùng xe ?

 

Vương tri phủ cảm nhận nóng từ trong thùng xe truyền , tay chân cuối cùng cũng hồi phục một chút.

 

Hắn chẳng thèm như Tùng Sùng Khâu bên cạnh thùng xe ngắm nghía như vật lạ, hứng gió lạnh mà vớ vẩn.

 

Sau khi tay chân cảm giác, Vương tri phủ vểnh m.ô.n.g vội vàng bò trong xe.

 

Hắn còn hết cảm nhận một luồng khí ấm bao bọc .

 

 

Loading...